294. Xem thiên thời luận cát hung.
Sông đào bảo vệ thành và chiến hào mới đào chất đầy thi thể, thang mây vây hãm dựng đứng không ngừng đổ sập xuống.
Mưa tên từ đầu tường trút xuống thưa dần, nhưng vẫn không hề dừng lại, binh sĩ khoác áo giáp không ngừng xuất hiện trên đầu tường, lớp này bị mũi tên hay đạn đá đánh gục, lớp khác lại tràn lên, đem cục đá, đầu gỗ hay thứ nước bẩn, hỗn hợp giữa nước tiểu và phân thối đang sôi sùng sục không ngừng trút xuống.
Đám phản quân khó khăn lắm mới leo được lên tường thành bị binh sĩ, người mà chỉ quấn manh áo giáp trên thân thể ngăn lại. Những binh sĩ này dường như không quen dùng đao hay thương, đánh nhau cũng chẳng có chiêu thức, mà chỉ dựa vào sức mạnh thô bạo. Họ cắn chặt, bám chặt mặc cho bị chém cụt tứ chi hay đập vỡ đầu cũng không buông ra.
Nhóm phản quân trèo được lên tường thành tựa như bị chìm xuống nước bùn, càng ngày càng ít, dưới nước bùn vô biên vô tận không biết nông sâu.
Đám phản quân dưới tường thành thì di chuyển càng ngày càng chậm, bởi để leo lên, lướt qua tử thi và người bị thương đã tiêu hao rất nhiều sức lực của chúng.
Sĩ khí cạn kiệt, phó tướng với sắc mặt trắng bệch chứng kiến cảnh này. Đây là thuộc cấp của hắn, không thể chết hết ở chỗ này được .... muốn thiệt hại thì mọi người phải cùng thiệt hại.
Phó tướng nhắm mắt tự lẩm bẩm vài tiếng, rồi mở mắt ra: "Rút quân."
Tiếng kèn vang lên, phản quân bên ngoài phủ Giang Lăng rút lui, để lại càng nhiều thi thể và người bị thương, không phải bọn họ sợ mưa tên từ trên tường thành bắn xuống mà là bọn họ không còn ý định mang theo thương binh đi.
Tiếng chém giết tiêu tan, hoàng hôn càng nhuộm đẫm cảnh tượng thảm thiết đẫm máu của thành trì.
Tặc binh rút lui, đánh dấu thủ thành dành thắng lợi, nhưng không hề có cảnh hò reo vui sướng.
Đâu đâu trên đường cũng có thương binh hay người chết, tiếng khóc, tiếng rên rỉ vang khắp nơi, người may mắn còn sống cực kỳ bi thương nhưng bước chân lại không ngừng nghỉ, có người cứu chữa thương binh, có người thu liệm thi thể, có người gánh gồng từng thùng cơm nóng, từng rổ thịt thơm.
Phủ thành mặc kệ là người phú quý hay kẻ nghèo khó, mọi người đều mang ra tất cả gạo thóc bánh thịt, không chỉ có đồ ăn, còn có sức người và có cả phòng ốc.
Người người không ngừng chạy tới, có già có trẻ, bọn họ cởi bỏ áo giáp từ những người vừa chết mặt vào, nhặt lên binh khí rơi rụng trên mặt đất, nắm chặt trong tay, xếp hàng thành đội tại cửa thành.
Những tiếng rầm rầm vang lên trong thành, đó là thanh âm phòng ốc bị đẩy ngã, là gạch, đá và gỗ được gọt dũa sơ, chất vào sọt và xe đẩy rồi kéo ra chồng chất ở tường thành.
Trên đường, mấy chục chiếc nồi to được đun nóng, bên trong là chất lỏng sôi sục, người già trẻ nhỏ xách đến đủ loại thùng đựng rác rưởi, uế vật bày bên cạnh.
Không ai nghỉ ngơi cả mà đều đang chuẩn bị cho lượt thủ thành tiếp theo.
Trong số đó có cả tăng nhân.
