Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

Chương 1

Hồ Yêu Truyền - Thu Trì

Nha hoàn thay thế tiểu thư gả cho vị hôn phu lâm bệnh nặng sắp nguy kịch để xung hỉ, không ngờ đệ đệ song sinh của trượng phu thế nhưng... thế nhưng ....
(ít thịt, thanh thủy văn chiếm đa số, HE)

1  Trong ngực có nhuyễn ngọc ôn hương.

Mưa xuân tí tách tí tách rơi làm ướt đường núi.

Một thiếu nữ mặc một thân váy áo màu thiên thanh đang bước đi cẩn thận trên đường núi gập ghềnh, một tay nàng cầm lên vạt áo, một tay đặt trên trán che mưa, miễn cho ánh mắt mơ hồ mà té ngã.

Mưa phùn kéo dài làm ướt nhẹp mái tóc đen nhánh như thác nước của nàng, vài sợi tóc dán sát trên khuôn mặt trắng nõn kiều nộn, bộ quần áo mỏng manh nửa ướt nửa khô mặc trên người làm ẩn hiện đường cong mạn diệu, một đôi mắt thanh triệt mờ mịt ánh lên vẻ nôn nóng.

Mưa càng lúc càng lớn dần, giữa sườn núi cách đó không xa có một lương đình dành cho người qua đường nghỉ chân, thiếu nữ không thể không tiến vào lương đình để trú mưa, nàng nghĩ, đợi mưa tạnh rồi xuống núi.

Thời gian qua một nén nhang, mưa vẫn không hề có xu thế giảm xuống, trong lòng Thu Trì âm thầm sốt ruột, mấy ngày nay thân mình tiểu thư không được khỏe, hôm nay nàng xin nghỉ lên núi cầu phúc, không nghĩ đến là trên đường trở về lại gặp mưa to, nếu không quay về, tiểu thư sẽ lo lắng.

Nàng không nhịn được đứng dậy, ánh mắt không ngừng nhìn xuống dưới chân núi, vẫn không nhìn thấy nửa bóng người, nên nhụt chí mà ngồi lại ghế dài, trong lúc lơ đãng ngẩng đầu, nàng thoáng thấy bóng dù giấy ánh vào mi mắt.

Ngay sau đó, một mạt thân ảnh thon dài cao lớn bung dù đi qua, hắn mặc một thân áo dài màu xám, một tay bung dù, ngũ quan tuấn lãng, hai mắt nhìn thẳng phía trước.

"Công tử, có thể dừng bước một chút được không?" 

Thu Trì cố lấy dũng khí cao giọng mở miệng.

Hắn dừng bước chân lại, hơi hơi ghé mắt, môi mỏng mím chặt, một đôi con ngươi đen nhánh không giấu được vẻ sắc bén cao ngạo, mưa liên miên không dứt phảng phất như một tầng sương mù mông lung, trong lương đình khuôn mặt thiếu nữ rất mơ hồ, nhưng thanh âm lại như tiếng nước suối chảy trong núi, êm tai dễ nghe.

"Mưa lớn quá, tiểu nữ vội vàng xuống núi, có thể ...." 

Thu Trì khẽ cắn môi dưới, do dự nói ra thỉnh cầu: 

"Có thể đi cùng công tử một đoạn đường hay không?"

Nàng biết thỉnh cầu này có chút làm khó người khác, với không hợp lễ tiết nhưng nếu còn không đi, trước khi trời tối sẽ không trở về được Lý phủ, nàng nào dám qua đêm ở bên ngoài.

Đối phương trầm mặc trong chốc lát cho đến khi Thu Trì cho rằng sẽ bị cự tuyệt, hắn lại gật đầu, tiếng nói trầm thấp vang lên: 

"Cũng được, sắc trời đã tối, ngươi nếu ở đây đợi tạnh mưa, chỉ sợ phải đợi đến ngày mai."

"Đa tạ công tử thông cảm." 

Nàng cười cảm kích, lấy ống tay áo che mưa, lướt qua màn mưa hướng hắn đi tới, khuôn mặt thanh lệ kiều nhu dần dần rõ ràng, một đôi mắt thủy nhuận mờ mịt phá lệ sáng ngời.

Thu Trì co quắp đứng ở bên người hắn, dù không nhỏ, miễn miễn cưỡng cưỡng có thể ngăn trở được đại bộ phận nước mưa.

