Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

Chương 33 - Lối ra

33. Lối ra

Đáy mắt Lương Nhiên hiện lên một tia lạnh lẽo, lúc này nghe được Trần thẩm trầm giọng nói:

"Lâm Linh, cô không thể nói như vậy được, nếu không có nhóm người Tiểu Nhiên, chúng ta có lẽ đã sớm mất mạng lúc còn ở trong thôn rồi! Vừa rồi không phải bọn Hắc Tử ở cuối cùng, cô cho rằng cô còn có thể ngồi khóc ở chỗ này hay sao?

"Nhưng mẹ tôi đã chết, bà bị tang thi ăn thịt."

Lâm Linh không nhịn được che mặt gào khóc, nước mắt chảy ra từ khe hở ngón tay.

Mọi người đều ảm đạm, người vừa rồi còn sống sờ sờ đùa giỡn ở bên nhau, giờ phút này đã thi cốt vô tồn, trong lòng ai cũng không dễ chịu.

Lương Nhiên đi từ sau thạch đá vào động thính, thấy nhóm người đều chất vật bất kham thở hổn hển có ngồi có dựa vào những tảng đá bên hồ nước, người nhà họ Trần ngồi cạnh nhau sắc mặt ảm đạm, mẹ Lương thì vẫn còn thở dốc ngồi ôm Tiểu Tiệp dựa vào vách đá, bên cạnh bà là dì Bình với sắc mặt trắng bệch và cái trán mướt mồ hôi.

Trần Tĩnh thấy ba người không việc gì tiến vào thì thở phào nhẹ nhõm, cô đứng dậy đi về phía Lương Nhiên, Lâm Linh thì ngồi xổm phía sau Lâm Viễn thấy ba người Lương Nhiên đi vào thì ngẩng đầu lên, nước mắt tràn đầy trên gương mặt xinh đẹp, bởi vì bị kinh hách mà có chút vặn vẹo, đôi mắt mang đầy vẻ oán hận nhìn Lương Nhiên.

"Tiểu Nhiên! Bên ngoài như thế nào rồi?" Trần thúc đứng dậy sốt ruột hỏi.

"Tạm thời tang thi bị chặn ở bên ngoài."

Lương Nhiên bình tĩnh nói, vứt ba lô trên người sang một nơi sạch sẽ, cô cũng ngồi xuống, hai người Hắc Tử cũng tùy ý ngồi ở phía sau cô, mọi người đều thở hắt ra, nhưng rất nhanh bắt đầu phát sầu.

"Vậy hiện tại làm sao bây giờ? Tang thi không vào được nhưng chúng ta cũng không ra được, sớm hay muộn cũng chỉ có đường chết thôi!"

Lâm Linh nhịn không được lớn giọng hỏi, cô thật sự quá sợ hãi, vừa rồi chính mắt thấy mẹ mình bị tang thi sống sờ sờ xé thành từng mảnh nhỏ, máu tươi phun đẫm người cô, cảnh tượng kia làm toàn thân cô tới hiện giờ vẫn còn đang run rẩy.

Mấy người Lương Nhiên không ai lên tiếng, vừa rồi thể lực bị tiêu hao rất nhiều, hai người Hắc Tử chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi lấy lại hơi thở, không ai nguyện ý trả lời Lâm Linh, không gian cực kỳ an tĩnh, chỉ ngẫu nhiên truyền đến tiếng rống của tang thi bên ngoài, hơi thở tuyệt vọng dần dần lan tràn.

"Trời không tuyệt đường người."

Thật lâu sau, Trần thúc đánh lên tinh thần an ủi mọi người, mặc kệ thế nào, hiện tại mọi người vẫn còn tồn tại ngồi ở đây.

"Thật sự không còn cách nào khác, chúng ta quay lại, từng bước từng bước thả tang thi vào giết!"

Trần Bân nhảy dựng lên lớn tiếng nói, cửa động không quá lớn, mấy người bọn họ có thể bảo vệ, giết từng con từng con tổng có thể giết hết được đám tang thi kia.

"Cậu nghĩ thật đơn giản, tang thi nhiều như thế, chỉ sợ hai ba ngàn con, chúng ta không ăn không uống có thể kiên trì trong bao lâu?"

Lâm Viễn trào phúng nói.

"Vậy cũng tốt hơn ngồi ở chỗ này chờ chết."

Trần thẩm nói lại, đáy mắt cũng có chút khinh thường, trước sự sống chết, nhân tính con người mới lộ rõ ra, ai cũng sợ chết, nhưng có thể vứt bỏ mẹ ruột cùng em gái ruột để chạy trốn trước trong đám người họ chỉ sợ có mình Lâm Viễn mới làm được.

Vài người ở đây đều ngươi một câu ta một ý nói ra toàn mùi thuốc súng, Lương Nhiên nghe thấy rất bực bội.

"Đừng nói nữa!"

Trần thúc rống to một tiếng tức khắc đám người đều ngậm miệng.

"Một chốc một lát, tang thi sẽ không vào được, nhưng mà tôi kiến nghị mọi người nên dưỡng thể lực trước đi."

Lương Nhiên thấy không còn ồn ào nữa thì bình tĩnh nói một câu.

Trong sơn động lại yên lặng một lần nữa, mấy người nhà họ Trần đều im lặng không lên tiếng, chỉ có Trần Sương Sương đang ghé vào đầu gối của mẹ mình, không giống như Lâm Linh vừa tuyệt vọng vừa oán hận mà cô thỉnh thoảng nhìn về phía Lương Nhiên trong mắt mang theo sự tín nhiệm hoàn toàn.

Một hồi lâu sau, hai người Hắc Tử ngồi phía sau Lương Nhiên dưỡng thần cuối cùng cũng mở bừng mắt, Cường Tử chậm rãi đứng dậy, cười cười với Trần Tĩnh ở bên canh. Sau đó bằng đầu ép chân khom lưng, phảng phất như đang làm nóng người.

"Có nắm chắc không?"

Lương Nhiên nhìn về phía Hắc Tử hỏi.

"Phải thử xem mới biết được."

Hắc Tử hơi hơi mỉm cười cũng bắt đầu làm nóng người.

Mọi người không thể hiểu nhìn bọn họ, nghe đối thoại của hai ngươi lại càng không chút manh mối.

"Tiểu Nhiên, bọn Hắc Tử định làm gì?"

Trần thúc nhịn không được hỏi, những người khác cũng tò mò nhìn qua.

Lương Nhiên quay đầu thấp giọng nói với Trần thúc:

"Bọn họ chuẩn bị xuống nước, nhìn xem có đường ra hay không."

"Cái gì?!"

"Sao có thể?!"

"Thật vậy ư?"

Cơ hồ toàn bộ mọi người đều kêu lên, họ không tự chủ được xúm lại, trên mặt mang theo sự kinh hỉ không thể tin được, Lương Nhiên gật gật đầu, chỉ vào dòng thác chảy trên khe đá xuống mặt hồ nói:

"Mọi người thấy không, nước không ngừng chảy xuống nhưng nước hồ vẫn chỉ có như vậy. Chúng tôi hoài nghi dưới hồ có chỗ thông ra ngoài, cho nên dưới nước chắc có lối ra."

"Đúng vậy.!" Trần thúc đột nhiên vỗ đùi, bừng tỉnh đại ngộ.

"Con biết mà! Con biết Lương tỷ tỷ bảo chúng ta chạy vào trong động này là có nguyên nhân mà!"

Trần Sương Sương hưng phấn đến nhảy dựng lên, túm lấy tay mẹ mình liều mạng đung đưa, Lương Nhiên ôn hòa nhìn cô một cái sau đó lắc đầu.

"Không nhất định là sự thật, thật ra trước kia bọn họ đã từng xuống nước một vài lần nhưng nước quá lạnh, hơn nữa địa hình phía dưới rất phức tạp, bọn họ cũng không tìm tỉ mỉ, huống hồ dù có lối ra nhưng không xác định con người có đi qua được hay không."

Lương Nhiên cau mày nói.

"Tôi cảm thấy có hy vọng."

Hắc Tử vốn không ra tiếng đột nhiên mở miệng nói, nhìn ánh mắt tràn ngập hy vọng của mọi người, anh nói tiếp:

"Vừa rồi tôi vẫn luôn suy nghĩ, khi tang thi tập kích nơi này, binh lĩnh ở trên nhà gỗ sẽ chạy trốn ở nơi nào? Chạy xuống dưới tương đương với việc đối mặt với tang thi, khả năng duy nhất chính là chạy vào trong động, nhưng nếu chỉ trốn tránh trong sơn động thì tang thi cũng sẽ ngửi được hương vị của người sống mà đuổi tới nơi này, lúc chúng ta tới đây không nhìn thấy thi thể người hay vết máu nào cả, giải thích duy nhất chính là người này đã rời đi sơn động, tang thi cũng không ngửi được hương vị người sống trong này."

Nghe vậy mọi người bắt đầu kích động, Lâm Viễn ở khá xa đôi mắt cũng sáng lên.

Lương Nhiên lấy ra hai chiếc đèn pin dưới nước từ trong ba lô, hai người Hắc Tử mỗi người ngậm một cái trong miệng, cởi giày buộc lại ống quần cho chặt rồi chuẩn bị xuống nước, Trần Bân tự nhận có tố chất thân thể tốt cũng muốn xuống nước theo, nhưng bị Trần Tĩnh ngăn lại. Cô nói vạn nhất muốn đổi người thì hắn lại xuống cũng không muộn, muốn nói về tố chất của thân thể thì ai có thể bằng được hai người Hắc Tử? Dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, hai người Hắc Tử dần dần trượt xuống làn nước trong trẻo, chậm rãi đi tới chỗ sâu.

Trên bờ, ánh mắt mọi người cũng không dám chớp nhìn hai hắc ảnh giống như hai chú cá bơi dưới làn nước rồi dần dần biến mất, mặt Lương Nhiên vô biểu tình nhưng chỉ có bàn tay đang nắm chặt gắt gao mới làm bại lộ tâm tình khẩn trương của cô, Trần Tĩnh chạm vào mặt nước.

"Thật lạnh!"

Lương Nhiên nghe vậy, tinh thần cô khôi phục lại đi tới chỗ ba lô lấy ra một cái khăn bông lớn, sau đó, Tiểu Tiệp chỉ vào hồ nước kêu lên:

"Đã trở lại, thúc thúc đã trở lại!"

Đột nhiên hai người Hắc Tử ngoi đầu lên khỏi mặt nước, lấy đèn pin trong miệng ra hít dài một hơi, rồi lắc đầu đối với Lương Nhiên và Trần Tĩnh định chạy tới gần, sau đó lập tức chui vào trong làn nước, trên bờ là một mảnh im lặng, Lương Nhiên cơ hồ nghe thấy tiếng tim mình đập, rất nhanh hai người lại ngoi đầu lên từ chỗ khác. 

Cứ như vậy lặp đi lặp lại rất nhiều lần, rốt cuộc cuối cùng ở nơi mà mấy người Lương Nhiên đang đợi, Hắc Tử và Cường Tử xuất hiện, hai người đều có chút kiệt lực, phun đèn pin trong miệng ra, thở phì phò từng ngụm từng ngụm, nước dưới hồ lạnh băng làm cho làn da của hai người có chút phát xanh, Trần Bân và Trần thúc dùng sức kéo hai người bọn họ lên bờ, Lương Nhiên và Trần Tĩnh tiến tới dùng khăn bông trùm lên người họ, dùng sức ma sát làn da lạnh băng.