Các tăng nhân chùa Đại Giác trong thành đều đã đi ra, nhưng sau khi nghe Mộc hòa thượng tụng kinh, tăng nhân chùa Đại Giác nói rõ một mình Mộc đại sư có thể sánh bằng vạn tăng, bọn họ không ngồi phía sau hắn cùng tụng kinh nữa mà đi làm chuyện khác, dọn gạch đá phòng sụp, nấu nước, thu dọn phân, nước tiểu.....
Thật ra, nếu bọn họ ngồi tụng kinh phía sau Mộc hòa thượng cũng được, hắn sẽ không xua đuổi bọn họ.
Khi thái bình thịnh thế, đám tăng nhân trải qua những ngày tháng thần tiên như thế nào trong lòng tri phủ thừa biết, họ hưởng thụ vô số tiền hương khói đồ cung phụng, sống trong nhung lụa chỉ có hơn chứ không kém so với các tiểu thư khuê các con đại gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân.
Xem ra Mộc hòa thượng giảng kinh cũng khiến đám tăng nhân kia bái phục, hơn nữa nghe theo lời kêu gọi của Phật Tổ dấn thân vào trong nhân gian luyện ngục này, làm những việc khổ mệt dơ bẩn của chúng sinh.
Tri phủ nhìn về phía cửa thành hỗn độn, hoàng hôn ráng màu vết máu trải rộng, Mộc hòa thượng ngồi trên mặt đất, khuôn mặt giống hệt như tăng bào tựa hồ luôn bị bụi bặm bám vào nhưng không hề dơ bẩn.
Tiếng tụng kinh trầm thấp xa xưa vang vọng bên tai theo ánh chiều tà ngã xuống nhân gian.
Kinh văn lần này giảng về nhân gian khổ, chúng sinh khổ, giờ này khắc này khổ, khổ đến vô chừng vô mực. Nhưng bước chân lại không ngừng, tu hành không ngừng cho đến khi những đóa hoa sen nở rộ dưới chân, hoa sen trắng tinh sẽ nâng ngươi lên, rời khỏi cảnh khổ cực.
Nghĩ đến cảnh tượng tốt đẹp đó, nghĩ đến mỗi người nhất định sẽ phải trải qua vất vả thì hết thảy hiện tại đây tựa như không còn quá thống khổ.
Tri phủ cũng chúng quan tướng nghe xong cũng cảm thấy những mỏi mệt nơi thể xác và tinh thần được quét sạch, còn đủ sức lực ứng đối với lượt công thành tiếp theo của phản quân.
"Mộc đại sư, ngài ăn một chút gì đi." Tri phủ bước tới gần, nhỏ giọng nói. Hắn nhìn chiếc ấm sành được đặt bên người Mộc đại sư, bên trong chỉ có một chút nước trong.
Mộc hòa thượng lắc đầu nói không cần.
Từ khi phản quân vây thành tới nay, Mộc hòa thượng bắt đầu ngồi dưới cửa thành, ngoại trừ đi cứu trị, trấn an người bị thương và người chết ra thì chỉ có tụng kinh. Lúc đứng thẳng, lúc ngồi ngay ngắn, thanh âm ngâm tụng ngày đêm chưa từng dừng lại, quanh quẩn bên tai mỗi người.
Hắn không ăn gạo thóc, chỉ uống nước trong, như thế không phải thần tiên chân chính thì sao có thể làm được vậy!
Tri phủ cùng chúng quan tướng toàn tâm toàn ý kính nể còn thêm cảm kích. Loạn thế, tan vỡ, dân chúng đã không còn gì chờ mong, tín ngưỡng bị vứt bỏ nhưng nếu có một đại sư chân chính khiến người tin phục, dân chúng sẽ lại vô cùng tin cậy, vứt bỏ sinh mệnh gửi thân tín ngưỡng.
Tri phủ tin tưởng, có Mộc hòa thượng ở đây, phủ Giang Lăng chẳng sợ chỉ còn có một người còn sống cũng sẽ bình tĩnh, kiên quyết thủ thành.
Khi tới thời điểm sống còn, so với vũ dũng thì bình tĩnh còn khó mà có được.
