Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Chương 563 - Dưỡng Oa

563. Thủ lĩnh Bàn ca

Bàn Tử liếc mắt nhìn An Nhiên một cái, chỉ vào mấy cây đại thụ trong phòng gieo trồng, nói với Lạc Phi Phàm, sau đó đi tới chỗ An Nhiên và Lưu Chi dùng mắt dò hỏi An Nhiên:

"Đây là ai?"

"Người từ bên ngoài tới, cô ấy bảo muốn mua chút đầu gỗ."

Nếu Bàn Tử đã tới thì tất nhiên An Nhiên cũng chẳng còn kiên nhẫn để tiếp đãi những người xa lại đột nhiên tới này nữa, vì thế nhanh chóng đứng dậy nhường ghế của mình cho Bàn Tử, sau đó cúi đầu nói với Lưu Chi.

"Đây là thủ lĩnh của chúng tôi, Bàn ca!"

Lúc trước là Bang chủ cái bang hiện giờ nhảy lên trở thành thủ lĩnh rồi!!

Bàn Tử nghiêng đầu, liếc nhìn An Nhiên không nói gì, sau đó tỏ ra rất có tư thế của thủ lĩnh, ngồi xuống bắt chuyện với Lưu Chi.

Mà An Nhiên đi tới bên người Lạc Phi Phàm, nhìn hắn chọn lựa cây cối, nhỏ giọng hỏi:

"Anh chọn đầu gỗ làm gì vậy? Anh lạnh à? Hay muốn đốt thêm chút lửa?

Lạc Phi Phàm vẫy tay với cô để cô tới gần hơn một chút rồi thấp giọng trả lời:

"Bọn Chu Chính, những người thủ vệ cửa thành ấy, nghe nói gần đây được tăng thêm chút phúc lợi, vốn mỗi tháng được phát 3000 viên tinh hạch bình thường, hiện tại được thêm 400 viên nữa, nói là phí chống lạnh, nhưng ngoại trừ phát tinh hạch ra thì lạnh vẫn hoàn lạnh à."

Nghe thôi cũng thấy căn cứ này phát phúc lợi cho người ta thật vô dụng, trời giá rét như vậy cầm tinh hạch đi đâu để mua vật tư bây giờ? Nghe nói căn cứ này lấy đoàn đội là đơn vị, mỗi đoàn đội lại tự mình quản lý, nhưng trong căn cứ vẫn còn rất nhiều người không thuộc về bất cứ hệ thống đoàn đội nào.

Ví dụ như hệ thống quân đội và hệ thống chữa bệnh, còn có người bản địa giống như Lưu Chi cũng không thuộc về bất cứ đoàn đội nào mà chỉ là gia đình bình thường. Bọn người Chu Chính chỉ phụ trách phòng thủ tường thành, đó là thuộc tầng chóp của hệ thống quân đội, trong căn cứ nuôi dưỡng những dị năng giả hệ mộc cùng hệ thủy, tạo ra nước và thực vật trước tiên sẽ cung ứng cho lãnh đạo thượng tầng, còn lại bao nhiêu mới có thể chảy xuống phân phát cho từng tầng từng tầng chóp dưới.

Vì thế vấn đề khó khăn ở đây là phúc lợi có tăng thêm nhưng vật tư vẫn thiếu thốn, đặc biệt là gần đây điện nước khan hiếm, khách sạn Đại phú hào của Ngô Tư Miểu có thể cung cấp điện và máy sưởi 24h, nhưng nơi khác chỉ có điện vào ban đêm, còn hệ thống sưởi đã không còn sử dụng được.

Những quân nhân canh giữ tường thành như Chu Chính tuy rằng thân thể cường tráng nhưng cũng đã có vài người bị chết cóng. Hệ thống chữa bệnh của căn cứ không biết đã yếu kém đến mức độ nào nữa. Những người chết cóng bây giờ sẽ bị trực tiếp kéo vào Hà Tây, cuộc sống quá gian nan tiếng oán than của bọn người Chu Chính dậy đất, khổ không nói nổi, chỉ thiếu chút kỳ ngộ là có thể trực tiếp rút súng ra tạo phản và khởi nghĩa.

Vì vậy, Lạc Phi Phàm quyết định nắm bắt lấy cơ hội này, đưa ít củi đốt cho bọn Chu Chính.

Những người canh phòng cửa thành tuy rằng chỉ là một vài nhân vật nhỏ, nhưng có đôi khi những người như vậy sẽ giúp đỡ làm lên việc lớn.

Đương nhiên, trước tiên không nói đến về vấn đề lợi ích, thì ít nhất đối với Lạc Phi Phàm và Chiến Luyện mà nói, nhưng người ấy phần lớn đều là quân nhân, ở mạt thế, quân nhân là những người có thể chịu khổ nhọc nhất, vì đồng cảm, họ không thể để những người ấy sống sờ sờ chết cóng được.

Đây là chuyện lớn, đương nhiên An Nhiên không thể hàm hồ, gật đầu, nói với Lạc Phi Phàm:

"Được, anh chặt đi! Thích chặt ở đâu thì chặt ở đấy."

"Tôi nói này, đưa củi đốt hay đầu gỗ dù nhiều hay ít thì bọn họ còn phải lo đến việc xử lý khói bốc lên đấy."

Sau khi, Bàn Tử tiễn đám người Lưu Chi đi hắn lơ đãng đứng phía sau cây lớn gần sát An Nhiên, nói với Lạc Phi Phàm:

"Chúng ta nên trực tiếp đưa than qua, vừa kinh tế lại bảo vệ môi trường, làm quà tặng cũng tốt, vừa tiện dụng lại xa hoa."

--------------------

Chương 562 - Dưỡng Oa

562. Không bằng chết sớm một chút.

"Ồ ~~~"

An Nhiên rũ mắt, cô không có cảm tưởng gì, bởi vì người lạnh không phải mình.

Lưu Chi thì lại cảm thấy An Nhiên chẳng qua là một cô gái nhỏ với tính cách hướng nội, mà nghĩ lại thì cũng đúng, nghe nói những người ở phía nam để sống sót cũng không hề dễ dàng. Nếu là phụ nữ ở trong đội ngũ người sống sót, phần lớn đều sẽ bị ..... cho nên khẳng định An Nhiên đã phải trải qua rất nhiều, trầm mặc ít lời như vậy cũng đúng.

Vì thế Lưu Chi lại tỏ ra đã hiểu, hiện giải nhân ý nói với An Nhiên:

"Chúng tôi đều là người ở đây, nghe nói bên này, vẫn còn có rất nhiều người, cho nên hôm nay tới xem. Yên tâm đi, chị sẽ không nói bậy bạ gì với căn cứ, thật sự chỉ muốn đến xin chút củi đốt mà thôi."

Nhìn Lưu Chi có vẻ giống với người làm chủ của một gia đình, hai người đàn ông đi theo nhìn qua đều là dị năng giả lực lượng, An Nhiên nghe thấy họ gọi Lưu Chi là dì.

Sau khi nói xong Lưu Chi đưa cho An Nhiên một túi tinh hạch, đung đưa nói:

"Nha, chị biết các em cũng không dễ dàng giục sinh cây cối, túi tinh hạch này cầm đi, chị muốn mua đầu gỗ của bên em."

"Xung quanh nhà mấy người không có đầu gỗ à?"

An Nhiên không nhận túi tinh hạch nhưng cuối cùng vẫn ngẩng đầu nhìn Lưu Chi.

Đối phương lại cười khổ nói:

"Đầu gỗ, cành khô bên Hà Đông đã bị chặt hết rồi, dị năng giả hệ mộc trong căn cứ chỉ giục sinh gạo rau dưa và trái cây, ai còn quan tâm đến tầng chóp dưới ấm hay lạnh đây?"

Buổi tối có điện ban ngày không có điện thì cũng thôi đi, mấu chốt là toàn bộ tài nguyên ở Hà Đông đều ưu tiên cho an toàn khu, những nơi khác ngoài an toàn khu thì máy sưởi khi có khi không, có đôi khi bị hỏng đã rất lâu rồi báo lên không thấy có người đến tu sửa, ống dẫn máy sưởi thật dài thì chôn sâu dưới đất ai biết vấn đề xảy ra ở đâu?

Vì thế hiện tại mọi người bắt đầu tự tạo hệ thống sưởi ấm, ví dụ như đốt một cái bếp lò trong một phòng bịt kín, bếp lò dùng củi để đốt sau đó tạo một cái ống dẫn, để khói bay đi.

Củi đốt là tài nguyên rất quan trọng để sưởi ấm, mà trước đây căn cứ Diệu Dương lại không lấy nông nghiệp làm ngành phát triển chủ yếu mà là công nghiệp mới là ngành chiếm đa số trong căn cứ. Người sống sót cũng rất nhiều, dãy núi cách đây quá xa một mình không thể đi được, hơn nữa không có ai đứng ra tổ chức thu thập vật tư, gió tuyết quá lớn cho nên cây cối bên Hà Đông đã sớm bị chém sạch.

Gần đây số người chết cóng ở Hà Đông càng ngày càng nhiều, nhưng theo cái nhìn của tầng lớp lãnh đạo căn cứ thì đây chỉ là một hồi khôn thì sống ngu muội thì chết. Tố chất thân thể của người nào yếu kém thì mới bị đông chết, những người như vậy không phải chết dưới trận tuyết lớn này thì cũng sẽ chết ở những tai nạn tiếp theo, sớm hay muộn cũng sẽ phải chết, không bằng chết sớm một chút đi.