Bởi vì rét lạnh, hai người co ro cuộn thân mình nửa ngày không nói ra lời, cho tới khi tứ chi được khăn lông ma sát dần dần khôi phục lại, Hắc Tử chịu đựng cảm giác tê ngứa, gật đầu với đám người ở đây, nói một câu ngắn gọn.

"Có lối ra."

Tức khắc tiếng hoan hô tiếng cười to nổi lên bốn phía vang vọng cả sơn động, hy vọng tới quá đột nhiên trong nỗi tuyệt vọng như vậy làm tâm tình mọi người trở lên kích động, mặc kệ nói thế nào thì hiện tại ít nhất bọn họ có thể rời đi nơi này.

Chờ hai người Hắc Tử hồi phục tinh thần, Cường Tử nói với mọi người tình hình ở dưới nước, đáy hồ sâu mười mấy mét, không sâu nhưng phía dưới đều là măng đá với đủ mọi hình dáng, ở dưới cần phải rất cẩn thận. Hai người vòng một vòng dưới đáy hồ cuối cùng mới có thể tìm được một chút động tĩnh của dòng nước xuôi theo khe đá, nhưng chỉ vừa đủ cho một người trưởng thành chui qua, khe hở ước chừng dài năm mét, sau khi xuyên qua có thể tới bên kia hồ nước, mà bên kia, Cường Tử cũng nói, là một thông đạo đen nhánh không biết hướng tới nơi nào.

Sau khi hiểu biết tình huống dưới nước mọi người đều thở dài nhẹ nhõm, mọi người ở đây hầu hết đều biết bơi lội, mà người nào không biết chỉ cần nín thở, sẽ có người trước sau đưa đi, có đường đi, có lối thoát, mọi người đều hưng phấn, ngay cả tiếng rống của tang thi truyền vào từ bên ngoài cũng không làm người quá tuyệt vọng nữa. Chờ cho Cường Tử và Hắc Tử nghỉ ngơi tốt, Trần thúc bắt đầu kêu gọi người nhà không ngừng ép chân khom người làm nóng thân thể, Lâm Viễn và Lâm Linh cũng đi theo học làm.

Lương Nhiên đi tới bên mẫu thân, dặn dò bà và dì Bình lát nữa nín thở như thế nào, đi theo người phía trước như thế nào, còn Tiểu Tiệp, ở biệt thự đã được học bơi lội, Cường Tử sẽ phụ trách dẫn dắt bé.

Tiếng hô gào của tang thi phía ngoài vẫn cứ vang lên, mọi người đều vội vàng không chờ nổi muốn rời đi. Bọn họ bắt đầu sắp xếp trình tự xuống nước, Cường Tử mang theo Tiểu Tiệp đi đầu, Hắc Tử sẽ đi cuối, ở giữa ba nhà sẽ ấn theo thứ tự nam nữ nam nữ di chuyển, sắp xếp tới dì Bình mọi người mới phát giác dì Bình vẫn nghiêng người dựa vào vách đá ngồi dưới đất. Căn bản không đứng dậy làm nóng thân thể, thấy ánh mắt mọi người nhìn qua, khuôn mặt tái nhợt của dì mỉm cười nói:

"Xem ra tôi không thể đi cùng mọi người được rồi."

Bà chậm rãi duỗi tay kéo ống quần lên, chỗ mắt cá chân giờ đã sưng to, miệng vết thương bắt đầu biến thành màu tím.

Toàn bộ mọi người đều ngây ngẩn cả người.

"Dì Bình!"

Đột nhiên Trần Tĩnh bưng kín miệng, nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống, mẹ Lương cũng thất thanh khóc rống lên, Tiểu Tiệp tuy rằng không hiểu chuyện như thế nào nhưng nhìn thấy sắc mặt tái nhợt cùng bộ dạng thập phần khó chịu của dì cũng khóc theo, tức khắc trong sơn động chỉ nghe được tiếng khóc khổ sở của mọi người.

Lâm Linh đợi một hồi, nhỏ giọng hỏi:

"Vậy còn đi hay không hả?"

"Câm miệng!"

Một khẩu súng lục đột nhiên dí vào trán của Lâm Linh, Lương Nhiên cầm súng bắn ra sát khí.

"Không phải do cô đẩy dì Bình thì làm sao bà lại bị thương?! Cô có tin hiện tại tôi cho cô một phát hay không?!"

Trong động là một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy âm thanh lạnh băng mang theo hận ý của Lương Nhiên.

------------------------------------

Chương 1155

 1155. Hưng sư động chúng

Tiếp theo là dị năng giả hệ thổ, đổ đường xây tường, thiết kế chướng ngại, cuối cùng là An Nhiên lãnh theo đội hậu cần từng bước từng bước đi về phía trước.

Nhưng có đôi khi kết cấu sẽ bị quấy rầy, bởi vì ở phía nam có rất nhiều động vật biến dị với hình thể khổng lồ, sẽ đột phá trận tuyến của tang thi hệ hỏa lao vào trong biển lửa tấn công con người, lúc này chỉ có thể dựa vào tổ chuyên gia theo dõi tế cục phản ứng nhanh hay không.

Nếu phản ứng nhanh, những dị năng giả hệ hỏa cùng hệ thủy ở phía trước sẽ nhanh chóng rút lui về sau để đám động vật kia giao cho đội quân kim cường bất hoại như Chiến Luyện tới giải quyết.

Mà nếu những chuyên gia phụ trách việc theo dõi kia thông báo chậm trễ phản ứng không đủ nhanh thì nhóm dị năng giả hệ hỏa và hệ thủy sẽ bị đám động vật với hình thể khổng lồ kia dẫm đạp.