Tri phủ không cầu thủ thành lâu dài, chỉ ba tháng là đủ rồi, ba tháng không chờ được viện quân từ Đông Nam, Hoài Nam thì phản quân cũng sẽ bị ép đi rồi.
"Mộc đại sư." Tri phủ thành tâm thành ý thi lễ. "Ngài vất vả rồi."
Chúng quan tướng cũng thi lễ theo, khiến cho dân chúng toàn thành đều trở thành binh sĩ vũ dũng, đây là điều mà bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng vị Mộc hòa thượng chỉ niệm kinh đã làm được, đây không phải là rải đậu thành binh như trong truyền thuyết hay sao?
Mộc hòa thương gật đầu đáp lễ với bọn họ, rồi ngẩng đầu nhìn sắc trời, ánh chiều tà hoàng hô tan đi, bóng đêm đang bảo phủ lấy đại địa.
"Tối nay xem ra có gió to." Hắn nói.
Tri phủ cả kinh vội hỏi: "Lợi cho chúng ta hay lợi cho bọn chúng?"
Mộc hòa thượng nói: "Lợi cho chúng ta."
Tri phủ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt chúng quan tướng vui mừng.
"Nhanh đi chuẩn bị."
"Đêm nay mà bị công thành chúng ta có thể dùng lửa."
"Nhanh, bảo người dưới chuẩn bị nhiều vật liệu gỗ, dầu hỏa."
Lập tức mọi người thương nghị bắt đầu bận rộn, trước khi rời đi không quên thi lễ một lần nữa với Mộc hòa thượng, chờ đến khi nửa đêm phản quân tưởng thừa dịp mỏi mệt tập kích ban đêm. Ở thời điểm mới bắt đầu chém giết, đêm hè vốn yên ắng đột nhiên cuồng phong cuốn lên. Trên tường thành phủ Giang Lăng tức thì bay ra vô số hỏa tiễn, đạn xe ném đá cũng không phải thạch đạn nữa mà là đầu gỗ bọc vải dầu.
Trước tiên rơi xuống chiến hào loang đầy dầu hỏa hôi hổi, sông đào bảo vệ ngoài thành bốc cháy, lửa lớn rào rạt bốc cao cắn nuốt đám phản quân đang chạy tới. Chúng phản quân sôi nổi rút lui về phía sau, nhưng cuồng phóng cuốn sợi lửa lếm vào áo giáp, tóc tai, quần áo, da thịt khiến bọn chúng cũng biến thành hỏa cầu, hỏa tiễn tràn lan khắp nơi về mọi hướng....
Trận chiến tối nay không làm hao phí bất cứ sức lực gì, tri phu cùng nhóm quan tướng đứng trên tường thành cảm thán cười to, rồi quay đầu nhìn vào bên trong thành. Dưới cửa thành dân chúng chuẩn bị chiến tranh đang thay phiên duy trì trật tự, hủy đi phòng ở, nấu nước... Trong bóng đêm, dưới đường phố đèn đuốc sáng trưng, chỉ có thân ảnh Mộc hòa thượng ngồi một mình lại mang theo vài phần yên tĩnh.
Trong gió truyền đến tiếng ngâm tụng trầm thấp, lần này không phải chuyện xưa mà hình như là ca hát, hát về hoa mùa xuân, mưa mùa hè, quê nhà xa xôi cùng cô nương xinh đẹp.
Tại thời điểm đêm khuya, sau trận chiến đầy máu và lửa, thật khiến người mê say.
Hồ tri phủ cảm thán: "Một đại sư quả là trên hiểu thiên văn, dưới tường địa lý, có thể biết được mưa gió cát hung. Hiện tại ngài ấy bắt đầu ca hát, đêm nay chúng ta có thể ngủ ngon rồi."
Sau một đêm gió nổi, một đêm ngủ ngon nhưng đến hừng đông, gió ngừng, trời vẫn âm u.
Tri phủ đứng dưới cửa thành, ngẩng đầu nhìn bầu trời: "Xem ra trời sắp mưa." Rồi dặn dò khắp chốn. "Nhanh bung dù cho đại sư đi."
