625. Thẳng tới Hà Đông
Nhưng khi Lạc Phi Phàm chạy tới, đi ngang qua đường hầm mà Nhục hoa đang chen chúc sinh trưởng, vẫn bị kinh hãi đến lắp bắp, thứ kia lúc mới nảy mầm chỉ giống như hai miếng thịt heo giờ đã phát triển đến như vậy, khoa trương như vậy sao hả hả hả?
Chờ hắn hội hợp với Chiến Luyện, anh đã lên một chiếc xe việt dã chạy trên tuyết, xe vòng vài vòng ở mảnh đất trống. Lạc Phi Phàm chạy lên ngồi ở ghế phụ, sau đó nhìn về phía ghế sau thấy An Nhiên cùng Tiểu Bạc Hà, Oa Oa được An Nhiên ôm trên đùi.
Chiến Luyện giẫm mạnh chân ga, phi vào đường hầm, chỉ tốn vài phút mà xe của họ đã lao ra khỏi lối ra vào phòng vút ra ngoài. Đi theo sau xe bọn họ là một nhóm dị năng giả lực lượng tự phát do Chu Chính tổ chức. Bọn họ cũng lái xe, trong lòng mang đầy căm hận với đám người trong đại phú hào, muốn đi giết đám lãnh đạo trong đó.
Trên nền tuyết màu trắng, từng vũng từng vũng máu loang lổ, càng tới gần cầu máu càng lúc càng nhiều.
Giống như một tấm vải trắng tinh khôi bị điểm thêm những đóa hoa máu, đẹp thì đẹp thật nhưng thực huyết tinh.
Máy bay chiến đấu trên trời phát hiện dưới mặt đất có vài chiếc xe, nhưng camera hầu hết đã bị Chiến Luyện thanh trừ hết, người bên trong đại phú hào căn bản không thể thu được hình ảnh trực tiếp cùng thời gian. Do vậy, Trần Triều Phát không thể hạ mệnh lệnh kịp thời, cho nên phi công trên máy bay không biết có nên thả bom xuống mấy chiếc xe này không.
Chỉ một thoáng do dự như vậy, bọn người Chiến Luyện đã lái xe lao xuống dòng sông đóng băng, nghiền qua lớp băng đi sang Hà Đông. Dọc đường đi cũng phát hiện khá nhiều người thuộc nhóm thanh niên trai tráng lúc trước bị đuổi ra đường hầm băng, nhưng phần lớn nhóm người kia đều đã ở lại bên trong đường hầm giết sói tuyết.
Chẳng qua hiện tại sói cũng không còn để giết, chúng đã bị Nhục hoa ăn sạch.
Bọn họ thấy có xe qua sông, dù đụng phải tảng băng lớn không thể đi qua được nhưng phía dưới xe chợt mọc ra những cây cột kim loại nâng đỡ chiếc xe lướt qua, khiến cho những chiếc xe có thể lao thẳng tới Hà Đông.
Đám thanh niên trai tráng kia tất nhiên không có can đảm chạy tới hùng hùng hổ hổ với An Nhiên cùng Chiến Luyện, mặc dù bọn họ cảm thấy chính mình bị mệt chết dưới thiên tai nhân họa như thế này là bởi vì đối phương không muốn bảo vệ bọn họ.
Rất nhanh, xe của Chiến Luyện đã tới cửa đại phú hào.
Máy bay trên bầu trời còn đang xoay quanh, bọn họ đã tới cửa rồi, đám người Trần Triều Phát bên trong cũng đã phát hiện được những chiếc xe này từ lâu, chẳng qua không ai dám đi ra ngoài.
Trần Triều Phát cũng không dám ra lệnh oanh tạc nữa, đã đến cửa rồi còn cho thả bom? Không phải tự ôm bom cho nổ bản thân hay sao?
Trong phòng điều khiển của đại phú hào, trên màn hình theo dõi thấy hình ảnh Chiến Luyện ngừng xe lại. Anh mở cửa xe bước xuống bằng đôi giày màu đen, mặc quần màu đen, áo lông cũng màu đen, đầu húi cua giống con nhím trong gió lạnh, từng cọng từng cọng dựng thẳng lên, tinh thần cực kỳ phấn chấn.
Mấy chiếc xe phía sau anh cũng dừng lại, đám đàn ông trên xe cũng hùng hùng hổ hổ đi xuống, trong tay cầm các loại vũ khí, một đám hung thần ác sát, trên mặt trên tay đầy là vết máu.
Ngô Tư Miểu đứng trước màn hình, chỉ vào một người đàn ông trong đó, nói với Trần Triều Phát:
"Lão Trần, cậu xem này, đây không phải Chu Chính mà lúc trước cậu muốn giết à? Khó trách cậu không tìm được hắn, hắn thật sự đã trốn sang Hà Tây."
Cho nên Trần Triều Phát cũng không có oan uổng Hà Tây, bên Hà Tây kia toàn thu lưu phản đồ mà, đúng không?
Biểu tình của Trần Triều Phát dị thường âm lãnh, hắn nhìn chằm chằm màn hình theo dõi, nhìn Chiến Luyện mang theo Chu Chính, cùng mười mấy người đàn ông, cầm vũ khí, đi vào khách sạn, rồi chia nhau ra bắt đầu tìm kiếm người nào đó.
-------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét