Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020

Chương 539 - Dưỡng Oa

539. Bàn Tử sẽ rời đi ư?

"Hẹn hò à? Được thôi, em có thể 'chơi đùa' cùng anh cả đêm đấy!"

Cái đuôi hồ ly vừa rụt trở về lại chậm rãi dò đầu ra, thấy An Nhiên xoay người đi, Chiến Luyện bước lên vài bước, ôm chặt lấy eo cô. Cái đuôi kia vọt tới gần, Chiến Luyện vung tay đấm cho nó một phát khiến nó rơi bịch xuống nền tuyết, mà nó cũng thức thời nhanh chóng lùi về gầm xe.

An Nhiên vui vẻ bật cười ha ha rồi bị Chiến Luyện ôm vào lòng ngực, cô nói:

"Đừng chơi trò lưu manh nữa, anh với đám đàn ông kia không có gì khác nhau cả đâu, chỉ muốn chiếm lợi từ em thôi."

"Anh giống ở chỗ nào chứ, anh đây là hợp pháp nha."

Anh thời thời khắc khắc không quên nhắc nhở cô sự thật rằng mình và cô còn chưa chính thức ly hôn. Dưới những cái vỗ đánh của cô, anh bật cười nhấc cô lên xe.

Chiếc xe lớn rộng rãi, không khí ấm áp tràn ngập, so với sự rét lạnh của băng thiên tuyết địa bên ngoài thì như ở hai thế giới.

Hai người hi hi ha ha lên xe, Chiến Luyện thả An Nhiên xuống, đi tới chiếc bàn nhỏ, tìm cái ly đổ nước trong bình giữ nhiệt ra uống.

Triệu Như bọc quần áo giống như một chú gấu đi ra, hỏi:

"Tình huống bên kia như thế nào?"

Đương nhiên câu này cũng là lời mà An Nhiên muốn hỏi, vì thế cũng giống như Triệu Như nhìn Chiến Luyện chờ câu trả lời của anh.

Chiến Luyện ngẩng đầu uống hơn nửa ly nước xong mới nói:

"Bên kia là một nơi tụ tập rất lớn của những người còn sống sót, nếu so với thôn Thiết Ti của ông Đường Kiến Quân thì chỉ có hơn chứ không kém. Tình huống cụ thể bên trong thế nào, anh còn chưa đi vào nên không nắm rõ được, vì anh sợ để mặc mọi người ở chỗ này thì sẽ không an toàn cho nên quay về trước, quả nhiên, anh vừa đi thì đã có vài người sống không yên phận rồi."

Đoàn đội người sống sót bên kia đường hầm rất lớn, họ còn xây đắp tường bao lên rất cao. Như vậy chứng tỏ có rất nhiều dị năng giả hệ thổ ở bên trong, Chiến Luyện đứng trên đỉnh núi, dùng ống nhòm tia hồng ngoại nhìn vào, thấy về cơ bản thì mọi thứ bên trong vẫn bình thường, không phát sinh sự việc cực kì bi thảm gì.

Nhưng để tìm hiểu tỉ mỉ kỹ càng hơn thì phải tốn thêm thời gian cẩn thận quan sát. Vì thế Chiến Luyện trở về trước còn Lạc Phi Phàm tiếp tục ở lại quan sát thêm tình hình.

"Nếu đoàn người sống sót kia an toàn, vậy thì Bàn Tử sẽ rời đi đúng không? Cả đội ngũ lớn như vậy..... bọn họ sẽ thu nhận ư?"

An Nhiên cảm thấy qua khoảng thời gian đồng hành cùng Bàn Tử, thật ra cũng có chút cảm tình với người kia. Đừng nhìn hắn luôn đi đường ngang ngõ tắt nhưng ở mạt thế, so với rất nhiều đoàn đội khác mà nói, thì Bàn Tử còn có trách nhiệm, ít nhất, hắn chưa từng vứt bỏ một người nào, mặc dù hoàn cảnh sinh tồn ác liệt đến như vậy.

Cho nên đương nhiên An Nhiên cũng hy vọng Bàn Tử có thể mang đội ngũ của hắn tìm được một nơi thích đáng để dựa vào.

Nhưng với tính tình hắn gian trá trơn trượt như vậy thật sẽ khiến người khác nổi giận!

"Nếu Bàn Tử chịu đưa ra đủ điều kiện, hấp dẫn sự hứng thú của đối phương thì bất cứ đoàn đội người sống sót nào cũng sẽ tiếp nhận bọn họ thôi."

Người nói lời này là Triệu Như, cô co rúm thân thể của mình lại, ngã người trên sô pha, hiện giờ cả người đã cứng đơ vì lạnh, cô cảm thấy rất có thể mình sẽ chết ở cái mùa đông này mất.

An Nhiên bật cười, quay đầu nhìn cô ấy.