"Chuyện nhỏ không tốn sức gì." 

Thanh âm hắn hơi hiện lên vẻ đông cứng, con ngươi sắc bén cao ngạo buông xuống, khuôn mặt tuấn lãng hiếm thấy xuất hiện một tia không tự nhiên, hai người cách nhau khoảng ba tấc, chóp mũi hắn ngửi được một mạt thanh hương u lan lúc ẩn lúc hiện, hắn không nhịn được nhìn nàng một cái, vừa lúc gặp nàng lơ đãng ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt nàng mờ mịt giống như một hồ nước mùa thu thanh triệt.

Ánh mắt hai người nhìn nhau rồi rời đi rất nhanh.

Có lẽ là chiếu cố Thu Trì, chiếc ô dần dần nghiêng về phía nàng, cái này làm Thu trì cảm thấy thập phần ngượng ngùng, nhưng hành động tinh tế của đối phương làm nàng nảy sinh hảo cảm.

Hai người đi không nhanh, mặt đường đá xanh trơn ướt, gập ghềnh còn tích những vũng nước nhỏ làm cho giày vải và vạt áo hai người đều đã ướt nhẹp.

Thu Trì chú ý tới vai trái đối phương hoàn toàn đã bị ướt nhẹp, nàng muốn nói lại thôi: 

"Công tử, nếu không ngươi ..a ..a"

Còn chưa nói xong, dưới chân nàng trượt một cái, cả người hướng về phía trước, nàng không kịp kêu cứu, một bàn tay to hữu lực đúng lúc ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, kéo nàng vào vòm ngực ấm áp rắn chắc, tránh cho nàng ngã xuống đất bi kịch mà bị thương.

Trong lòng ngực ôm một nhuyễn ngọc ôn hương, trong tay ôm một vòng eo thon thon một tay ôm trọn hết, đủ để một người nam nhân trong lòng gợn sóng, mày kiếm nhíu lại: 

"Ngươi không sao chứ?"

Xúc cảm ấm áp kề sát vòng eo mẫn cảm, tiếp xúc gần gũi làm Thu Trì có thể ngửi được trên người hắn một tia ám hương lạnh lẽo, cái loại hơi thở thuộc về nam tính tràn ngập vây quanh nàng, trên khuôn mặt trắng nõn kiều nộn nổi lên hai đóa mây đỏ, Thu Trì vội nhẹ nhàng đẩy hắn ra, tim không giữ được đập nhanh hơn, sau khi miễn cưỡng đứng vững nàng cúi đầu nhìn xuống đất, thanh âm mềm nhẹ nói: 

"Ta không có việc gì, đa tạ công tử."

"Không có việc gì thì tốt, về sau đi đường cẩn thận chút, mắt muốn nhìn đường." 

Ngữ khí của hắn bình đạm, nhưng bàn tay đang dùng sức nắm chặt kia tiết lộ đáy lòng không bình tĩnh của hắn.

Nghe vậy, trong lòng Thu Trì không duyên không cớ dâng lên một tia ủy khuất, nàng không phải cố ý, hắn đang chỉ trích nàng đi đường không để mắt nhìn đường sao.

"Tạ công tử chỉ bảo." 

Âm thanh rầu rĩ.

Hắn gật gật đầu, không phát hiện cảm xúc nàng biến hóa.

-----------------

GIỚI THIỆU - THU TRÌ

GIỚI THIỆU

Nàng chỉ làm một tiểu hồ yêu với tu vi thấp kém, tên gọi cũng chẳng có, chính mắt nhìn thấy kết cục của Tô Đát Kỷ, nàng khát vọng thực lực nhưng lại sợ hãi Thiên Đạo.

Yêu quái, từ trước tới nay đều không dễ tu luyện. Thiên Đạo chỉ hướng về nhân loại, hầu như yêu quái đều không có kết cục gì tốt đẹp.

Mà nàng, đã tìm được một loại phương pháp để tu luyện, có thể tránh thoát khỏi đôi mắt của Thiên Đạo, đó chính là luân hồi.

Ba hồn chín vía, lấy thân nữ tử, chuyển sinh chín thế, tu luyện chín đuôi.


Chương 1058

 1058. Cái này ngươi cũng hiểu sao

"Nhưng mà, nhưng mà nếu vạn nhất đâu?"

Oa Oa có chút do dự, trong phút chốc không biết trong đầu vận chuyển như thế nào mà đưa ra một cái kết luận.

"Nữ nhân a, đúng là không tốt, rời đi đàn ông là kêu sống không nổi, sống không nổi, về sau chồng của ta mà cùng người đàn bà nào khác lên giường, ta mang theo bảo bảo sống hảo hảo, vui vẻ thật vui vẻ đâu!"

"A ~ ha ha~!"

Đối mặt với một đứa nhỏ mới 3 tuổi nói ra những lời thành thục như vậy, Tĩnh Huyên không biết nên khuyên ngăn như thế nào, nàng nên khuyên cái gì? Toàn bộ đạo lý, Oa Oa đều hiểu, những đứa trẻ khác có thể không hiểu nhưng Oa Oa hiểu, nàng nhìn thấy quá nhiều, cho nên hiểu được quá nhiều, có những đạo lý không cần Tĩnh Huyên nói Oa Oa đều minh bạch.

"Nhưng mà, nhưng mà cũng không thể quá hung hãn!"

Tĩnh Huyên vẫn quyết định bày ra một chút trí tuệ của người lớn, nàng dừng lại ôm Oa Oa đặt lên một cái thùng tinh hạch, sao đó bày ra một tư thế xinh đẹp, sau đó chớp chớp đôi mắt được trang điểm tỉ mỉ với Oa Oa.

"Có đôi khi phụ nữ cũng phải nhu tình như nước, thiên kiều bá mị một chút a.:

"Ta biết a."

Oa Oa rất hiểu biết gật đầu, khá đồng tình với quan điểm của Tĩnh Huyên, nghiêm trang cái hiểu cái không nói:

"Đàn ông thích phụ nữ ngọt một chút! Lúc ở trên giường...."

"Cái này ngươi cũng biết???"

Tĩnh Huyên hết chỗ nói rồi, nàng thua, nàng cảm thấy với chỉ số thông minh của Oa Oa sau này căn bản không sợ túm được tâm của đàn ông, nàng đang đối mặt không phải với một tiểu thí hài chẳng hiểu biết gì mà nàng đang đối mặt với một hài tử nhìn trộm thế giới của người lớn.

Đối với đứa bé như Oa Oa, ai cũng không thể dạy được, nàng đều có đạo sư dẫn đường cho nàng trưởng thành.

Mặc kệ nói như thế nào thì Tĩnh Huyền cứu mạng của Tô Yên từ trong tay Oa Oa ra, đợi tới khi Lưu Tiểu Quyết nhận được tin tức vội vàng chạy tới chỗ ở của Tô Yên thì Lưu Toa Toa đã trị liệu những tổn hại ở tim và phổi cho Tô Yên xong, nàng vừa đẩy cửa muốn ra ngoài thì gặp Lưu Tiểu Quyết.

"Tình hình của Tô Yên như thế nào?"

Lưu Tiểu Quyết cau mày, mãn nhãn đều là sự lo lắng nhìn vào bên trong cửa sổ, nhưng hiển nhiên Lưu Toa Toa còn việc muốn nói vì thế chỉ có thể kiên nhẫn đứng chờ ở ngoài cửa, chờ nàng nói hết.

"Tạm thời bảo vệ được tính mạng."

Lưu Toa Toa nhìn hắn, thở sâu, biểu tình nghiêm túc nói:

"Nhưng ta chưa nối lại hai căn xương sườn của nàng."

Thấy hắn trầm mặc, không kinh ngạc, không nghi vấn, Lưu Toa Toa gật gật đầu, nói nguyên do của mình khi làm như vậy.

"Phó đội trưởng Lưu, ta thấy ngươi chắc cũng rõ, địa vị của Tô Yên trong Bách Hoa thành như thế nào, toàn bộ Bách Hoa thành đều chờ chê cười nàng, nếu không phải mấy ngày nay nàng bị chặn không ra khỏi phòng được thì sự tình ngày hôm nay sẽ phát sinh rất nhiều lần."

Sau đó, Lưu Toa Toa dừng lại một chút rồi nói với Lưu Tiểu Quyết:

"Không nối lại hai khúc xương sườn kia là do Triệu Như dặn dò, ta rất tán đồng, ý của chúng ta là không thích nàng, gần như đại biểu cho việc, nói cho nàng biết, ai dám biến Bách Hoa thành thành ngốc tử muốn trêu đùa chơi xấu thì Bách Hoa thành sẽ không dễ dàng để nàng quá tốt."

Còn nữa, đây đều là những lời Triệu Như muốn thông qua Lưu Toa Toa nói lại cho Lưu Tiểu Quyết, lời đã nói xong, nàng cũng không ở lại nơi này, đi ra sân về nhà của mình thôi.

Trên thực tế, nếu không phải do dị năng trị liệu của Lưu Toa Toa thì hôm nay Tô Yên không thể bảo vệ được cái mạng này, Oa Oa đã có tâm muốn giết Tô Yên, Mộ Phong ra tay quá tàn nhẫn, mà Tô Yên thì bản thân cũng quá yếu.

Chương 1057

 1057. Hồ ly tinh bị đánh

Vốn dĩ bọn nhỏ cao hứng như vậy, Tĩnh Huyên không muốn phản ứng lại Tô Yên, nhưng nào biết Oa Oa lại nghe được, đứa nhỏ đứng ở trên cái thùng lớn, giơ một lá cờ nhỏ chỉ vào Tô Yên non nớt hô lên:

"Ngươi nói ai không biết xấu hổ, ngươi nói ai là hồ ly tinh? Ngươi đừng tưởng rằng ta không biết, ngươi muốn đem em gái của mình nhét lên giường cho ba ba ta, trong đầu ngươi nghĩ cái gì ta đều biết! Hồ ly tinh không biết xấu hổ, đánh nàng cho ta!"

Dị năng của Oa Oa tuy vì khống chế Mộ Phong nên không thể nhìn được ý nghĩ của di năng giả cấp cao nhưng Tô Yên chỉ là loại dị năng giả lực lượng cấp thấp, đẩy mấy thùng tinh hạch còn thở hổn hển, hơn nữa lại đứng gần Oa Oa, Oa Oa không muốn xem cũng bị bị động tiếp nhận ý nghĩ của nàng.

Nhớ tới khoảng thời gian trước, ma ma của nàng nói, nếu ba ba của nàng ở bên ngoài tìm phụ nữ khác, mẹ nàng sẽ không muốn sống, Oa Oa nhìn Tô Yên giống như thấy kẻ thù, ném mạnh lá cờ trong tay về hướng Tô Yên.

Nàng là đại ca, vua của đám nhỏ, nàng muốn đánh người nào, khẳng định bọn nhỏ sẽ giúp nàng đánh, vì thế một đám tiểu thí hài sôi nổi ném lá cờ trong tay về hướng Tô Yên, một đám kêu hồ ly tinh hồ ly tinh, tuy rằng bọn nhỏ không biết hồ ly tinh ý là gì.

Tô Yên chặn lại mấy lá cờ tức giận tới nỗi không thể bắt lấy Oa Oa đứa đi đầu nháo sự kia, Bách Hoa thành này, người lớn khi dễ nàng còn chưa tính, đám tiểu thí hài mới nhỏ như vậy, thoạt nhìn mới 3-4 tuổi, thế nhưng cũng tới khi dễ nàng, không cho đứa nhỏ kia một ít giáo huấn, Tô Yên sống quá mất mặt đi!

Nghĩ tới đây, Tô Yên muốn đi tới bắt Oa Oa đang đứng trên mấy thùng tinh hạch, bỗng một hắc ảnh chợt lóe lên, nàng ta bay ra ngoài, thân mình nện vào bức tường trong sân, làm bức tường nứt vỡ, mà Tô Yên thì ngã xuống một đống đá vụn, lúc này vẻ mặt nàng ta còn mộng bức không phản ứng được đã xảy ra chuyện gì.

"Đánh đánh, đánh chết hồ ly tinh này đi!"

"Nga, hồ ly tinh bị đánh, hồ ly tinh bị đánh rồi!"

Bọn nhỏ thấy Tô Yên chật vật ngã xuống mỗi đứa đều cao hứng nhảy lên, phảng phất như vừa chiến thắng một đại Boss nào đó.