Lập tức, các tùy tùng bên cạnh định đi phụng mệnh nhưng Mộc hòa thượng ngăn bọn họ lại.
"Không cần." Hắn nói, đứng dậy, tay chống mộc trượng, ngửa đầu nhìn bầu trời.
Tri phủ nhìn sang vị hòa thượng tuổi trẻ, tựa hồ như lần đầu tiên nhìn thấy rõ mặt đối phương, mặt hắn góc cạnh rõ ràng, ngửa đầu có thể nhìn rõ nét cằm duyên dáng....
"Đại sư." Tri phủ vứt đi suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Thiên tương như thế nào?"
Mộc hòa thượng nâng mộc trượng lên, cùng lúc đó một tia sáng xẹt qua bầu trời ô trầm, kèm tiếng vang chát chúa, không trung tựa như bị xé toạc ra.
Mặt đất run rẩy, dân chúng trên đường phát ra tiếng kêu sợ hãi.
Sét thật lớn!
Tim tri phủ đập dồn dập, hai lỗ tai ong ong, hồn phách chấn động chưa kịp định thần.
"Đại sư, sét đánh này có ngụ ý gì?" Hắn không nhịn được hỏi.
Mộc hòa thượng thu tầm mắt nhìn về bốn phía, dân chúng xung quanh cũng tụ tập về, xúm lại bên người hắn, chờ hắn phán quyết.
"Đại hung." Hắn nói. "Phủ Giang Lăng không thủ được."
Đ*! Bảy hồn sáu phách của tri phủ xuất khiếu, đại sư, rốt cuộc ngươi là thần tiên hay là yên ma?
Trước đại chiến sinh tử điều cần nhất đó là sự tin tưởng kiên định, tránh để hoảng loạn, phủ Giang Lăng có thể thuận lợi thủ thành mười mấy ngày qua chính là dựa vào điều này.
Tri phủ vẫn luôn cho rằng Mộc hòa thượng cần phải làm là điều này.
Mộc hòa thượng nói cho dân chúng nhân gian là khổ cực, nhưng chỉ cần kiên trì thì nhất định có thể đến cực lạc. Hắn trấn an cổ vũ dân chúng xá sinh quên tử, toàn tâm toàn lực tập trung chiến đấu, thủ thành. Bởi vì chỉ cần làm như vậy, cuối cùng có thể thoát ly thống khổ đạt được thắng lợi.
Nhưng hiện tại, sao thế này? Sao hắn có thể nói hai từ 'đại hung' trước mặt mọi người? Như vậy sẽ khiến mọi người hoảng sợ, ngôn ngữ có thể xây lên tường đồng vách sắt, mà dùng ngôn ngữ cũng có thể một kích đập vỡ hết thảy.
Mà dù thật sự là đại hung đi nữa thì cũng không thể nói ra trước mặt mọi người được.
Mọi người xung quanh ngây dại, tựa như chưa phản ứng kịp.
Một lần nữa, tri phủ nhìn vào Mộc hòa thượng người đang bịt kín một tầng bụi băm trước mặt, có lẽ, đại sư có huyền cơ khác? Ví dụ như ....
"Mộc đại sư." Tri phủ run rẩy hỏi. "Hung này có thể giải không? Chúng ta phải làm như thế nào?"
Hắn hỏi có thể giải hay không, đại sư chỉ cần nói mọi người đồng tâm hiệp lực không oán không hối, hoa sen sẽ nở rộ ở ngục Tu La, cực khổ sẽ siêu việt, phiền não sẽ tiêu tan, chúng sinh giải thoát.
Sau đó mọi người sẽ tiếp tục ôm lấy đau khổ bước từng bước đi về phía trước, không sợ sinh tử, không sợ hiểm ác.
Ngày mai cực khổ có đôi khi càng kích khởi chí khí của con người ta.
Mộc hòa thượng nhìn về phía tri phủ, lắc đầu không do dự: "Không thể giải. Hiện tại điều có thể làm là mở cửa thành đầu hàng, ta đi gặp phản quân, có lẽ có thể thuyết phục bọn họ gây sát nghiệp ít một chút...."