"Cô cảm thấy người như Bàn Tử có thể ở lại hay không? Cho đến tận bây giờ chúng ta không hề biết, rốt cuộc nhóm trói buộc của hắn cất giấu bao nhiêu dị năng giả ngũ hành."

Lúc trước vì giành sự tín nhiệm của An Nhiên, Bàn Tử kéo hơn 100 người tới, chỉ vào ai là hệ thủy ai là hệ mộc cho cô xem.

Nhưng vài ngày sau, người ra thả nước lại là người khác, mỗi ngày mỗi người khác nhau, khiến An Nhiên muốn nhớ mặt cũng khó. Hôm nay phải đi đào đường hầm, hắn một lần kéo mười mấy dị năng giả hệ thổ sơ cấp ra, đây là điều mà trước kia chưa từng nghe ai nói đâu.

----------------------

Chương 538 - Dưỡng Oa

538. Chết nhanh như vậy à!

"Trong quá trình chơi đùa thì mấy người có thể nói cho tôi biết, có lý do gì để tôi buông tha cho các người đây?"

An Nhiên quyết định phải noi theo những vai đại gian đại ác, trước khi xử lý vai chính thì dong dài nói thật nhiều, không chừng kết cục sẽ xảy ra xoay ngược hay lật xe gì đó nha?

Nhưng không đợi đám người này biện giải cho bản thân, bản tính xấu xa đã thể hiện hết ra ngoài thì còn gì để nói. 

An Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ, cuối cùng thở dài lắc đầu, tựa hồ không có lý do gì để buông tha cho đám người này cả.

Bản tính ác độc có thể xấu xa tới trình độ nào? Khi mà luật pháp và chế tài đều đã biến thành hư ảo, bản tính của con người sẽ bộc lộ ra ngoài, trong đó không phải không có những người chính trực, sáng sủa, nhưng An Nhiên không nhìn ra được điều đó trong đám người này.

Nếu như hôm nay, cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, vô luận cô có nhận tinh hạch của đám đàn ông này hay không thì kết cục gặp phải sẽ không hề có bất cứ thay đổi gì. Bọn họ đã muốn "đè" cô thì tự nguyện cũng tốt, nhưng có lẽ cưỡng ép còn mang lại lạc thú nhiều hơn.

Mà không riêng gì cô.

Trong mắt của bọn họ đã hiện dã tâm, thậm trí ánh mắt đã đặt lên toàn bộ đội ngũ của Bàn Tử.

Cho nên, trước khi đám người này làm ra nhiều điều tàn ác hơn, phải nhanh chóng diệt trừ đi, âu cũng là trách nhiệm đối với những người vô tội khác.

Lại nhìn về gã đàn ông đang bị đuôi hồ ly quấn lấy cổ, cơ thể gã hiện tại tựa như có thứ gì đó đang ăn mòn. Hai tay gã tóm lấy đuôi hồ ly trên cổ, cổ họng gã phát ra những tiếng cạc cạc cạc không rõ muốn nói cái gì.

Người bên cạnh cũng bị đứng hình, ngây người trong khoảng thời gian ngắn, không chờ đám người này có phản ứng gì thì gã đàn ông đã bị đuôi hồ ly hút thành thây khô.

Phút chốc, mọi âm thanh như trào lên, đám đàn ông điên cuồng kêu gào, chạy tứ tán.

Đuôi hồ ly phía sau lưng An Nhiên nhanh chóng cuốn lấy đám người chạy xa xa, biến từng người từng người thành thây khô.

Gã tài xế của Lưu Đông cũng kêu to, chạy trước nhất, nhưng mọi người chỉ nhìn thấy gã chạy thêm một đoạn, dưới chân đã bị thứ gì màu trắng móc lấy, sau đó té ngã, bị kéo trở lại, rồi lặng yên không một tiếng động tiêu thất.

"Chết nhanh như vậy à!"

Triệu Như kéo cửa kính ra, vừa co rúm cơ thể vừa vươn đầu ra ngoài, nhìn mấy cái thây khô trên mặt đất, nhíu mày:

"Cầu Gai Béo của cô càng ngày càng khủng bố, cô có xác định nó đúng là tiên nhân cầu không đấy?"

Trên mặt đất đuôi hồ ly vẫn đang uốn lượn, nó chậm rãi co rụt co rụt, trở về gầm xe, hiện giờ thân thể của nó ở dưới gầm xe, bởi vì thể tích đã quá lớn, cho nên chỉ có thể đặt ở dưới đó mà thôi, nó không thể muốn lăn đi đâu là lăn đi đó được nữa.

Cái đuôi kia chính là cành hoa tiến hóa của Cầu Gai Béo, trên thân có những sợi lông đó chính là gai nhọn của nó, cực kỳ rậm rạp và dày đặc. Từng chiếc gai lại cực kỳ cứng rắn, đạt tới trình độ nguy hiểm cấp S rồi. Nếu chúng chọc vào một tấm sắt bình thường thì 1 giây sau có thể khiến tấm sắt kia biến thành một cái sàng.

Chẳng qua từ trước tới nay An Nhiên vẫn luôn cho nó ăn sinh vật dưới nền đất, chưa từng cho nó ăn thịt người cho nên sự nguy hiểm của nó như thế nào thì chẳng ai biết cả và đây cũng là lần đầu Triệu Như nhìn thấy.

Cùng với Triệu Như còn có Vân Đào, Lương Tử Ngộ, Vương Uy và Chiến Luyện. Mấy người được một phen kinh ngạc, trước kia chỉ biết An Nhiên 'đánh phụ trợ' rất lợi hại, nhưng thứ cô giải quyết đều là một ít động thực vật biến dị, hiện tại lần đầu tiên nhìn thấy thực vật của cô ăn thịt người, vậy ......

Cũng may bình thường không trêu chọc gì người phụ nữ này!

An Nhiên nghiêng đầu, học Triệu Như nhướng mày không nói chuyện.

Chiến Luyện cười hì hì biểu tình nghịch ngợm, bước đôi chân dài đi tới trước mặt cô, hỏi:

"Người đẹp à, em càng ngày càng tuyệt vời đấy! Đêm nay hai ta có thể hẹn hò không?"

---------------------

P/s: Cùng tưởng tượng ra 'Đuôi hồ ly' như này nha các tình yêu. 



-----------------------------------------------------

Chương 537 - Dưỡng Oa

537. Muốn chơi dã chiến à!

Vân Đào mặc kệ để An Nhiên tự hành xử, hắn bắt đầu dọn dẹp, sắp xếp lại xe tải, lấy ra chăn đệm đêm nay cần dùng.

Toàn bộ phụ nữ và trẻ em trong đội bọn họ đều chen chúc qua đêm trong xe chống đạn được tân trang như một phòng ở kia. Xe tải phía sau cũng được Chiến Luyện cải tạo lại một chút, có thể đủ cho mấy người đàn ông ngủ bên trong. Chẳng qua là bên trong không đủ rộng rãi, ấm áp và thoải mái như chiếc xe kia mà thôi. Cho nên, mỗi ngày sau khi ngủ phải thu dọn lại đệm chăn, gấp gọn vào để ở góc cuối cùng của khoang xe.

Mà khi gã tái xế của Lưu Đông ném tàn thuốc trong tay xuống, dẫn mấy gã khác đi đến gần An Nhiên thì trong làn mưa tuyết có một người bay xuống từ trên rìa núi cao mấy chục mét, vừa vừa vặn vặn đáp xuống ngay phía sau đám người này.

Dưới đại tuyết, Chiến Luyện đứng thẳng dậy, trên chóp mũi của anh còn vương một vài bông tuyết mỏng manh. Anh nhìn chằm chằm mấy gã đàn ông đang đi về phía vợ mình. Một người trong số đó còn đung đưa một túi tinh hạch trong tay, gã lắc lư đi tới trước mặt An Nhiên, cười cực kỳ hạ lưu, khả ố:

"Người đẹp à, cái giá này được không, cùng mấy anh đây chơi đùa một đêm có được không?"

An Nhiên cười cười, duỗi tay nhận lấy túi tinh hạch mà gã tài xế đưa lại. Chiếc túi này là loại túi đựng di động trước kia, tinh hạch bên trong có khoảng chừng có 1/3 túi, cô đổ tinh hạch từ bên trong ra lòng bàn tay, rồi lắc đầu.

"Chẹp, ít như vậy thôi à, còn là loại tinh hạch bình thường, để tôi chơi đùa với mấy người cả đêm sao, cái giá cũng quá rẻ mạt rồi."

"Ồ...... đối với kỹ nữ mỗi người đều có thể "đè" như cô em thì cái giá đó đã là quá nhiều rồi đấy." Có người bật cười quái dị, ngả ngớn nói.

Mấy gã còn lại bắt đầu vây quanh lấy An Nhiên, định dùng bạo lực để ép buộc.

Chợt, ô cửa sổ của chiếc xe giống phòng ở di động phía sau lưng cô bị kéo ra, khuôn mặt hữu khí vô lực của Triệu Như xuất hiện, cộng thêm không ít gương mặt đang chờ mong náo nhiệt thấp thoáng ở cửa sổ mấy chiếc xe giường nằm.

"Được thôi."

An Nhiên cầm tinh hạch trong lòng bàn tay, một tay đưa ra phía sau, gật đầu nhìn đám đàn ông đang đứng vây quanh mình.

"Vậy cùng mấy người chơi đùa trong chốc lát cũng được, chúng ta tốc chiến tốc thắng đi."

Sau đó, An Nhiên nhìn về phía Chiến Luyện đang ở phía sau đám đàn ông. Anh ôm tay dựa nghiêng vào một tảng đá, nhìn cô với vẻ mặt chờ mong điều thú vị.

Gã tài xế kia cũng theo tầm mắt An Nhiên, quay đầu nhìn lại, trong nháy mắt gã tỏ ra hốt hoảng. Nào biết, Chiến Luyện lại vươn tay làm một thủ thế "Xin cứ tự nhiên" với gã. Sau đó anh lại ôm cánh tay như cũ, đứng tại chỗ nhàn nhã nhìn bọn họ.

An Nhiên nhướng mày nhìn mấy người vây quanh, thoáng sau cô xoay người đi tới gần đuôi xe của mình, rồi quay người dựa vào cốp xe, nở nụ cười với mấy gã kia.

"Ấy dà, đây là muốn chơi dã chiến à?"

Gã đàn ông đi tuốt đàng trước vội vàng gấp gáp khó dằn nổi mặc kệ xung quanh có Lương Tử Ngộ, Vân Đào cùng Chiến Luyện hay không, lập tức muốn nhào lên ôm lấy An Nhiên. Lúc này, cô lại nở một nụ cười thật xinh đẹp, bất chợt sau lưng cô, một cái đuôi thật dài màu trắng vươn ra.

Cái đuôi kia uốn lượn, vặn vẹo, giống như một cái đuôi của hồ ly màu trắng thật lớn, lông đuôi hồ ly màu trắng run run lên dưới cơn gió lạnh. Nó phát ra thứ âm thanh lách cách nhỏ vụn của kim loại va chạm vào nhau, nhìn cực kỳ yêu dị.

Người đang ông đang vọt đến, trừng to đôi mắt, còn không kịp phản ứng được có thứ gì đang tới thì đuôi hồ ly kia đã lướt qua đầu vai An Nhiên lao đến. Nó cuốn lấy cổ gã, ngay lập tức cả người gã cứng đơ.

"Đó là cái gì, đó là thứ gì vậy? ~~ Đây là cái gì?"

Gã sợ tới mức muốn tè ra quần, rồi chỉ kịp cảm nhận được có vô số cây kim đang đâm vào cổ mình, thứ ấy đã chọc sâu vào da thịt của gã.

-------------------

Chương 536 - Dưỡng Oa

536. Thuộc tính 'xe bus'

Thời gian chầm chậm trôi qua, Chiến Luyện vẫn chưa về, An Nhiên cảm thấy nóng nảy. Cô lại xuống xe một lần nữa để quan sát thế núi phía trên đường hầm, trong lòng nghĩ sao anh còn chưa trở lại, cô phải làm gì bây giờ?

Cô không có cách nào đi tìm anh cả, bởi điều kiện không cho phép. Vì nếu cô có đi thì không phải đi một mình mà nhất định sẽ mang Oa Oa đi cùng, nhưng gió tuyết quá lớn mà bé con còn quá nhỏ.

Cô nghe nói bên Bàn Tử mấy ngày gần đây đã có vài đứa nhỏ phát sốt, bị cảm mạo, vì tránh cho virus cảm mạo khuếch tán, Bàn Tử đã phải cách ly mấy đứa nhỏ đó ra, cho nên dưới trời đông đầy gió tuyết như thế này ôm Oa Oa ra khỏi xe là một lựa chọn không hề sáng suốt.

Bên ngoài, trong mỗi chiếc xe giường nằm kia đều phát ra những âm thanh náo nhiệt, tiếng khóc lóc, tiếng la hét của trẻ nhỏ, thanh âm nói chuyện của người già, của phụ nữ, hết đợt này đến đợt khác rất ầm ĩ, ở cách đó không xa ngoài xe lại có mấy người đàn ông đang đứng hút thuốc.

An Nhiên cúi đầu vốn định đi lướt qua đám đàn ông này ai ngờ bọn họ lại nhìn sang bằng ánh mắt cực kỳ đáng khinh. Trong nháy mắt khuôn mặt cô trở lên lạnh lùng, gương mặt vốn tú lệ giờ đã biến thành nghiêm nghị, sắc bén.

"Hi!"

Trong đó có một người đàn ông, mặt mũi bóng nhẫy ngón tay còn kẹp điếu thuốc, phất phất tay với cô.

Cô không nói chuyện, chỉ đứng tại chỗ, hai tay nhét vào trong áo lông vũ, hai mắt lạnh lùng.

Thấy cô không phản ứng, mấy gã này lại càng cợt nhả, trong đó có gã tài xế lái xe cho Lưu Đông lúc trước, gã thấp giọng mắng:

"Còn giả bộ thuần khiết!"

"Không nhầm đấy chứ, rất lạnh lùng mà, em này thật sự sẽ để mỗi người "đè" hay sao?"