Thường thường những lúc này, Chiến Luyện sẽ mang theo dị năng giả hệ kim cùng dị năng giả lực lượng tới ứng cứu, kết quả chính là vừa giết động vật biến dị vừa chịu đựng lửa nóng liếm qua, trường hợp sẽ lâm vào hỗn loạn, vô pháp thao tác.

Bởi vì tử thương quá nhiều, Lưu Toa Toa cũng bị điều khẩn cấp tới đây, nàng không có một câu oán hận theo sau đại quân.

An Nhiên vì muốn khống chế thực vật biến dị sinh trưởng cho nên nàng bị an bài ở cuối đội ngũ, chờ nàng mang theo đội quân phụ trách việc vận chuyển tinh hạch tới thì những con đường hướng về phía nam kia đã cháy đen một mảnh, thi thể ở khắp nơi.... đại bộ phận đều là của động vật biến dị.

Cơ hồ đã không có thân ảnh tang thi hệ hỏa tàn sát bừa bãi nữa nhưng nhiệt độ không khí vẫn rất cao, tuy vậy không có tình huống rừng rậm biến dị đột nhiên xảy ra hỏa hoạn.

Mà An Nhiên bắt đầu quy hoạch lại rừng cây của mình, mỗi một đoạn đường nàng sẽ để cho dị năng giả lực lượng đào hồ chứa đựng nước, rừng rậm không thể tất cả đều là cây cối, như vậy một khi cánh rừng xảy ra hỏa họa, khi mà không kịp dập lửa thì một tảng rừng lớn này sẽ xong đời theo.

Nhưng nếu cách một khoảng có hồ nước điều hòa thì thực vật biến dị có bị bốc cháy thì cũng không cần An Nhiên chỉ huy chúng có thể tự mình chạy tới hồ nước để dập lửa, như vậy thật bớt lo.

Đoàn xe từ từ đi về phía trước, An Nhiên ngồi ghế sau ngủ vựng vựng trầm trầm, người lái xe là Trần Triều Cung, Tiểu Bạc Hà ngồi ở ghế phụ còn Hồ Trình ngồi cạnh An Nhiên.

Mấy ngày nay trong lòng Hồ Trinh không quá tốt, nàng ngóng trông nhanh chóng tới Tương thành nhưng lại nhìn những thi thể bị nâng từ tiền tuyến trở lại, thực sự cảm thấy áy náy, nàng cảm thấy hết thảy nguyên nhân đều bởi vì mình không trông coi tốt mấy đứa trẻ, mới làm cho mấy chục vạn người hưng sư động chúng như vậy.

Cho nên lúc An Nhiên tỉnh Hồ Trinh không ngủ được, An Nhiên ngủ nàng cũng tỉnh như cũ.

Xe ngừng lại, An Nhiên đang ngủ dựa vào cửa sổ xe chậm rãi mở mắt, ánh trăng xuyên qua cửa kính soi vào khuôn mặt nàng, nàng còn chưa tỉnh táo duỗi tay muốn sờ sờ Oa Oa ở bên người, sau một lúc lâu không sờ được mới lo lắng giật mình quay ra, nhớ tới Oa Oa không ở đây.

"An Nhiên, chuẩn bị ra khỏi rừng."

Thanh âm Hồ Trinh ở bên bên người nàng nhẹ nhàng vang lên, trong khoảng thời gian này ai đều không tốt, Hồ Trinh không tốt, An Nhiên cũng không tốt, cho nên Hồ Trinh đều dùng hết khả năng không quấy rầy lúc An Nhiên nghỉ ngơi.

Nhưng thời gian quá khẩn cấp, tiền tuyến đã thanh lý một khoảng đất trống nên thừa dịp này gieo trồng thực vật, nếu không chỉ sợ động vật biến dị sẽ sinh sản tràn lan lấp kín khoảng đất trống kia.

An Nhiên dựa vào cửa sổ xe hơi hơi gật gật đầu, ý bảo nghe được lời Hồ Trinh, nàng nói với Trần Triều Cung đang lái xe ở phía trước:

"Phân phó mọi người hạ trại đi."

-----------------------------

Chương 1154

 1154. Hành động thực tế

Nhìn đám khủng long giống như quái vật kia, cũng phải xây dựng một bức tường vây chắc chắn một chút để ngăn chặn chúng, áp lực sẽ nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Cho nên phía nam của Thiên Viêm Sơn cần phải xây dựng một bức tường thật cao, thậm chí còn phải thiết trí thêm nhiều chướng ngại vật ngăn chặn động vật biến dị.

Sau đó chính là dị năng giả hệ thủy, các căn cứ có giữ lại một bộ phận, dị năng giả của Bách Hoa thành có khoảng 2000-3000 người, khi bắt đầu tấn công về phía nam thì thân là chủ lực diệt tang thi hệ hỏa, phần lớn bọn họ đã được phái đi phía nam.

Chỉ giữ lại ở Bách Hoa thành khoảng hơn 500 người, 500 người này nếu gặp phải tang thi hệ hỏa vây công thì không thể đủ, còn phải nghĩ biện pháp khác.

Vì thế nhóm chuyên gia thành lập một trạm bơm nước ở Tiểu Chu thành, hút nước tự nhiên dưới lòng đất, hiện giờ nước tự nhiên phần lớn đã bị ô nhiễm bởi virus tận thế, bản thân nó giờ đã không thể uống, muốn uống trừ khi không muốn sống nữa.

Nếu nước tự nhiên hiện giờ không thể uống vậy dùng làm gì? Tất nhiên dùng để tới lên đất đai, dập lửa gì đó a, những việc đó vẫn có thể dùng được, vì thế trạm bơm được dựng lên, từng nhà từng nhà trong ngoài Bách Hoa thành bắt đầu kéo vòi nước về nhà mình.