Tô Yên ngã xuống vừa mới định nhổm người dậy, thì cảm thấy một cỗ tanh hôi tràn lên từ phổi, nàng há mồm, ho khan mãnh liệt, thân thể run rẩy kịch liệt hộc ra một ngụm máu.

Oa Oa còn không tính toán buông tha Tô Yên, màn sương đen từ từ tới gần Tô yên, Tĩnh Huyên ở một bên thấy mà sợ, hôm nay nếu Tô Yên mà chết trong tay Oa Oa, phía Lưu Tiểu Quyết sợ là không tốt lắm.

Nàng vội bế Oa Oa lên khuyên nhủ:

"Thôi thôi, chúng ta không chơi ở đây nữa, mọi người nhặt lá cờ của mình lên, chúng ta đi về phía nam, Oa Oa người này mẹ con lưu trữ lại còn hữu dụng, không thể giết."

"Nhưng ma ma nói, em gái nàng ta muốn lên giường của ba ba, mẹ ta sẽ không sống."

Oa Oa nóng nảy, rất nghiêm túc nghiêm túc nói rõ ràng tầm quan trọng của việc này với Tĩnh Huyên, trong thâm tâm nhỏ nhỏ của nàng, thiên chân cho rằng lời nói đùa ngẫu nhiên của ma ma trở thành mệnh đề để chấp hành, cho nên vì thủ vệ an toàn sinh mệnh của ma ma, Oa Oa không thể để bất luận một người phụ nữ nào bò lên giường ba ba của nàng, ngay cả trong ý tưởng cũng không được.

 "Cái này...."

Tĩnh Huyên ôm Oa Oa mang ra khỏi nơi này, vừa nỗ lực giảng đạo lý với Oa Oa.

"Ta cảm thấy mẹ của con khẳng định là nói đùa, con nghĩ a, mẹ con lợi hại như vậy, một người có thể bảo vệ cho một tòa thành, ba ba còn dám lên giường với người khác hay sao?"

Chương 1056

 1056. Hồ ly tinh

Cho nên Bách Hoa thành kiểm đếm nửa tháng thời gian cũng chưa đếm hết số tinh hạch mà căn cứ Thời Đại đưa tới, càng đừng nói tới số tinh hạch của Tiểu Chu thành, mà Tiểu Chu thành phát đạt nhờ mậu dịch, số tinh hạch của bọn họ còn nhiều hơn mấy lần so với căn cứ Thời Đại.

Trong khi Bách Hoa thành hừng hực khí thế kiểm kê số lượng tinh hạch thì Tô Yên đã vào thành rất lâu rồi vẫn chưa gặp lại Lưu Tiểu Quyết thêm lần nào, không những vậy ngay cả bóng dáng của An Nhiên nàng cũng chưa thấy.

Mỗi ngày ngủ trong phòng đá giống như chuồng heo, mỗi ngày trải qua đều khá dày vò, lúc trước còn có thể ra cửa khám phá hoàn cảnh của Bách Hoa thành một chút, hiện tại chỉ cần nàng vừa đi ra sân là thấy một đống tinh hạch xếp chồng lên nhau kia, nàng lại không phải dị năng giả ngũ hành hay đặc thù gì, lại không được ra khỏi Bách Hoa thành lấy tinh hạch cũng vô dụng.

Vì thế nhìn tinh hạch chất đầy nơi này, trong lòng Tô Yên dâng lên một mạt trào phúng, nàng cảm thấy  khẳng định cuộc sống hôn nhân của An Nhiên kia cực kỳ bất hạnh, làm gì có người đàn ông nào yêu thích một người đàn bà trong mắt chỉ có tiền đâu, An Nhiên có nhiều tinh hạch như vậy, còn mở miệng đòi 100 triệu tinh hạch mới cho Tô Mị vào thành.

Nàng ta dùng hết được sao?

Dưới dương quang nóng bỏng, cách đó không xa Tĩnh Huyên mặc một chiếc váy dài sọc xanh xen trắng, mang theo một đám nhỏ đi lại giữa đám thùng tinh hạch, nàng hơi nhấc tà váy đi trên đôi xăng đan đế bằng màu trắng, quai đeo màu xanh của đôi giày xăng đan còn được kết lại thành một cái nơ rất đẹp, các bạn nhỏ đi phía sau nàng mỗi đứa cầm một chiếc cờ, chia hai đội một đỏ một trắng.