Tuy thực tàn khốc nhưng trong lịch sử tiến hóa của nhân loại đã chứng minh, khôn thì sống mông muội thì chết thuộc về quy tắc tự nhiên, người có thể trải qua trắc trở để sống sót, xác thật tố chất thân thể của họ rất tốt, tuổi thọ cũng càng dài, người như vậy mới có kéo dài sự tồn tại của con người.

Vì thế người giống như Lưu Chi, có chút năng lực ở tầng chóp dưới, cũng chỉ có thể tự mình nghĩ cách, tìm chút củi lửa để sưởi ấm, nhưng đúng như lời cô ấy nói, thực vật ở Hà Đông đã bị chặt sạch sẽ.

"Chuyện này à, tôi không làm chủ được, chị phải hỏi Bàn ca của chúng tôi."

An Nhiên vẫn không nhận tinh hạch Lưu Chi đưa qua, cô nỗ lực không làm chim đầu đàn, bất cứ việc gì, đều đẩy cho Bàn Tử đi giải quyết, ai bảo Bàn Tử kiêu ngạo như vậy chứ?

Đang chống đẩy túi tinh hạch với Lưu Chi thì ngoài cửa khu gieo trồng vang lên tiếng bước chân, còn có thanh âm nói chuyện của Bàn Tử và Lạc Phi Phàm. Chốc lát sau, Bàn Tử đẩy cửa đi vào, theo sau là Lạc Phi Phàm, sau nữa còn mấy người dị năng giả lực lượng mỗi ngày đến chặt củi.

"Ồ, muốn bao nhiêu thì cứ lấy đi."

------------------

Chương 561 - Dưỡng Oa

561. Lưu Chi

"Oa, chỗ mấy người thật nhiều đầu gỗ, khó trách không thiếu củi đốt."

Người mở lời là người phụ nữ, khoảng 40 tuổi, vẻ mặt rất hâm mộ duỗi tay sờ sờ vỗ vỗ một thân cây 5-6 người ôm không hết.

Trạc cây của thân cây này đã bị chặt hết, chỉ còn thân cây chuẩn bị được giục sinh rồi lại chặt.

An Nhiên nhìn ba người này đến với ý đồ không rõ, chỉ liếc nhìn về phía bà lão rồi nháy mắt một cái, lập tức bà hiểu ý, chậm rãi đi về phía cửa rồi lắc mình ra khỏi khu gieo trồng, chuẩn bị đi tìm Bàn Tử đến đây.

"Ấy, mấy người đừng căng thẳng, chúng tôi không phải đến kiểm tra hay bắt bẻ gì đâu."

Người phụ nữ kia xoa xoa tay, rụt cổ, cũng không cản bà lão kia rời đi, chỉ đi tới gần đống lửa, tìm chiếc ghế dựa ngồi xuống, khuôn mặt  hòa ái nhìn An Nhiên, thân thiết nói:

"Tôi chắc chắn lớn tuổi hơn rồi, xưng hô là chị em nhé! Chị tên là Lưu Chi, em có thể kêu chị là Chi tỷ, em gái này, em tên là gì?"

"An Nhiên."

An Nhiên trả lời đối phương, rồi cũng đi đến bên cạnh đống lửa, ngồi đối diện với Lưu Chi, còn vươn tay ra sưởi ấm. Hiện tại bên người cô đều là thực vật sinh trưởng tươi tốt, đối mặt với ba người Lưu Chi với ý đồ không rõ cô không hề sợ hãi.

"Ồ, vậy em cũng là dị năng giả hệ mộc à?"

Lưu Chi cười nhìn An Nhiên, hiển nhiên, người này không phải người trong đội ngũ của Bàn Tử, bởi người đi theo Bàn Tử từ Nam xuống Bắc không ai không biết năng lực của An Nhiên.

Vì thế An Nhiên không nói lời nào, nhíu nhíu mày, không biết có nên thừa nhận mình chỉ là một dị năng giả hệ mộc "bình thường" hay không? Lưu Chi kia dường như nhận thấy cô khó xử, nên cười càng thêm hòa ái, ngồi thẳng eo nhìn hoàn cảnh xung quanh rồi nói:

"Đừng lo lắng, đừng căng thẳng mà, hôm nay chị tới không có ý gì khác đâu. Haizzz không giấu gì em, thằng nhóc nhà chị vì uống rượu say ở bên ngoài, ngủ một đêm trên nền tuyết, bị đông lạnh đến nỗi chỉ còn thở một hơi, rồi bị đội tuần tra Hà Đông kéo đến nơi này."