Những căn cứ lớn nhỏ khác cũng xây dựng trạm bơm trong địa bàn của mình, để chuẩn bị trong bất cứ trường hợp nào, nếu tang thi hệ hỏa có thể vượt qua rừng rậm biến dị tiến vào căn cứ họ.

Sau đó toàn bộ những căn cứ phụ thuộc vào Bách Hoa thành đứng nghĩ ôm ý tưởng dựa vào Bách Hoa thành nữa, mỗi ngày Bách Hoa thành sẽ tặng một số lượng lớn cây non cho Tiểu Chu thành, các căn cứ sẽ tới Tiểu Chu thành mua sắm vật tư có thể lãnh miễn phí cây giống trở về trồng phủ xanh đất trống đồi trọc ngoài căn cứ của mình.

Tiểu Chu thành sẽ phụ trách việc vào Bách Hoa thành lựa chọn mua vật tư sau đó bán cho các căn cứ còn lại, phương thức thanh toán chính là dùng thẻ tinh hạch do Bách Hoa thành phát hành.

Sau đó dần dần Tiểu Chu thành bắt đầu phụ trách việc giao hàng tận nhà, đem những vật tư số lượng lớn mà các căn cứ yêu cầu vận chuyển tới tận nơi.

 Người của căn cứ Thời Đại, được Hồ Chính bớt thời giờ phân chia, một nửa sẽ cùng di chuyển tấn công về phía nam, còn lại thì để duy trì trật tự trị an cho phía bắc này, đương nhiên căn cứ Thời Đại cũng phụ trách việc giết một số tiểu quái thú ở bên ngoài, nhưng chỉ là đám động vật biến dị sinh sôi ở phía Bắc, không sinh sôi với số lượng lớn và thể tích khổng lồ như ở phía nam.

Đại đa số động vật biến dị di chuyển từ phía nam tới phía bắc sẽ chọn những nơi khác để hạ khẩu bởi vì Bách Hoa thành quá khó gặm.

Tuy rằng bước chân tấn công về phía nam rất thong thả nhưng tinh hạch thì không thể thiếu, nhóm chuyên gia còn nắm chặt thời gian chế tạo thêm một đám người máy đào tinh hạch thiện nghệ, còn cố ý đặt mua hơn 1 vạn người máy từ căn cứ Kim Môn sau đó cải tạo thành người máy đào tinh hạch, rồi thả toàn bộ về phía nam.

Chuẩn bị oanh oanh liệt liệt như vậy bắt đầu mở màn cho việc tấn công về phía nam, so với căn cứ Kim Môn luôn miệng kêu tấn công về phía nam thiết thực hơn nhiều.

Tại Thiên Viêm Sơn, An Nhiên đã sửa sang xong hành trang cùng Chiến Luyện nhổ trại, vừa đi về phía nam, vừa chỉ huy đại quân thực vật biến dị sinh trưởng!

Phía nam kia khắp nơi đều là lửa, những con tang thi hệ hỏa chỉ chuyên tấn công về những nơi có nhiều người nhiều cây, nơi nào có nhiều người nhiều cây cối thì thế lửa càng lớn.

Bước chân con người tấn công về phía nam bắt đầu bước từng bước, đầu tiên Lạc Phi Phàm cùng những dị năng giả hệ hỏa sau đó là dị năng giả hệ thủy phía sau là Chiến Luyện cũng những dị năng giả hệ kim, cùng với dị năng giả lực lượng.

-----------------------

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2020

Chương 1153

 1153. Làm cha làm mẹ

Từ bản chất mà nói, bản thân Oa Oa kỳ thật không có chút công kích siêu cường nào, dị năng của nàng là khống chế nhân tâm, nếu khống chế kẻ yếu lực công kích của nàng sẽ yếu nhược, mà khi khống chế được Mộ Phong, lực công kích của nàng sẽ siêu cường, hắn là vũ khí của nàng, hắn không thể vứt bỏ nàng.

Chiến Luyện ở phương Bắc xa xôi vừa giải quyết xong con khủng long cuối cùng thì nghe nói sự tình của Oa Oa, hắn gấp gáp chạy về căn cứ, đầu tiên là cẩn thận dò hỏi chuyên gia về vị trí tín hiệu cuối cùng xác định vị trí chính xác của Oa Oa là bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ và trẻ em của Tinh khu thuộc Tương thành.

Trong này bao gồm rất nhiều chuyên gia về tín hiệu học đã gia nhập họ không quản ngày đêm nghiên cứu mới có thể định vị chuẩn xác được vị trí tín hiệu cuối cùng của di động Oa Oa.

"Bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ và trẻ em....."

An Nhiên cầm lấy tờ giấy kết quả mà tay run rẩy, nàng nghiêng đầu nhìn Hồ Trinh cũng đang mất hồn mất vía hỏi:

"Đây còn không phải bệnh viện mà chúng ta sinh bọn nhỏ hay sao? Tại sao chúng đột nhiên chạy tới nơi đó?"

"Đúng vậy, vì cái gì đột nhiên chạy tới đó?"

Hồ Trinh cũng không thể hiểu được hỏi lại:

"Bệnh viện kia, lúc ta rời đi bên trong tang thi còn không bị dọn dẹp sạch, cũng không biết mấy đứa nhỏ ở trong đó sẽ như thế nào."

"Có Mộ Phong ở đó, hẳn là sẽ không có nguy hiểm gì."

Chiến Luyện ở bên cạnh duỗi tay sờ sờ gương mặt tràn đầy sầu lo của An Nhiên, rốt cuộc hắn cũng là một người đàn ông đã nhìn quen sóng gió, hắn thấp giọng nói:

"Đừng lo lắng, chúng ta lập tức đi về phía nam, Oa Oa nhỏ như vậy có thể phá sụp một căn cứ Bắc Sơn, đứa nhỏ nào có thể dễ dàng gặp phải bất trắc được, yên tâm đi."