Tri phủ trợn trắng mắt, há hốc mồm, lỗ tai ong ong, nhưng tiên ngữ thiền âm không còn nghe được nữa. Trong nháy mắt, hoa sen dưới chân vỡ vụn, người trở về nhân gian.
"Kẻ này là gian tế!" Tri phủ quát, duỗi tay chỉ vào Mộc hòa thượng. "Bắt kẻ này lại cho ta!"
Chúng quan tướng lấy lại tinh thần xông lên ào ào, cùng lúc đó dân chúng trên đường cũng bừng tỉnh, phát ra những tiếng thét chói tai.
Có người ngất xỉu, có người quỳ xuống, có người trốn chạy, có người khóc kêu.
Đội ngũ chiến đấu trở lên tán loạn, nồi nước bị đụng vào, nước sôi cùng những uế vật trong thùng gỗ đổ ra, ngập ngụa trên phố, mùi hôi bốc tận trời.
Trong nháy mắt, mây đen che đậy toàn bộ phủ thành, quỷ khóc sói gào như địa ngục.
"Không phải sợ! Đó là giả! Đó là yêu tăng dùng yêu ngôn hoặc chúng!"
"Đây chỉ là sét đánh thôi! Mọi người xem đi, mây đen đã tan."
Tri phủ cùng chúng quan viên bôn tẩu khắp thành đưa lời trấn an, chẳng qua mỏng manh vô lực cỡ nào, người một khắc trước còn coi là thần tiên, Phật Tổ chỉ chớp mắt đã thành yêu nhân ác ma, ai có thể chấp nhận được? Huống chi ở tại thời điểm này.
"Mộc đại sư rõ ràng giáng xuống lời chúc phúc của Đức phật cho chúng ta, sao có thể là yêu nhân được?"
"Đó là thủ đoạn hắn tung ra để mê hoặc lung lạc nhân tâm!"
"Hắn mê hoặc chúng ta thủ thành đó."
"Đó là biểu hiện giả dối, hắn đang cố lấy sự tín nhiệm của chúng ta vì để đến hôm nay!"
"Thật sự không thể thủ được phủ thành Giang Lăng ư?"
"Đừng nghe tà thuyết mê hoặc người của yêu nhân! Chính vì hắn nhìn thấy phủ thành chúng ta không thể công phá mới dùng lời lẽ yêu nhân hoặc chúng!"
Tuyệt vọng mờ mịt chất vấn, bất đắc dĩ mạnh mẽ giải thích, chúng quan viên phủ Giang Lăng từ trên xuống dưới đang kiệt lực ổn định dân chúng, nhưng chung quy không giống trước......
"Lại có phản quân tới tấn công à?"
Tri phủ và chủ tướng kéo tấm thân mỏi mệt bò lên tường thành, vừa dùng thanh âm khàn khàn dò hỏi, vừa nhìn ra ngoài thành.
Đất trời đen kìn kịt tưa như có bóng đen đang di động, lại tự như không phải.
"Đại nhân, lần này không giống trước." Phó tướng thủ binh giọng run run nói.
Có gì không giống trước, đều là phản quân, nhiều một chút hay ít một chút đều giống nhau mà, khuôn mặt tri phủ đờ đẫn.
"Trạm canh gác thăm dò báo, là... là Thừa Khánh đến." Thanh âm phó tướng khô khốc.
...
...
Trường rìu bay múa, ba cái đầu người rơi xuống đất.
Thừa Khánh nhấc chân, dẫm vào vũng máu, lại quay đầu nhìn về đội binh mã rậm rạp đứng nghiêm ở phía sau, sự sợ hãi hiện rõ trên mặt đám binh mã.
"Phế vật." Thừa Khánh mắng. "Chỉ là một cái phủ Giang Lăng nho nhỏ cũng không đoạt được, Đại đô đốc cần các người làm gì!"
Đám binh mã cúi đầu, Thừa Khánh chỉ ra ba phó tướng để bọn họ cầm lấy cờ xí của ba phó tướng vừa bị chém đầu,
"Binh mã của họ về các ngươi, tài phú, nữ nhân của họ cũng thuộc về các ngươi." Thừa Khánh nói.