Biểu tình trên mặt Lưu Chi không giống như giả vờ, mày nhăn chặt lại, phảng phất như vừa trải qua những ngày này lo lắng đến đứt gan đứt ruột, ám ảnh trong lòng còn chưa kịp tan đi, cô ấy vươn tay ra sưởi ấm, thấy An Nhiên chỉ nghe chứ không đáp nên tiếp tục nói:

"Mấy ngày nay cả nhà chị tìm kiếm khắp nơi, vốn dĩ cho rằng bị kéo sang đây hẳn là đã chết không còn nghi ngờ, ai biết lại phát hiện, hừ, thằng nhóc kia thế mà vẫn còn đang tung tăng nhảy nhót. Hôm nay muốn đến đón nó trở về, nhưng nó không chịu còn nói nơi này được ăn ngon ngủ tốt, còn ấm áp...."

Càng nói trên mặt cô ấy còn thoáng chút ý cười, An Nhiên nghiêng đầu nhìn hai người đàn ông đi theo, trong tay đều xách theo quà tặng, nghĩ là muốn tặng cho Bàn ca để cảm tạ ân cứu mạng.

Quả nhiên, lại nghe được Lưu Chi nói:

"Hôm nay tới đây, một là để đón thằng nhóc kia về, hai là muốn cảm ơn ân cứu mạng của Bàn ca, mà ba đó là muốn mua một chút củi đốt của mọi người đem về."

Hiển nhiên, Lưu Chi nghe được từ trong miệng tên nhóc suýt bị chết cóng nhà mình rằng nhóm người bị toàn bộ căn cứ ném đến Hà Tây này, vẫn còn có thể giãy giụa đến hiện tại còn chưa có chết hết, chẳng những không ai chết, mà còn sống tốt, vì thế hôm nay cố tình chạy đến khu gieo trồng để xem tình huống.

Lưu Chi thở dài nhìn An Nhiên nói:

"Không giấu gì em, hiện tại tình huống trong căn cứ thật sự là không xong, vốn dĩ điện được cung cấp 24/24, hiện tại đã bị giảm xuống chỉ cung cấp từ 8 giờ tối đến 6 giờ sáng, trời lạnh như vậy, không có máy sưởi làm sao có thể sống được đây?"

------------------

Chương 560 - Dưỡng Oa

560. Bắt đầu tràn lan

Lại trôi qua vài ngày, Hà Tây bước vào tháng 6, Oa Oa được 8 tháng tuổi, đã học bò xong, cô nhóc được mặc trang phục dày dặn, cả ngày bò loạn trên giường trong biệt thự. Chiến Luyện không có cách nào khác, đành phải dựng lên một vòng bảo vệ bao khắp bốn phía của chiếc giường, nhưng cũng không vây khốn được cô nhóc này nha, rất nhanh Oa Oa đã học được cách dùng hai tay túm vào song sắt nỗ lực ngồi dậy nhổm người lên, nhìn như muốn trèo qua vòng bảo hộ đấy.

Tiểu Bạc Hà sợ bé con không cẩn thận sẽ nhảy khỏi giường, cả ngày không dám rời đi.

Đến tháng 6 rồi mà thời tiết ở phương Bắc không hề chuyển biến mà ngược lại càng thêm ác liệt, có người ra ngoài trời thử thí nghiệm khóc một lúc, xong quay về thấy trên mặt treo hai hàng nước mắt đã đông lạnh thành băng. 

Mà Lạc Phi Phàm cũng luôn chú ý thời thời khắc khắc hỏi thăm tình huống bên Hà Đông, bên đó cũng càng ngày càng ác liệt, tài nguyên cực kỳ căng thẳng. Ngược lại ở bên Hà Tây thì mỗi người đều được chia một chút củi lửa.

Lúc đầu lượng củi vừa vặn đủ, mỗi ngày ai ai cũng có phần. Sau đó, đội ngũ với hơn 600 người vì tiết kiệm củi đốt hơn nên đã chia ra khoảng 20 người vào ở một biệt thự. Một đống biệt thự đầy người ở bao xung quanh nhà An Nhiên lấy đó làm trung tâm, tập trung hết ở phía Đông Nam của tiểu khu.

Những người được chữa trị khỏi bệnh và bị tẩy não thành công thì ở cùng với nhóm quân nhân. Những người này phân tán ở phía rìa ngoài, được Vân Đào tổ chức thành một đội ngũ, vốn dĩ để dễ quản lý nhưng về sau khi Vân Đào nhàn hạ hơn, đã dạy cho những thanh niên trai tráng này một chút kỹ năng để ứng phó với các tình huống bất ngờ v...v...

Rốt cuộc, chẳng ai có thể khẳng định những thiên tai nhân họa sẽ không đến nữa, hiện tại hoàn cảnh tuy rằng đã an ổn hơn một chút, nhưng nếu xảy ra nguy cơ lớn khiến mọi người trở tay không kịp thì những thanh niên này sẽ phải cùng với nhóm quân nhân phụ trách tổ chức sơ tán cho nhóm trói buộc chạy trốn, miễn cho lúc đó mọi người loạn thành một đoàn, chết chung trong cái tiểu khu này.