Có người đưa ra nghi vấn, mấy người này đều thuộc đội ngũ của Lưu Đông, phần lớn là dị năng giả lực lượng. Nói chúng là vật hợp theo loài những kẻ này phỏng chừng tính tình không khác Lưu Đông là bao.

Nói như thế nào nhỉ, đám đàn ông thật ra cũng rất nhiều chuyện, không có việc gì làm thì thích tụ tập với nhau thảo luận một chút về phụ nữ. Nói nói, không biết như thế nào lại nói về An Nhiên là người có thuộc tính 'xe bus', ai cũng có thể 'lên giường', vì vậy mà lời đồn này đã lưu truyền trong đội ngũ của Lưu Đông.

Cho nên mấy gã đàn ông này vừa thấy An Nhiên xuống xe, lại một thân một mình đứng lặng nơi kia, hơn nữa kẻ thoạt nhìn không dễ chọc là Chiến Luyện lại không thấy bóng dáng đâu cả. Nghe nói là đi thám thính tin tức ở phía trước rồi, cũng chẳng biết có phải thực sự đi thám thính hay không? Có khi đã vứt bỏ đám trói buộc này mà chạy trước rồi cũng nên. Vì vậy, những kẻ này đã nổi lên tâm tư không nên có.

Nói thật, mạt thế mà, những người phụ nữ trong đội ngũ này của Bàn Tử, tròn tròn trĩnh trĩnh trắng nõn sạch sẽ, thậm chí một đám người còn mặc quần áo chỉnh tề, không hề có dáng vẻ mặt mày xám tro chật vật bất kham mà mạt thế nên có.

Phóng tấm mắt quan sát cả đoạn đường chạy nạn này đi, những người phụ nữ yếu nhược, có ai mặt không đầy ai oán đây? Còn những người có biểu tình thoái mái giống như đám đàn bà trong đoàn đội này thì rất ít.

Đặc biệt là An Nhiên, thật sự trắng nõn trong veo như nước, toàn thân tràn ngập sinh cơ, khiến người khác chỉ nhìn thoáng qua cũng cảm thấy tâm tình thoải mái, cho nên đám đàn ông này vừa nghe nói An Nhiên là người mà ai cũng có thể 'lên giường' thì đã động tâm, trong đầu còn tính toán làm gì kia với cô.

Lương Tử Ngộ đang cảnh giới ở gần đó, nghe vậy, tựa hồ ý thức được mấy kẻ này định làm điều bất lợi với An Nhiên, thì tiến lên hai bước, muốn đuổi mấy gã đàn ông ăn nói lỗ mãng này đi, ai ngờ vừa đi qua chỗ Vân Đào thì đã bị hắn duỗi tay ngăn cản.

"Đào ca, An Nhiên có nguy hiểm."

Lương Tử Ngộ thấy bị ngăn cản thì cau mày nhìn sang Vân Đào, hắn không hiểu vì sao mà đối phương lại cản mình.

Vân Đào cúi đầu, trầm giọng nói:

"Muốn ưng con giương cánh bay lượn thì không cần can thiệp quá nhiều, vài tiểu sâu này mình cô ấy cũng có thể xử lý."

--------------

Chương 535 - Dưỡng Oa

535. Lưu Đông

Dường như Từ Lệ Nhi tỏ ra không tình nguyện, cúi đầu nói vài câu gì đó với gã đàn ông kia, lập tức gã đưa ra một nắm tinh hạch, chúng lóe sáng lấp lánh cực kỳ rõ ràng trên nền tuyết trắng.

Trong nháy mắt trên khuôn mặt trang điểm lòe loẹt của Từ Lệ Nhi hiện lên chút chần chờ, sau đó cô ta duỗi tay nhận lấy, rồi bị gã đàn ông kia kéo lại cô ta ỡm ờ đi vào xe.

Trong lúc đóng cửa xe, An Nhiên đứng từ xa mơ hồ thấy được, Từ Lệ Nhi đang cùng gã đàn ông tên Lưu Đông kia ngồi mặt đối mặt đối diện nhau, dựa theo hình ảnh ấy cô não bổ ra dáng ngồi của hai người trong xe lúc này, đó là Từ Lệ Nhi ngồi trên đùi Lưu Đông.

Thú vị nha! Từ Lệ Nhi lại muốn nhảy đi ăn máng khác, định chuyển sang đội ngũ của Lưu Đông này à?!

An Nhiên đứng gọn vào ven đường nhìn chiếc xe kia lăn bánh. Khi chiếc xe đi lướt qua cô, An Nhiên thấy rõ đúng là Lưu Đông đang ôm Từ Lệ Nhi, mà cô ả kia thì ngẩng đầu, chống đẩy gã đàn ông không cho gã cắn vào cổ mình.