"Ân."

An Nhiên gật gật đầu nhưng lo lắng không rời đi đáy mắt, nàng thấy Chiến Luyện tuy ngoài miệng an ủi nàng đừng lo lắng nhưng trong mắt sự lo lắng cũng không ít hơn An Nhiên là bao, cho nên An Nhiên cũng không cần biểu đạt sự sầu lo của mình trước mặt Chiến Luyện.

Là người làm cha làm mẹ, đều hiểu.

Bước tiến để tấn công về phía nam rất chậm, bởi vì tính riêng Thiên Viêm Sơn đã có hơn 20 vạn người, không có khả năng tất cả mọi người cùng đi theo, hiện giờ theo tỉ lệ dân cư ở đây thì, số cô nhi quả phụ lão nhược bệnh tàn chiếm khoảng 5 vạn người, nếu tấn công về phía nam thì những người này bảo hộ như thế nào?

Điều này cần phải thành lập một hệ thống cơ chế, An Nhiên và Chiến Luyện mang người tới dọn dẹp tang thi hệ hỏa và tiểu quái thú khủng long kia, còn có nhóm chuyên gia về các phương diện, dưới sự chủ trì của Vân Đào và Bàn Tử, đã tề tụ ở Bách Hoa thành, thương lượng đưa ra kế hoạch xây dựng một hệ thống cơ chế khổng lồ.

Hệ thống này tất nhiên lấy Bách Hoa thành là trung tâm, lấy sự an toàn của toàn bộ dị năng giả hệ mộc làm tiền đề, mà toàn bộ những căn cứ phụ thuộc vào Bách Hoa thành có dị năng giả hệ mộc cũng đưa hết vào bên trong Bách Hoa thành.

Dưới sự bảo vệ của Bách Hoa thành, dị năng giả hệ mộc sẽ được cung cấp tinh hạch với số lượng vô hạn, dùng để giục sinh cây nông nghiệp cùng hoa màu, do đó đảm bảo cho sinh kế của mấy chục vạn người.

Đại đa số dị năng giả hệ kim cùng hệ hỏa đều sẽ tham dự việc tấn công về phía nam, nhưng có một số sẽ ở lại căn cứ của mình, dưới sự chỉ huy của Trương Bác Huân, bắt đầu tiêu diệt rửa sạch tang thi hệ mộc, không cho chúng tới gần Bách Hoa thành, đây là sự bảo hộ tốt nhất đối với dị năng giả hệ mộc.

Dị năng giả hệ thổ sẽ được điều tới phía nam của Thiên Viêm Sơn, bọn họ cần phải tăng ca làm thêm giờ để xây dựng một bức tường vây cùng với nơi nào tổn hại thì sửa chữa, tường vây phải được xây thật cao, bằng chất liệu đá hoa cương tốt nhất.

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2020

Chương 1152

 1152. Còn thiếu chút.

"Không có."

Oa Oa lắc đầu, khuôn mặt đầy dầu mỡ nhem nhuốc, tự nhiên dựa vào trong lòng ngực của Mộ Phong, nhìn về phía A Văn hỏi:

"A Văn, năng lượng của ngươi đã khôi phục chưa?"

A Văn quỳ rạp trên mặt đất, thân mình cũng đầy vết máu cùng dầu mỡ, ngón tay không ngừng liều mạng viết chữ "cửa" trên mặt đất, vừa viết vừa lắc đầu.

"Không được, còn thiếu một chút, còn thiếu một chút, ta biết mình còn thiếu một chút, đứng nóng vội."

"Ca ca, rất nhiều rất nhiều quái vật đang hướng về chúng ta."

A Võ vừa nghe A Văn nói còn thiếu một chút, liền gấp tới độ dậm chân, Tương thành ở phía Nam này đã trở thành hang ổ sào huyệt của động vật biến dị, thực vật của An Nhiên từng lưu lại ở đây tất cả đều đã trở thành thức ăn của chúng.

Mấy đứa nhỏ bọn họ, vừa bước ra từ chữ "cửa" kia đã ở trong bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ và trẻ em này, hơi thở của con người thình lình tràn ra làm cho động vật biến dị ở đây sợ ngây người.

Mà đám nhỏ bọn họ cũng bị đám động vật biến dị to lớn chen chút trong bệnh viện này dọa ngây người.

Lúc ấy nếu không phải Mộ Phong phản ứng nhanh, giờ phút này ba đứa nhỏ đã trở thành đồ ăn của động vật biến dị, cũng không có khả năng sống tới ngày hôm nay.

Dưới sự vất vả của Mộ Phong, động vật biến dị ở tầng này đã bị dọn dẹp, nhưng bởi vì mùi vị của con người hấp dẫn, không chỉ riêng động vật biến dị trong bệnh viện này mà còn những động vật biến dị ở bên ngoài ngửi thấy mùi vị mà đến, 4 người bọn họ sợ không thể chịu đựng được lâu.

Nhưng ngay lúc này A Văn rớt dây xích, hắn còn nhỏ, dị năng mới phát triển trong giai đoạn ngắn, có thể đem 3 nhỏ 1 lớn di chuyển từ phương bắc tới phương nam này, vô thức đã tiêu hao quá mức toàn bộ dị năng trong cơ thể.

Nếu lại trở về..... Ha ha, hic, chờ hắn nghỉ ngơi 10 ngày nửa tháng nữa, hoặc có lẽ 1 tháng hoặc nhiều hơn, mới có thể tích tụ được năng lượng sử dụng "truyền tống" lần thứ hai.

"Có mệt mỏi không, mệt mỏi thì ngủ một lát đi."