Vì vậy, vốn dĩ củi đốt đã được quy hoạch vừa vặn phân chia đủ, giờ qua thời gian dài, đã tích tụ được khá nhiều. Chủ yếu là do An Nhiên cảm thấy năng lực của bản thân lại tinh tiến thêm, cho nên thực vật bình thường bắt đầu bị giục sinh một cách tràn lan.

Bàn Tử không thể không phái thêm người đến chặt củi, do đó lượng củi được chia cho mọi người thoải mái hơn.

Sáng sớm ngày tiếp theo, An Nhiên đến khu đất gieo trồng, hôm nay có một dị năng giả hệ mộc phải sinh con, vì vậy nhân viên lại thiếu mất một người, cho nên cô tới sớm hơn bình thường.

Khu đất này đã được Bàn Tử dựng thêm một bức tường bao quanh tạo thành một khu gieo trồng đến gió cũng không thể lọt vào. Trong góc có một bà lão đang đốt một đống lửa lớn cháy hừng hực, bởi vì bọn họ luôn ở trong này cho nên để đỡ tốn công mang vác củi đi chẻ nhỏ, đã trực tiếp ném một thân cây lớn vào đồng lửa chậm rãi đốt, để mọi người cùng sưởi ấm.

Thấy An Nhiên đến sớm như vậy, bà lão vội vàng đứng dậy, rất nhiệt tình cười hỏi:

"Cô có muốn uống nước không?"

Trong khu gieo trồng này, Vân Đào đã đóng một chiếc bàn gỗ bằng chính thực vật mà họ tạo ra, Bàn Tử còn cung cấp một ngày ba bữa điểm tâm kèm trái cây, cộng thêm nước uống, đãi ngộ cũng khá tốt đấy. Cho nên, nếu muốn uống nước ấm thì chỉ cần cho nước vào một chiếc cốc sắt nhỏ, đặt lên trên đống lửa là được.

An Nhiên vừa định gật đầu, muốn xin một chút nước ấm thì bên ngoài phòng gieo trồng có hai người đàn ông và một người phụ nữ đi tới, họ trực tiếp đẩy cửa đi vào rồi đứng ở cửa dậm chân vì lạnh.

An Nhiên cùng bà lão kia quay đầu lại nhìn ba người này, không phải dị năng giả hệ mộc mà Bàn Tử phái tới, thậm chí cũng không phải những dị năng giả lực lượng ngày thường đến đốn củi.

Vì thế An Nhiên nhìn sang bà lão bên cạnh, cô cho rằng mấy người này thuộc nhóm người của Bàn Tử, nhưng vẻ mặt của bà lao lại ngây ngốc, bộ dáng không quen biết ba người này.

--------------------

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

Chương 559 - Dưỡng Oa

559.  Tẩy não

Tuyết trắng vẫn luôn rơi, cửa thành đã bị lấp kín, thời tiết ác liệt như vậy, có thể nghĩ ngoại trừ đội ngũ của Bàn Tử ra thì chẳng còn người sống sót nào đến đây nữa, mà ngay cả đám quái vật biến dị cũng luyến tiếc ra khỏi tổ để tác loạn trong thời tiết như thế này.

Mấy người bảo vệ ở tường thành, lười biếng mỗi ngày trừ đánh bài ra thì chính là nằm trong phòng nghỉ không muốn ra ngoài.

Không ai sẽ rỗi hơi chạy đến khu biệt thự ở Hà Tây để xem xét đám trói buộc này đang làm gì. Mấy ngày đầu Bàn Tử còn giả bộ, để vài người đứng ở cửa khu biệt thự xin ăn, sau đó phát hiện ngoại trừ những thi thể hay người sắp chết ra thì thật sự đến quỷ cũng không tới nhìn bọn họ, hắn liền an tâm.

Kế hoạch cải tạo Hà Tây chính thức online, đầu tiên Bàn Tử phái những dị năng giả hệ thổ, xới tung một vùng đất đầy tuyết lên, cải tạo vài mẫu đất, ở nơi này còn dựng một cái chòi đá để An Nhiên và những dị năng giả hệ mộc giục sinh cây cối bốn phía.

Mỗi ngày Lạc Phi Phàm vẫn chạy sang Hà Đông như cũ, hắn cực kỳ thân thiết cùng với nhóm binh sĩ thủ thành như Chu Chính, Chiến Luyện thì mang theo Vân Đào và Lương Tử Ngộ bắt đầu xây dựng hệ thống phát điện.

Hà Đông bên kia lục tục lại có vài người bị nâng sang Hà Tây này, có người chết, có người sắp bị chết cóng. Nếu chết, Bàn Tử sẽ cho hỏa thiêu thi thể họ, nếu không chết Bàn Tử sẽ tiếp nhận, mang về sắp xếp cho phòng ở, cung cấp củi lửa, và được trị liệu.

Sau đó tẩy não, đồng hóa họ thành người một nhà!