Lúc này, tầm mắt của Từ Lệ Nhi cũng liếc ra cửa xe, thấy dáng vẻ An Nhiên đang suy tư gì đó, trong lòng nghĩ, việc của cô ta và Lưu Đông chắc chắn đã bị An Nhiên thấy.

Thật quá ghê tởm, rõ ràng biết cô ta bị cưỡng ép kéo lên xe mà cái người đàn bà này lại không thèm tới cứu, quả thật không phải người mà!

Từ Lệ Nhi có xô đẩy như thế nào thì cổ vẫn bị gã Lưu Đông cắn đến đau nhức, nhưng cô ta vẫn  cố gắng chịu đựng, ma xui quỷ khiến nói:

"Anh có biết trong cái đội ngũ này người đàn bà nào dễ lôi lên giường nhất không? Tất nhiên là cái người tên An Nhiên rồi, cũng chẳng có tác dụng gì lớn lao nhưng mỗi người đều có thể 'đè', Đông ca à, anh thiếu đàn bà thì sao không đi tìm cô ta đi?"

"Nhưng nghe nói, cô ta là vợ của Chiến Luyện trong đội ngũ của mấy em mà."

Người nói chuyện là tài xế đang lái xe. Đúng vậy, nếu Lưu Đông muốn "làm việc" thì tất nhiên phải có người thay gã lái xe rồi, trên xe này không chỉ có Lưu Đông cộng thêm tài xế mà trên ghế phụ còn có một gã đàn ông nữa đang ngồi.

Bọn họ đã đi theo đội ngũ với đầy trói buộc của Bàn Tử vài ngày nay, đến giờ còn chưa thăm dò rõ ràng chi tiết về đám người này, tựa hồ càng nhìn thì càng cảm thấy đội ngũ này không bình thường.

Nhưng cũng biết Chiến Luyện không phải người dễ chọc.

Mà Từ Lệ Nhi người đàn bà đang ngồi trong ngực này, Lưu Đông đã bị ngắm trúng. Hôm nay mới lái xe đến bên người cô ta, tùy tiện trêu đùa hai câu, rồi kéo lên xe. Tuy rằng biểu hiện lúc đầu không tình nguyện nhưng cũng không la to hay kêu gào gì. Lưu Đông nghĩ phỏng chừng người đàn bà này cũng chẳng phải trinh tiết liệt nữ gì, dù gã có mạnh bạo hơn thì cô nàng này cũng không ồn ào gì đâu.

"Ai nói cô ta là vợ của Chiến Luyện?"

Từ Lệ Nhi đẩy đầu Lưu Đông ra, vẻ mặt nôn nóng.

"Cô ta chỉ là vợ cũ của Chiến Luyện, đúng chỉ là 'vợ cũ' mà thôi, nếu không phải sinh cho Chiến Luyện một đứa con gái thì ai thèm quan tâm tới cô ta? Tóm lại quan hệ chỉ ở 'trên giường' mà thôi."

"Đúng vậy, chỉ là quan hệ 'lên giường' thôi."

Gã đàn ông ngồi trên ghế phụ quay đầu lại cười xấu xa nhìn Lưu Đông và Từ Lệ Nhi. Lúc này, Lưu Đông đã đẩy ngã Từ Lệ Nhi xuống ghế, cô ta vừa định hét lên thì đã bị gã kia cho ăn một cái tát, mặt nghiêng hẳn sang một bên, không dám phản kháng nữa.

Tuyết rơi lắc rắc từ trên bầu trời xuống tựa như vĩnh viễn không bao giờ dừng lại, chúng theo cơn gió lạnh bay lả tả thấm vào da thịt, rất nhanh trời xẩm tối.

Người ngày càng nhiều thì quang cảnh như gà bay chó sủa khó mà chống đỡ, Bàn Tử chỉ huy nhóm quân nhân hỗ trợ dọn đất đá trong đường hầm ra. Huyệt động bên trong đã đào xong, nhưng tạm thời không thể vào ở, vì vách tường vẫn còn ẩm thấp, cho nên chỉ lái vài chiếc xe giường nằm vào trong, còn lại thì đỗ ở bên ngoài đường hầm.

Vì Bàn Tử quá bận rộn nên An Nhiên vẫn chưa tìm hắn để nói về chuyện của gã Lưu Đông kia.

-------------------

Chương 534 - Dưỡng Oa

534. Mấy người đàn ông này không thể giữ lại 

An Nhiên nhún nhún vai, nói với hai người phụ nữ này:

"Nếu các cô nhờ Trương Bác Huân đứng bên cạnh bảo vệ thì có thể đi đào giun."

Trương Bác Huân mặc áo khoác quân dụng, dáng người thẳng tắp đứng bên cạnh đường hầm, nghe An Nhiên nói xong, đỉnh mày anh tuấn hơi hơi nhăn lại, nhưng vẫn đi tới nói với hai người phụ nữ trước mặt:

"Các cô muốn đào ở đâu?"