Ba gã phó tướng vừa mới được đề bạt khó nén nỗi vui mừng lớn tiếng cảm tạ.
Thừa Khánh duỗi tay chỉ vào thành trì phía xa, nói với nhóm binh mã. "Vàng bạc tài bảo nữ nhân trong tòa thành kia cũng đều là của các ngươi."
Nhóm binh mã cùng gầm rú gào lên, ngay cả ngựa dưới thân cũng trở nên xao động khó nhịn,
"Nhưng các ngươi phải nhớ kỹ." Thừa Khánh lại chỉ xuống ba cỗ thi thể đang nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói: "Hết thảy hiện tại các ngươi đang có cũng có thể trở thành của người khác."
Phó tướng cùng nhóm binh mã lặng xuống.
Trường rìu của Thừa Khánh kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng chói tai.
"Hiện tại, thiên hạ này, thế đạo này, đối với chúng ta mà nói, nhân sinh chỉ theo đuổi 2 điều đó là hưởng thụ hoặc tử vong, chỉ có hai việc phải làm đó là giết người hoặc bị giết."
Hắn dừng lại nhìn chúng binh tướng.
"Hãy để cho ta thấy, các ngươi muốn theo đuổi loại sinh hoạt nào, muốn làm việc gì?"
Binh mã giơ cao binh khí trong tay lên, rống to rung trời.
"Giết người!"
"Giết người!"
Trên khuôn mặt trắng xanh của Thừa Khánh hiện ra nụ cười, hắn dùng trường rìu chỉ thẳng vào phủ Giang Lăng:
"Ta, không muốn nhìn thấy người còn sống tại phủ Giang Lăng."
Phó tướng cùng chúng binh ma hò reo, lên ngựa, đám ngựa đã sớm bồn chồn cất vó, đạp thật mạnh xuống mặt đất, chấn động phát ra ù ù như sấm, lan tràn khắp mặt đất.
...
...
So với trong thành hoảng loạn, phòng giam phủ nha ngược lại trở thành nơi thanh tịnh nhất, tri phủ kéo tấm thân mỏi mệt đi vào, nhìn Mộc hòa thượng đang ngồi trong phòng giam.
"Ngươi là nội ứng của Thừa Khánh đúng không?" Tri phủ hỏi
Mộc hòa thượng ngẩng đầu: "Ta, đương nhiên không phải."
Ánh sáng trong phòng giam tối tăm nhưng tri phủ không cảm thấy mình không nhìn rõ gương mặt của Mộc hòa thượng, bởi không có gì khác với khi còn ở bên ngoài, dù phải chịu đựng kinh hách với lời nói của Mộc hòa thượng vừa nói. Nên sau khi hắn trả lời, tri phủ vẫn cảm thấy đối phương nói thật.
"Đại sư, nếu ngươi không phải nội ứng của Thừa Khánh, không phải gian tế của phản quân thì vì sao ngươi lại làm như vậy?" Tri phủ ngồi xuống, bất đắc dĩ, sốt ruột hỏi: "Ngươi như vậy sẽ huy hoại phủ Giang Lăng, sẽ hại chết mọi người đấy, rõ ràng ngươi vẫn đang nỗ lực cứu chúng ta mà."
Mộc hòa thượng nói: "Ta vẫn luôn vì cứu người."
Tri phủ khom người đứng dậy, giữ chặt cánh tay Mộc hòa thượng: "Đại sư, vậy hiện tại ngươi theo ta đi, đi nói cho mọi người rằng chúng ta nhất định có thể bảo vệ được thành trì, chỉ cần đồng tâm hiệp lực, tựa như trước giờ vẫn làm vậy."
Dáng ngồi của Mộc hòa thượng vẫn ngay ngắn không hết sứt mẻ: "Làm như bây giờ không thể cứu người, chỉ biết hại chết mọi người thôi, cái thành này không thủ được nữa."