Thật không nói, có những người bị tẩy não thành công, thông qua điều này, An Nhiên cảm thấy trước khi mạt thế Bàn Tử nhất định là nhân viên bán hàng đa cấp, tẩy não người ta rất có bài bản đấy, có đôi khi cô cũng hoài nghi bản thân có phải đã bị Bàn Tử tẩy não hay không?

Giống như lúc trước, An Nhiên rất khinh bỉ hắn, loại người có hành vi khống chế lão nhược bệnh tàn dựng phạm tội, nhưng hiện tại bất tri bất giác cô cảm thấy điều đó cũng bình thường....

Xong rồi, nhất định cô cũng bị tẩy não rồi.....

Tóm lại, Hà Tây này bắt đầu dần dần có thêm thanh niên trai tráng, ngoại trừ đám quân nhân là thanh niên trai tráng ra, thì đó là số người được Bàn Tử chữa khỏi sau đó cam tâm tình nguyện ở lại trong khu biệt thự ở Hà Tây. Vì Bàn ca ân nhân cứu mạng của mình mà làm trâu làm ngựa, phụng hiến cả đời.

Sự nghiệp gieo trồng giục sinh thực vật của An Nhiên phát triển rất nhanh chóng, trong tiểu khu này, đại đa số cây cối thực vật đều bị chôn trong tuyết lạnh, chúng nó không phải kiều quý như hoa cỏ, rất nhiều cây cối chưa bị đông chết, vẫn kiên cường sống sót được An Nhiên và mọi người nhổ trồng vào mấy mẫu đất, bắt đầu điên cuồng phát triển.

Nhưng rất nhanh, An Nhiên phát hiện, vì sao mà Bàn Tử nhất định kéo cô nhập bọn, bởi vì mấy dị năng giả hệ mộc của Bàn Tử quả thật không được.

Số dị năng giả hệ mộc này hầu hết đều là những người già cả bệnh tật. Lúc giục sinh cây cối làm được hai phút phải nghỉ ngơi nửa giờ, đó là Bàn Tử đã tận lực chia tinh hạch cho bọn họ rồi, nhưng bọn họ hấp thu tinh hạch cũng rất thong thả, không giống như An Nhiên nắm từng nắm hấp thu mà họ chỉ có thể hấp thu từng viên từng viên một.

Hơn nữa số tinh hạch họ hấp thu đều là loại bình thường, đó là loại mà An Nhiên từng thu thập ở bệnh viện, tinh hạch của tang thi sơ cấp nhất.

Đương nhiên, năng lực như vậy còn chưa tính, dù sao bọn họ đều là người Bàn Tử phái tới, An Nhiên làm nhiều một chút cũng không sao, nhưng theo trí nhớ của cô thì trong đội ngũ của Bàn Tử này, dị năng giả hệ mộc nhất định không chỉ có mấy người này, cô nghe mấy người kia trong lúc tán gẫu có nói nhắc tới còn có một ít dị năng giả hệ mộc còn đang trong giai đoạn sinh đẻ.

Một ít kia? Rốt cuộc là có bao nhiêu hả hả hả?

---------------------

Chương 558 - Dưỡng Oa

558.  Rốt cuộc cô cấp mấy á

An Nhiên quay đầu lại nhìn đám người Bàn Tử, cảm thấy mấy người này có phải chưa từng thấy thực vật biến dị đâu sao lại đại kinh tiểu quái như vậy làm gì?

Cô móc chân một cái, kéo một cái đuôi trắng ra làm lộ một cái chậu hoa phía dưới, bên trong chậu có một gốc hoa hồng đã được trồng vài năm, cô hỏi Bàn Tử.

"Loại này có được không?"

Muốn An Nhiên gieo trồng cây lương thực, trái cây hay rau dưa gì đó thì cô chưa thử qua, lại càng không phải sở trường, vạn nhất giục sinh ra lương thực cũng không ai dám ăn, nhưng giục sinh một ít hoa hoa cỏ cỏ bình thường thì cô đúng là cưỡi xe nhẹ đi đường quen nha.

"Được, loại này đi!"

Bàn Tử gật đầu, loại này đúng là có chất gỗ tốt nhất.

An Nhiên đặt chậu hoa xuống mặt đất, vốn dĩ cây hoa hồng kia đã chết đến rễ rồi, giờ thì lập tức lấy tốc độ chóng mặt, nhanh chóng nẩy mầm sinh trưởng, thoáng chốc sau đã to lớn bằng nửa cái hoa viên rồi.

Cầu Gai Béo đang lăn lộn trên mặt đất, bản thể của nó thì bám vào một chậu hoa hình trụ, bên trong chậu hoa này là tinh hạch của Nhục Hoa mà An Nhiên gieo trồng. Nó lười biếng di chuyển đám đuôi hồ ly khổng lồ của mình dịch vào bên trong hoa viên một chút cho khóm hoa hồng yêu diễm nhỏ bé kia một chút không gian.