Vừa vặn Tô Yên ra khỏi phòng mặt mày xám tro còn không trang điểm, cửa còn không được ra nàng trang điểm cho ai xem a!

Sau đó Tô Yên liếc mắt thấy Tĩnh Huyên đi tới, người phụ nữ này nàng nhận thức, không phải người phụ nữ của Lưu Tiểu Quyết ở Bách Hoa thành hay sao?

Tâm tính ghen ghét quấy phá, Tô Yên đi về phía trước hai bước, ra cửa cổng, cố ý nhấc hai cái thùng tinh hạch chặn ở giữa đường.

Tĩnh Huyên cùng các bạn nhỏ đi tới, nàng cúi đầu thấy, phía trước bị chặn, vì thế nàng lướt nhìn qua Tô Yên đang đứng ven đường, nhảy qua mấy cái thùng tinh hạch rồi quay đầu đón bọn nhỏ.

"Được rồi, không có đường, ta ôm các ngươi đi qua nha."

"Không cần, ta có thể nhảy qua!"

 Hằng Hằng nắm tay Oa Oa đi đến, buông tay Oa Oa ra, dùng sức nhảy qua vài cái thùng sang phía đối diện, bọn thí hài phía sao ôm cờ trắng đỏ kia lập tức vỗ tay ầm ầm!

Oa Oa vỗ tay cổ vũ nhiệt liệt nhất, hô lớn:

"Hằng Hằng ca ca giỏi nhất, Hằng Hằng ca ca lợi hại nhất!"

Lại có mấy đứa nhỏ học Hằng Hằng nhảy vọt qua chiếc thùng, mỗi lần có người nhảy qua, Oa Oa sẽ cao hứng phấn chấn hô giỏi nhất a ngươi giỏi nhất a, đám nhỏ còn lại cũng từng đứa từng đứa nhảy qua, vừa vui vẻ vừa hò hét cao hứng giống như ăn tết.

Tô Yên đứng ở cửa khinh thường hừ một tiếng, thấp giọng mắng Tĩnh Huyên:

"Hồ ly tinh, không biết xấu hổ!"

Sở dĩ nàng dám khi dễ Tĩnh Huyên là vì nàng đã hỏi thăm nhiều mặt, Tĩnh Huyên cũng giống nàng, chẳng qua chỉ là một dị năng giả lực lượng, ở Bách Hoa thành này chỉ là một vũ công, thậm chí bởi vì một người họ Tề, mà Tĩnh Huyên không tẩy sạch được hiềm nghi gian tế trên người.

Hình như lúc trước Tiểu Bạc Hà nhà An Nhiên còn thẩm vấn Tĩnh Huyên trước mặt mọi người.

Chương 1055

 1055. Kiểm kê

Hồ Chính cho người thả những thùng tinh hạch kia xuống sau đó mang người cất bước chạy ra ngoài Bách Hoa thành, nói thật, bọn họ đã sớm muốn dùng kho hàng của Bách Hoa thành, trên đời này để tinh hạch ở căn cứ của mình cũng không thể an toàn bằng kho hàng ở sau nhà An Nhiên được.

Cái kho hàng kia là hắn ngẫu nhiên xem qua vài lần khi tới nhà An Nhiên, tuy rằng chỉ là một tòa nhà bằng đá bình thường, nhưng bên ngoài là một vòng cây cối, chỉ có 2 người trông cửa đánh bài, đây chẳng phải chức quan nhàn tản ở Bách Hoa thành thì là gì.

Hồ Chính vừa chạy mất thì Tiểu Chu thành cũng bắt đầu nâng từng thùng từng thùng tinh hạch cuồn cuộn cuồn cuộn vào Bách Hoa thành, những thùng tinh hạch của bọn họ đều chồng chồng chất chất lên nhau từ sau nhà tới trước nhà An Nhiên thành núi nhỏ làm con đường duy nhất đi lại trong Bách Hoa thành cũng bị chặn mất.

Bất đắc dĩ, vốn Bán Tử còn tính toán từ từ nhưng giờ hắn chỉ có thể tranh thủ tổ chức nhân thủ, điều động toàn bộ mọi người trong Bách Hoa thành tăng ca kiểm đếm tinh hạch, Tĩnh Huyên cũng không thể nhảy múa nữa, mà toàn bộ người già cũng có công dụng, mỗi người phụ trách việc kiểm đếm tinh hạch đều có trong tay một quyển vỡ một cái bút, ghi nhớ số lượng tinh hạch.