Mộ Phong bế Oa Oa lên, đi đến bên giường bệnh, nghĩ Oa Oa đã mấy ngày không chợp mắt, thời điểm hắn giết đám động vật biến dị kia, nàng ở phía sau cầm dao giải quyết một ít động vật biến dị nhỏ, mà nàng mới chỉ là một đứa nhỏ mà thôi, không khóc không nháo, thậm chi không hoảng loạn.

Trong mắt Mộ Phong tràn lên một trận đau lòng, hắn ôm đứa nhỏ trong ngực này, vốn dĩ là tiểu công chúa tập trung muôn ngàn sủng ái của Bách Hoa thành, đột nhiên bị vứt tới nơi này, nàng có khóc có nháo hoặc phát giận cũng là điều bình thường.

Oa Oa lắc đầu, vươn đôi tay lên, ôm chặt cổ Mộ Phong, con dao trong tay kia với lưỡi dao sắc bén vấy máu vẫn nắm chắc trong tay, không buông lỏng, nàng chỉ nhẹ nhàng nói:

"Ta chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, không ngủ!"

"Được rồi, ta ôm ngươi, chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát!"

Mộ Phong không đặt Oa Oa xuống giường, hắn ôm lấy đứa nhỏ này, đứng ở trước cửa sổ tràn đầy ánh trăng, nhìn lên vòng minh nguyệt treo trên bầu trời sâu thẳm, bên tai nghe tiếng gào rống xa xa gần gần của động vật biến dị, còn có thanh âm hô hấp nhẹ nhàng nhợt nhạt của Oa Oa cũng quanh quẩn bên tai.

Nếu nhân sinh của hắn đã từng như một cỗ máy móc chỉ biết chấp hành mệnh lệnh, hiện tại hắn có thể tùy thời rời đi, hắn biết Oa Oa rất mệt rất mệt, mệt tới nỗi ý thức của hắn có thể tự mình đi ra, nàng không còn cảnh giác.

Nhưng mà hiện tại Mộ Phong hắn đã từng làm rất nhiều rất nhiều sự tình như gây rối trộm cắp cùng Oa Oa, làm sao có thể bỏ được dứt được tiểu công chúa một mình ở nơi hung hiểm vạn phần như này?

Chương 1151

 1151. Không thể dừng việc tấn công về phía nam

Tương thành, ở phía nam nơi xa xôi như vậy, mấy đứa trẻ làm sao có thể chạy tới Tương thành được???

An Nhiên nghĩ nát óc cũng không thể lý giải chuyện này.

Phải biết rằng lúc trước khi thế giới còn chưa trở nên kỳ quái như thế này, nàng và Chiến Luyện phải đi rất nhiều tháng mới có thể đi từ Tương thành tới nơi này, mấy đứa nhỏ kia làm sao có thể đi Tương thành chỉ trong 2-3 ngày??

Hơn nữa di động của Oa Oa không có nhiều trò chơi dung lượng pin có thể dùng được trong 1-2 ngày thì mới có thể tắt máy, nhưng mà tín hiệu cuối cùng của di động xuất hiện ở 2-3 ngày trước, đúng với thời gian Oa Oa mất tích.

Nói cách khác, Oa Oa đột nhiên nhảy tới Tương thành ở phía nam từ trong căn phòng ở Thiên Viêm Sơn này, đột nhiên! giống như trong nháy mắt....

An Nhiên mộng bức, Hồ Trinh cũng mộng bức, đám hùng hài tử kia "đột nhiên" chạy tới Tương thành làm gì?

"An Nhiên, vậy, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Hồ Trinh ngồi trên sô pha vội vã đứng lên, nhìn An Nhiên, nước mắt lại rơi xuống, Tương thành a, một nơi xa như vậy, bọn họ nếu có dùng máy bay cũng không thể, tại cái thời mà chim biến dị chiếm cứ không trung này, làm sao có thể nhanh chóng tới bên người bọn nhỏ được?

Nhưng chỉ là tín hiệu ở Tương thành, nếu bọn nhỏ không ở Tương thành cũng chỉ có một khả năng, chính là Oa Oa đã bị người giết, có người cầm di động của nàng "đột nhiên" vứt ở Tương thành.

Nhưng khả năng này người làm cha làm mẹ, nghĩ cũng sẽ không nghĩ, nếu bọn nhỏ còn sống, vậy nghĩa là bọn họ cần một đội người đi tới Tương thành cứu bọn nhỏ về.

Nhưng cứu thế nào? Bên ngoài rừng rậm biến dị, không phải hỏa hoạn chính là bầy động vật biến dị thành núi thành biển, hiện giờ bước chân tấn công về phía nam mới đi tới đây, đã bị tang thi hệ hỏa chặn đứng ở đây, không rời thêm một bước nào về phía nam được nữa, chờ bọn họ tấn công được tới Tương thành chỉ sợ cũng là chuyện vài năm sau.

"Còn có thể làm gì bây giơ?"

An Nhiên hỏi lại, khuôn mặt tái nhợt, ngẩng đầu thở sâu, cắn răng nói:

"Tấn công thôi! Chiến An Tâm của ta, tuyệt đối sẽ không đoản mệnh, một năm cũng được, hai năm cũng được, mươi năm, hai mươi năm cũng thế, việc tấn công về phía Nam không thể dừng lại, ta nhất định phải đi Tương thành!"

Lời vừa nói ra, tính chất việc tấn công về phía nam không chỉ là vì thu hoạch vật tư và tinh hạch nữa mà An Nhiên càng có lý do hơn nữa phải dùng tốc độ nhanh nhất, mạnh nhất đi về phía nam!

Nguy hiểm ở phía nam quá nhiều, mấy đứa nhỏ, có thể không chịu đựng nổi, cho nên cần phải nhanh!