Mấy người đàn ông đi theo Bàn Tử lập tức đeo bao tay, lấy đao chém cành hoa hồng, không thể không nói, Bàn Tử tìm An Nhiên hợp tác làm chuyện này quả thật là tìm đúng người rồi. Người khác giục sinh hoa hồng chỉ có từng đóa từng đóa nhỏ bé đáng thương, cành hoa giống như sợi dây mảnh mai càng đừng nói đến gốc rễ hay gì đó.

Nhưng An Nhiên giục sinh hoa hồng, từng thân từng cành tựa như được trồng rất nhiều năm, cực kỳ thô to, dùng để nhóm lửa rất tốt nha.

Đây đều là loại hoa hồng thân gỗ tốt nhất đấy!

Thời cổ đại, chỉ có người thượng đẳng mới được dùng thôi đó, dùng loại này chẳng những không có khói, mà còn có thể tản mát ra hương vị thanh lương nữa.

Chỉ hơn mười phút đồng hồ, bọn người Bàn Tử đã có thể gom nhặt một bao tải thân cành gốc rễ lớn, Bàn Tử tạm nghỉ, ngồi xuống nhìn An Nhiên đang dùng chân chơi đùa với chiếc đuôi trắng trên mặt đất, cảm thán nói:

"Tôi bảo này An Nhiên, rốt cuộc dị năng hệ mộc của cô cấp mấy vậy? Tôi thấy cô giục sinh nhiều hoa hồng như vậy mà không cần hấp thu một viên tinh hạch nào sao?"

"Không biết."

An Nhiên lại móc lấy một thân cành của Béo Cầu Gai đang quấy rối mình, nhún nhún vai:

"Căn cứ này có phân chia hệ thống dị năng không nhỉ? Nếu có thì tôi có thể tham khảo một chút, tiện thì cũng muốn xem rốt cuộc mọi người đang ở cấp mấy."

Lúc trò chuyện bọn người Bàn tử đã nhặt thêm được mấy bao tải cành cây rễ cây,  ngoại trừ thu thập hoa mộc ở chỗ An Nhiên ra Bàn Tử còn phái người, chém toàn bộ những cây cối có thể chém trong tiểu khu. Thời tiết này á, nhóm trói buộc không có sự quan tâm của tầng lớp lãnh đạo cũng chỉ có thể tự mình nghĩ cách trải qua mùa đông dài mà thôi.

Trong quá trình giục sinh hoa hồng, An Nhiên vẫn không hấp thu một viên tinh hạch nào, chẳng qua Bàn Tử giữ chữ tín, vẫn đưa cho cô một bao tinh hạch lớn.

An Nhiên nhìn thoáng qua, số tinh hạch đó phần lớn đều là tinh hạch bình thường. Cô có hấp thu thì hiệu quả cũng không lớn, hiện giờ Triệu Như cũng không hấp thu loại tinh hạch này nữa, nhưng có thể để cho Tiểu Bạc Hà hấp thu, dị năng của cô bé vẫn cần một ít tinh hạch phụ trợ, kết hợp với ngủ thì mới có thể hoàn toàn khôi phục.

Sau đó trong quá trình giục sinh hoa hồng, An Nhiên cảm thấy bản thân gặp phải một chút gông cùm xiềng xích.

Có thể là bởi vì hoa viên ở tầng 2 này quá nhỏ, chỉ có một vài chậu hoa, nếu để cô phát huy trình độ lớn hơn thì hẳn là phải xuống dãy bồn hoa ở tầng 1.

Cô nói với Bàn Tử chuyện này, hắn gật đầu, lập tức quay đầu sai bảo một người đàn ông đang ở bên cạnh. Người này chạy như bay xuống, bắt đầu kêu gọi mọi người quét tuyết, đồng thời cũng phái vài dị năng giả hệ mộc tới giúp An Nhiên giục sinh thực vật.

-------------------

Chương 557 - Dưỡng Oa

557. Thỏa thuận hợp tác

Lời này phải nói như thế nào đây nhỉ? Giống như người bên Hà Tây bọn họ còn sống mà người bên Hà Đông thì sắp chết cóng, đúng là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây.

Triệu Như ngồi bên người An Nhiên, lười nhác liếc mắt nhìn về mấy người phụ nữ này, rồi nói với An Nhiên:

"Cô muốn xem qua hay không? Bàn ca sẽ không mặc kệ đó chứ, mấy người này sắp chết rồi."

"Bàn ca của chúng ta có tâm địa thiện lương nhất đấy." Một người phụ nữ chen vào nói tiếp.

Lời này rõ ràng vỗ mông ngựa Bàn Tử, cô này vừa nói thì mấy người phụ nữ lại bắt đầu mồm năm miệng mười cùng nói, nào là Bàn ca tốt như thế nào, Bàn ca giỏi ra sao, lúc trước mình gặp nạn Bàn ca nhất quyết cứu mình v...v..