Tri phủ giận dữ: "Không thủ được thì không phòng thủ sao? Một việc không làm được thì không nên làm à? Sống không nổi thì phải chờ chết ư? Đây là đạo lý Phật Tổ dạy ngươi sao?"
Mộc hòa thượng nhìn hắn, bình tĩnh đáp: "Phật Tổ dạy cho ta là, siêu việt khỏi sinh tử cùng khổ đâu, cắt đứt hết mọi phiền não, mới được đến tột cùng của giải thoát, ở thời điểm có thể sống thì tận lực mà sống, nếu không thể vượt qua cái chết vậy thản nhiên tiếp nhận đi, vậy mới có thể được đến vĩnh sinh."
Tri phủ bạo nộ vung tay áo: "D.C.M vĩnh sinh của ngươi, ta chỉ cần hiện tại mọi người có thể sống."
Mộc hòa thượng không hề giận dữ nói: "Muốn mọi người sống sót thì phải dựa theo lời ta nói, mở cửa thành đầu hàng đi."
Đôi mắt thông tuệ của hắn nhìn thẳng vào tri phủ.
"Đại nhân, hiện tại thành trì nay có thể bảo vệ được hay không, trong lòng ngài không phải rõ ràng nhất sao."
Tri phủ cười sầu thảm: "Kẻ tới là Thừa Khánh, tất nhiên gã sẽ tàn sát toàn bộ dân chúng trong thành. Chúng ta đầu hàng cũng sẽ chết, không đầu hàng cũng chết. Nếu đều là chết vì sao chúng ta không thể liều chết đâu?"
"Bởi vì đó là một việc không hề có ý nghĩa." Mộc hòa thượng nói. "Loạn thế tan vỡ, Thừa Khánh hung tàn, sau khi đi cùng An Khang Sơn tạo phản, mặt thú tính trong nhân tính bị thả ra, biến thành chó dữ địa ngục. Bọn chúng không có nhân tính, không có lễ nghĩa liêm sỉ, dồn mọi tinh lực vào cắn xé, chà đạp cắn nuốt máu thịt người khác, cũng cung cấp cho hắn nguồn tinh lực cuồn cuộn không ngừng. Hiện tại là thời điểm tinh lực của bọn chúng tràn đầy nhất, trước mặt chúng các ngươi không thể chống cự được."
Sắc mặc Tri phủ có chút mê mang: "Vậy chỉ có thể đứng nhìn bọn chúng hành hung, không có biện pháp nào ư?"
"Thiên thời chưa tới." Mộc hòa thượng nói. "Tựa như cỏ dại điên cuồng sinh trưởng, xuân sinh hạ vượng, nhưng không trốn được thu tiêu đông vong. Tựa như có năm được mùa thì cũng phải có năm thiên tai, tựa như có thứ bị triệt tiêu đi thì có thứ được phát triển, mặt trời lên rồi lại lăn, vật đổi sao dời bốn mùa luân hồi, hết thảy đều là định số."
Hết thảy đều là định số cho nên đám phản quân hiện tại không nên chết, kẻ chết chỉ có thể là bọn họ à? Đây là ý trời, là thiên mệnh ư, Tri phủ mệt mỏi, vô lực nói: "Chỉ có thể chết thôi ư."
Một hòa thượng rút cánh tay của mình khỏi tay của đối phương, cầm mộc trượng lên: "Cho nên hiện tại chỉ mở ra cửa thành phản kháng, để ta nói chuyện với họ, có lẽ có thể thuyết phục....
Nháy mắt Tri phủ bốc cháy ngọn lửa hy vọng: "Thuyết phục bọn họ phóng hạ đồ đao lập địa thành phật à?"
Mộc hòa thượng lắc đầu, bóp tắt hy vọng: "Đương nhiên không thể."
Tri phủ suy sụp ngồi bệt xuống: "Vậy đi nói chuyện gì."
"Không thuyết phục được bọn họ phóng hạ đồ đao, nhưng có lẽ có thể khiến bọn họ giết người ít đi, có thể cứu được một số người, mười mấy người, mấy người." Mộc hòa thượng đứng lên. "Chẳng sợ chỉ một người, cũng là cứu người."
--------------------