Sau khi Bách Hoa thành kiểm kê xong còn phải đối chiếu với Tiểu Chu thành và căn cứ Thời Đại, nhóm chuyên gia lại khẩn cấp nghiên cứu ra một tấm thẻ, gọi là thẻ tinh hạch Bách Hoa thành còn có tính chất đặc biệt là quẹt thẻ.

Số lượng tinh hạch của hai nơi kia sẽ được ghi nhớ vào trong thẻ, sau này căn cứ Thời Đại và Tiểu Chu thành mua sắm vật tư ở Bách hoa thành đều dùng thẻ này để quẹt thẻ thanh toán.

Rất nhanh, hướng đi của Bách Hoa thành bị nhóm bình dân của Tiểu Chu thành và căn cứ Thời Đại nắm bắt, người nào có năng lực thì tinh hạch trong nhà xếp đống nhiều không thể kể hết, tiêu pha thì cũng không thể tiêu hết, hấp thu thì đối với dị năng giả cấp cao mà nói tinh hạch bình thường đã không còn tác dụng hấp thu chỉ có lãng phí, vì thế mọi người nâng tinh hạch chạy đến cửa Bắc của Bách Hoa thành xếp hàng muốn gửi tinh hạch.

Mặc cho Bàn Tử khuyên can ngăn cản nói việc thanh quyết toán của Bách Hoa thành đã vượt quá phụ tải, tạm thời không nhận cá nhân gửi tinh hạch, nhưng trường long ngoài cửa Bắc vẫn không tiêu tan, nhìn dáng vẻ na, mọi người đối với việc ra ngoài vác theo một bao tinh hạch lớn để tiêu dùng đã cảm thấy khá phiền phức.

Cứ như vậy nửa tháng sao, tình huống tựa hồ càng lúc càng nghiêm trọng, cửa Bắc đã bị vây kín mà bên trong thành cũng bị những thùng tinh hạch của căn cứ Thời Đại và Tiểu Chu thành lấp kín, cả thành chia thành hai lấy quảng trường là giới hạn, phía nam là những cái thùng tinh hạch của Tiểu Chu Thành, còn phía kia là của căn cứ Thời Đại.  

Kho hàng ở sau nhà An Nhiên đã sớm chất đầy, mặc dù nàng mỗi ngày đều sai sử đám dây mây biến dị di chuyển vào sâu trong rừng nhưng tinh hạch vẫn cuồn cuộn không ngừng được kiểm kê cần nhập kho hàng.

Bách Hoa thành đã không còn chỗ đặt chân, trên con đường không quá rộng, những thùng tinh hạch chồng chất lên nhau, đám người kiểm kê thì tạo ra một khối đất trống ở cách nhà An Nhiên không xa, họ ngồi đếm từng viên từng viên tinh hạch trong núi thùng kia.

Mỗi ngày An Nhiên thấy bọn họ cúi đầu đếm tinh hạch cũng cảm thấy thật vất vả vạn phần, một viên tinh hạch bình thường nhỏ như vậy chỉ bằng một hạt lựu, một thùng tinh hạch kia phải có bao nhiêu viên hạt lựu a? Một cái thùng nho nhỏ cũng có thể làm người đếm cả buổi.

Chương 1054

 1054. Ngân hàng tinh hạch

"Ngươi chết tâm đi, không giết người diệt khẩu chính là chuyện tốt rồi!"

An Nhiên vẩy vẩy bản báo cáo mà Chân Tuyết Cửu đưa sang, liếc mắt nhìn hắn một cái, nàng ngồi trên chiếc ghế nằm trong sân, lật xem từng tờ từng tờ, vừa xem vừa tán dương:

"Phần báo cáo này của ngươi không sai a, chúng ta cũng có thể noi theo căn cứ Kim Môn, đẩy ra thẻ tinh hạch."

Trong phần báo cáo này, có phân tích tỉ mỉ chế độ gần đây nhất của căn cứ Kim Môn, bọn họ đã tạo một ngân hàng tinh hạch, lấy sự cường đại về vũ lực của căn cứ làm bảo đảm, để người trong căn cứ đem tinh hạch gửi vào ngân hàng, dùng thẻ tinh thạch thay thế vật thật lưu thông trên thị trường.