Nói đến nói đi, lúc trước không phải các cô ấy cũng sắp chết hay sao? Giờ lại vui sướng khi người khác gặp họa à?

Từ đây cũng nhìn ra được, Triệu Như rất thông minh, nhẹ nhàng nói một câu, thật ra ý của cô ấy cũng chẳng phải thực sự khích lệ Bàn Tử, mà là châm chọc mấy người phụ nữ này mà thôi. Còn mấy người này đang vội vàng vỗ mông ngựa Bàn Tử chưa kịp nhận ra đâu.

An Nhiên mím môi cười nhìn thoáng qua Triệu Như, nói lời thâm ý:

"Cô đấy, xem bản thân còn khó giữ, đừng hận đời như vậy có được không?"

Ý nói chính Triệu Như còn lạnh đến sắp đóng băng, còn đi quan tâm những người phụ nữ này hạnh phúc hay bất hạnh, vui hay buồn à?

Phút chốc sau, đầu vai cô bị Bàn Từ chọc chọc, Bàn Tử nghe thấy mấy người nói chuyện nên đi tới, nhỏ giọng nói:

"Nữ thần à, có chuyện này muốn nói với cô nha, cô có thể tạo ra chút cây cối được không? Chúng ta cùng làm buôn bán chút củi lửa đi?"

"Nhưng không phải anh có dị năng giả hệ mộc hay sao?"

"Chỗ tôi đây thì có mấy người hệ mộc đâu chứ? Hiện tại bọn họ phải nuôi sống hơn 600 người đồng thời còn phải cung cấp củi lửa để sưởi ấm cho hơn 600 người đó, thảm thực vật của tiểu khu này sẽ nhanh chóng bị chém sạch sẽ mất thôi. Tuyết lớn như thế này không biết bao giờ mới ngừng rơi, tinh hạch của chúng tôi còn lại rất ít, căn bản không có thời gian và tinh hạch đi giục sinh cây cối dư thừa, hơn nữa toàn bộ số dị năng giả có thêm lên bao nhiêu lần thì không tài giỏi bằng một mình nữ thần cô đâu nha."

Bàn Tử liều mạng tâng bốc, liều mạng dây dưa đấy!

An Nhiên bật cười, tròng mắt thủy linh linh chuyển chuyển trong hốc mắt.

"Như vậy à, phải dùng thực vật của tôi sao? Vậy anh cũng phải cho tôi tinh hạch chứ, bằng không tôi lấy năng lượng ở đâu ra bây giờ?"

Chuyện nào ra chuyện đó, An Nhiên cô cũng không phải người làm công không, không lấy báo đáp đâu!

"Đồng ý, cô cần tinh hạch bao nhiêu tôi bao hết!"

Bàn Tử vui cười hớn hở lặng lẽ hoàn thành một thỏa thuận hợp tác với An Nhiên.

Bởi vì phải chờ hệ thống phát điện bằng sức gió của Chiến Luyện, An Nhiên cũng không quá coi trọng việc này lắm. Hiện tại thời tiết rất lạnh, thực vật biến dị không muốn nhúc nhích, dù An Nhiên có phóng nhiều năng lượng dụ hoặc đi nữa chúng nó cũng có vẻ lười biếng, hơn nữa dưới nền đất lạnh cũng không có nguy cơ gì, gieo trồng cũng chỉ lãng phí tinh hạch hệ mộc của cô mà thôi.

Nhưng những thực vật bình thường An Nhiên muốn làm như thế nào thì làm thế đó, muốn chúng nó sinh trưởng chúng nó nhất định phải sinh trưởng, đâu cần quan tâm đến thời tiết ác liệt hay không? Chúng hoàn toàn là con rối trong tay cô, không hề có chút chủ kiến nào.

Đến buổi sáng hôm sau, mọi người trong biệt thự của An Nhiên vẫn còn đang ngủ, sắc trời xám xịt, hầu như không thấy mặt trời, cửa lớn đã bị gõ vang trời, Bàn Tử dẫn theo vài người đến thu lấy thực vật của An Nhiên.

Cô khoác một chiếc áo lông vũ thật dày, ngáp dài một cái, cả người lạnh đến phát run, dẫn Bàn Tử và mấy người đàn ông lên hoa viên trong suốt trên tầng hai .

"Đây là cái gì?"

Bàn Tử cùng những người hắn mang tới đứng phía sau cô, nhìn mấy cái đuôi trắng thật lớn đang mấp máy ở trong đám chậu hoa mà chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực, nghe nói bên người An Nhiên có một cây thực vật rất thần kỳ, là cái này đúng không?

Trời ạ, tại sao lại giống một con bạch tuộc tám chân như vậy hả hả hả?

---------------------