Sau đó, hắn đi theo hai người kia.

"Cô đúng là biết cách sai bảo cậu ta."

Lương Tử Ngộ cũng đang trong ca gác nhìn An Nhiên cười cười. Ở chung thời gian lâu dần, hắn cảm thấy thật ra Trương Bác Huân là người thành thật, cũng không đến nỗi nào.

Nhưng Triệu Như vẫn không thích người kia như cũ, cô ấy đứng ở bên người Lương Tử Ngộ, hừ một tiếng, quay đầu bước lên xe, trên người bọc tầng tầng lớp lớp áo khoác.

Thời tiết càng lạnh thì gây ảnh hưởng càng lớn tới dị năng giả hệ mộc và hệ thủy, An Nhiên vẫn còn ổn, chỉ mặc áo lông cùng với quần có lớp lót nhung, nhưng Triệu Như thì lại cực khoa trương. Lúc tìm kiếm vật tư ở ven đường, cô ấy thu thập được một chiếc áo khoác lông chồn, giờ đang khoác trên người cộng thêm một chiếc quần bông rất dày ở bên trong còn lót thêm một chiếc quần nhung, dưới chân cũng đi một đôi giày bông màu đen thật dày.

Nhưng nếu tham chiếu cách ăn mặc này với những dị năng giả hệ thủy khác thì cũng không khác quá nhiều. 

Hơn nữa dưới thời tiết như này, không chỉ thực vật của An Nhiên tỏ ra lười biếng không nhấc nổi tinh thần mà ngay cả nhóm dị năng giả hệ thủy tạo ra nước cũng không nhiều như trước kia.

Hiện tại các cô ấy phải tiêu hao năng lượng nhiều gấp đôi mới có thể thả ra được một chút nước.

Những dị năng giả hệ thổ như Bàn Tử lại không chịu bất cứ ảnh hưởng gì, bọn họ đang đào hầm đến hô mưa gọi gió.

Chẳng bao lâu, đường hầm đã được đào thông khoảng 1/10 rồi và quả nhiên bên trong nhiệt độ cao hơn vài độ so với bên ngoài, rất ấm áp.

Những chiếc xe giường nằm bắt đầu từ từ lái vào bên trong đường hầm, Bàn Tử dẫn theo người, bắt đầu đào những ô vuông nhỏ ở vách hầm, hắn quyết tâm phải sống trong hang động này.

Không khí bên ngoài lạnh tới nỗi An Nhiên thở ra cả sương trắng, cô xoa xoa hai tay vào nhau rồi rụt vào trong ống tay áo, dưới chân là đôi ủng đi tuyết, mà vẫn phải dậm dậm chân trên nền tuyết trắng để chống lạnh. Khi định xoay người về xe, cô nhìn thấy từ phía đối diện một chiếc xe tới gần, cửa xe hạ xuống, một người đàn ông vươn đầu ra nói chuyện với Từ Lệ Nhi đang đứng ở ven đường.

Gương mặt người đàn ông kia không quá quen, dường như là thuộc đội ngũ dị năng giả mấy ngày trước trong đoàn người của Bàn Tử.

Nói là trong đoàn người của Bàn Tử nhưng thật ra không phải vậy, bởi bọn họ chỉ vừa vặn gặp nhau trên đường rồi đi phía sau cả đoàn, mấy ngày rồi cứ đi theo không xa không gần. Thời tiết trở lên khắc nghiệt, Bàn Tử còn chưa kịp 'tâm sự' gì nhiều với đám dị năng giả lực lượng này đâu.

Đám người này có vài chiếc xe con, có khoảng mười mấy người, có xe có vật tư, cứ như vậy đi theo phía sau đội ngũ của Bàn Tử, đã vậy còn ném 2 người 'trói buộc' trong đội của mình cho Bàn Tử.

Ấn tượng của An Nhiên đối với đám người này không hề tốt, dáng vẻ của người lái xe kia nhìn như thế nào cũng không phải người thành thật. Hai người trói buộc ném cho đội Bàn Tử đều là phụ nữ đang bị bệnh, họ gầy trơ xương như que củi, dường như là bị bỏ đói đến mức không còn sức lực để nói chuyện.

Tuy rằng như vậy nhưng Bàn Tử vẫn nhận, hắn sắp xếp cho họ vào ở một chiếc xe, cung cấp đồ ăn, thức uống còn đưa một ít thuốc cho 2 người phụ nữ này.

Không biết có phải ảo giác của An Nhiên hay không, nhưng gã đàn ông này cùng với đám người đội ngũ của gã thường xuyên dùng ánh mắt khác lạ nhìn những người phụ nữ trong đội của Bàn Tử. Hôm nay còn liếc nhìn cô vài lần, cô nhất định sẽ nói với Bàn Tử rằng đám đàn ông này không thể giữ lại.