Được khen ngợi nên trên mặt Chân Tuyết Cửu cực kỳ đắc ý không chút che dấu.

"Ngươi phải biết rằng, từ khi ngươi làm cho rừng rậm biến dị co lại, tạo thành việc động vật biến dị càng ngày càng lấn sâu về phía bắc thì áp lực của các căn cứ càng lúc càng lớn, nhưng tinh hạch bọn họ thu được càng ngày càng nhiều, sử dụng tinh hạch bình thường thành tiền để lưu thông thật sự không quá thuận tiện, hiện tại người ở Tiểu Chu thành muốn mua đồ gì đều phải tùy thân mang theo một thùng tinh hạch, thật sự không thuận tiện."

"Nói cũng đúng, nhưng nếu chúng ta mở một cái ngân hàng thì có người tới gửi tinh hạch hay không?"

An Nhiên lại có chút do dự, căn cứ Kim Môn có thể đẩy ra thẻ tinh hạch, là bởi vì bọn họ có rất nhiều căn cứ làm hậu thuẫn, toàn bộ tinh hạch đều tập chung đổ về căn cứ Kim Môn, còn Bách Hoa thành thì sao? Danh tiếng quá kém cỏi, phỏng chừng cuối cùng chỉ có Tiểu Chu thành, căn cứ Thời Đại hay Thiên Viêm Sơn tới ngân hàng của Bách Hoa thành gửi tiền.

"Ngươi không thử thì làm sao biết không ai tới gửi tinh hạch hay không?"

Chân Tuyết Cửu cổ vũ An Nhiên.

"Còn nữa, việc mở ngân hàng không phải so sánh thanh danh tốt hay không mà là nếu người ta tới đây gửi tinh hạch thì khẳng định họ nhìn thấy sự an toàn ở đây, họ cảm thấy vô luận gió táp mưa sa như thế nào, dù đất trời rung chuyển tinh hạch bọn họ gửi đều an toàn."

 "Ừm ~! Cái này có thể được!"

An Nhiên được cổ vũ nên có chút động tâm, nàng gật đầu gọi Bàn Tử tới đưa báo cáo của Chân Tuyết Cửu cho hắn xem, thực tế thì Bàn Tử đã sớm biết căn cứ Kim Môn có phát hành thẻ tinh hạch, giống như thẻ ngân hàng lúc trước mạt thế.

Nhưng hắn cũng biết, hắn chưa có sự nghiên cứu thấu triệt như Chân Tuyết Cửu, trong báo cáo kia Chân Tuyết Cửu có đưa ra lập luận cùng nghiên cứu kỹ càng sự phát triển của ngân hàng tinh hạch như căn cứ Kim Môn.

Từ bản báo cáo này, xác thật có thể thấy được trong quá trình xây dựng ngân hàng tinh thạch, căn cứ Kim Môn, căn cứ Võ Xuyên, cùng căn cứ Bắc Sơn, có mối hợp tác chặt chẽ với nhau, trong quá trình hợp tác còn rất thuận lợi, quan hệ lẫn nhau rất tốt.

Mà tin tức Bách Hoa thành muốn tạo một ngân hàng tinh hạch còn chưa được thông báo chính thức cho hai nơi căn cứ Thời Đại và Tiểu Chu thành thì Hồ Chính đã mang theo người nâng từng thùng từng thùng tinh hạch vào Bách Hoa thành, trực tiếp đưa tới kho tinh hạch sau nhà An Nhiên, Bàn Tử còn khệnh lệ đuổi theo sau hắn hô lên:

"Hồ Chính, Hồ Chính, ngươi chậm một chút, ta nói cho ngươi a, như thế này là không đủ thủ tục, những tinh hạch này còn chưa kiểm kê xong rốt cuộc bao nhiêu các ngươi còn không rõ, chúng ta cũng không rõ lắm, ngươi không thể đưa vào trong kho được!"

"Không được, căn cứ chúng ta đã không còn nơi để xây dựng sân huấn luyện rồi, số đây là gửi trước cho ngân hàng tương lai, sau còn rất nhiều rất nhiều a!"