Vào lúc này, ở phía nam, Tinh khu của Tương thành, trong bệnh viện bảo vệ sức khỏe bà mẹ và trẻ em, nơi bị chôn sâu dưới biển động vật biến dị, Mộ Phong đang che chở 3 đứa nhỏ vội vàng trốn vào một gian phòng bệnh, bên ngoài, một con chuột to như một con tê giác đang phe phẩy cái đuôi đuổi theo họ.

Trong ba đứa, A Võ sợ tới mức khuôn mặt phát xanh, nhưng đã qua 3-4 ngày, nhìn đám động vật khổng lồ này bọn nhỏ đã xem như quen thuộc.

Oa Oa cầm một cây đao trong tay, đo là Mộ Phong đưa cho nàng, biểu tình nàng còn tốt, nhưng trên tay nhỏ cùng chân nhỏ đều là vết máu, có thể thấy được 2-3 ngày này trôi qua không thoải mái.

Mộ Phong tung ra một mảnh hắc ảnh, lấp kín cửa sổ không cho hơi thở con người tiết lộ ra ngoài, rồi mới ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy Oa Oa, nôn nóng hỏi:

"Bị thương ở chỗ nào?"

Chương 1150

 1150. Gì cũng không có

Sau khi an bài Tiểu Bạc Hà đi tra tín hiệu di động, An Nhiên ngồi trên ghế bên bàn học, suy nghĩ một chút mới nhìn Hồ Trinh, nói:

"Kỳ thật ta vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề, Oa Oa và A Văn có thể trở thành hai đứa trẻ duy nhất còn sống sót được giữa một đám nhỏ trong bệnh viện như vậy, nếu hai đứa có bị gì thì chính lúc chúng ta sinh bọn chúng ra đã không có, vì sao hai đứa còn có thế sống sót được, trừ may mắn ra khẳng định có lý do nào đó, ngươi sống cùng A Văn mấy năm nay, nó có dị năng gì không?"

Nếu Hồ Trinh nói A Văn không có dị năng, An Nhiên tuyệt đối sẽ không tin, đứa nhỏ kia sinh cùng ngày cùng tháng với Oa Oa ở khoa sơ sinh nơi tràn ngập tang thi như vậy, chỉ còn lại 2 đứa nhỏ còn sống sót khóc oe oe, dị năng của Oa Oa nghịch thiên như vậy, A Văn không thức tỉnh dị năng nghịch thiên gì An Nhiên sao có thể tin?

Hồ Trinh suy sụp ngồi trên sô pha, suy nghĩ rất lâu rồi lắc đầu, sau đó tựa như nhớ tới chuyện gì đó, nàng nói với An Nhiên:

"Ta nhớ có một lần, không biết A Văn học được số 0 ở đâu đó, viết lên mặt đất, nó dùng nhánh cây để viết, ngày hôm sau, nơi kia biến thành một cái động."

"Động?" An Nhiên kỳ quái ngẩng đầu hỏi Hồ Trinh.

"Động gì? Bên trong có gì?"

"Trong động không có gì cả, chỉ là một cái động, không quá sâu, chúng ta cũng không để trong lòng, rất có thể do A Văn bướng bỉnh, nửa đêm chạy ra đào."

"Một cái động mà gì cũng không có?"

An Nhiên suy nghĩ về điều Hồ Trinh nói, ánh mắt dừng trên nét bút cứng cáp kia, lẩm bẩm:

"0, không phải không có gì sao? "cửa" thì sao? Mấy đứa nhỏ này không phải đi vào "cửa" đi?"

"Cái gì? An Nhiên, ngươi đang nói gì?"

Hồ Trinh ngồi trên sô pha không rõ ràng An Nhiên đang nói gì, nàng bị An Nhiên làm mơ hồ vì thế nhìn về phía An Nhiên hỏi:

"An Nhiên, ngươi có phải có manh mối gì không?"

"Ta cũng hồ đồ."

An Nhiên lắc đầu, ngồi thẳng thân mình cầm tờ giấy với nét bút cứng cáp nhìn tỉ mỉ chữ "cửa" kia.

Lúc này, Tiểu Bạc Hà như gió cuốn chạy về nói với An Nhiên:

"Chuyên gia nói, trước khi di động của Oa Oa tắt máy, tín hiệu cuối cùng không thuộc phạm vi Bách Hoa thành kiểm soát."

"Vậy ở đâu? Có thể tra được không?"

Nghe vậy, An Nhiên buông tờ giấy kia xuống thấy Tiểu Bạc Hà lấy một tấm bản đồ mà chuyên gia đưa tới, chỉ chỉ Tương thành ở trên bàn đồ, An Nhiên kinh ngạc nói:

"Tín hiệu cuối cùng của di động không phải trong phạm vi Bách Hoa thành kiểm soát, không phải chạy tới Tương thành đi? Tương thành a? Phía nam của Tương thành! Mấy đứa nhỏ này nếu bị người bắt có làm sao thì di động của Oa Oa cũng không có khả năng vứt tại Tương thành được, mới có 2-3 ngày, sao có thể nhảy ra khỏi phạm vi kiểm soát để chạy tới Tương thành???"

Chỉ nghĩ thoáng qua cũng biết, vì sao An Nhiên lại kinh ngạc như vậy, khoảng thời gian trước, hệ thống thông tin của Bách Hoa thành phát triển cực tốt, sóng di động lấy Bách Hoa thành làm trung tâm, bao trùm lấy toàn bộ các căn cứ chung quanh như căn cứ Thời Đại, Tiểu Chu thành, căn cứ Ngũ Lí Hương cùng với căn cứ Thiên Viêm Sơn.

Thậm chí mấy căn cứ kia còn dựng lên những trạm phát sóng, phạm vi bao trùm tín hiệu di động kia, An Nhiên có thể không chút khoa trương mà nói phạm vi trải rộng hơn so với bộ rễ thực vật biến dị của nàng dưới mặt đất, thậm chí còn có thể giao tiếp liên lạc được với căn cứ Kim Môn.