Giờ nhìn về phía chiếc xe này, tuy rằng khoảng cách khá xa không nghe rõ được gì, nhưng cô vẫn nhận thấy, người đàn ông ngồi trong xe đang lôi kéo Từ Lệ Nhi.

-----------------

Chương 533 - Dưỡng Oa

533. Đường đi về phía Bắc.

Bàn Tử vẫn đứng ngoài cửa sổ lập tức phụ họa.

"Được nha! được nha! An Nhiên, chúng ta còn có thể đào rộng vào bên trong đường hầm kia, về sau chúng ta sẽ là những người sống trong hang đời thứ nhất ở mạt thế."

Chiến Luyện đứng bên người cô, sờ sờ đầu cô, ánh mắt tràn ngập sủng nịnh, cúi đầu nói:

"Anh cùng với Lạc Phi Phàm sẽ đi thăm dò ở phía trước một chút, trước tiên, mọi người cứ đào rỗng đường hầm rồi trốn vào trong, chú ý an toàn đấy."

Dưới thời tiết băng thiên tuyết địa này càng ngày càng khắc nghiệt này, một đường hầm lớn như vậy mà chỉ dựa vào vài dị năng giả hệ thổ như Bàn Tử thì không thể đào nhanh được. Trong quá trình đào, bọn họ còn phải phòng ngừa việc sụp lún tiếp tục diễn ra, đây là một công trình rất phức tạp.

Cho nên Chiến Luyện cùng Lạc Phi Phàm sẽ vòng qua sườn núi, đi thăm dò xem nơi tụ tập của đám người sống sót kia như thế nào. Nếu có thể sẽ để Bàn Tử dẫn theo đội ngũ của mình, gia nhập vào đó, cũng coi như toàn vẹn tình nghĩa đồng hành cả đường đi.

Rốt cuộc đúng như lời bộc bạch phát ra từ nội tâm Bàn Tử, đội ngũ này của bọn họ, tuy rằng không biết có bao nhiêu dị năng giả hệ thủy và hệ mộc thậm chí còn có cả hệ hỏa, hệ thổ và hệ kim, nhưng về rất nhiều phương diện thì tính trói buộc cũng quá lớn.

Chưa bàn về những cái khác, chỉ lấy ví dụ về việc làm sao để tìm nơi cư trú yên ổn cho số thai phụ sắp lâm bồn kia. Trên đường đi, Triệu Như đã đỡ đẻ cho không ít người, nhưng bởi vì điều kiện hoàn cảnh không tốt dẫn đến rất nhiều thai nhi chưa đủ tháng đã phải sinh non.

Dọc đường đi này làm gì có nơi nào đầy đủ thiết bị để chữa bệnh cho những đứa bé ấy? Cũng may là, bọn nhỏ sinh ở mạt thế, lớn lên ở mạt thế, trời sinh trời nuôi, phần lớn đều có thể ngoan cường sống sót, nhưng cũng có vài đứa bị cảm nhiễm, bất hạnh cứ như vậy mà mất đi.

Cho nên, không thể vẫn luôn chạy tới chạy lui, giống như dân du mục như thế này được. Con người để tồn tại đầu tiên phải tìm được một hoàn cảnh sinh tồn thích hợp, mà lúc này nếu có thể gia nhập vào một nơi tụ tập lớn của những người còn sống sót thì phương hướng để bước tiếp, cũng không tồi đúng không!

Chiến Luyện dặn dò thêm An Nhiên vài câu rồi vác ba lô lên vai, bên trong có một ít lương khô và nước, anh cùng Lạc Phi Phàm nhanh chóng xuất phát, với tốc độ của hai người thì thoáng chốc đã không thấy bóng dáng.

An Nhiên ở trên xe ép nước quýt, sau đó đổ vào ba chiếc bình giữ nhiệt nhỏ cho 3 đứa bé xong. Lúc này, cô mới xuống xe xem xét bọn người Bàn Tử đào đường hầm ra sao.

Bỗng, có 2 người phụ nữ với biểu tình khá căng thẳng đi tới gần, trong tay còn cầm búa và cuốc, hỏi An Nhiên:

"An Nhiên, chúng tôi có thể đi đào tinh hạch hay không?"

Lương Tử Ngộ đứng ở cách đó không xa, phụ trách cảnh giới cho mọi người, nghe vậy thì phát ra một tràng cười. Hiện tại người trong đội ngũ của Bàn Tử đào tinh hạch đến nghiện rồi, nhưng việc đào bới dưới nền đất này, Bàn Tử nói không biết như thế nào, phải đi hỏi An Nhiên xem có được hay không thì mới có thể đào.

Bởi vì, thực vật của An Nhiên sẽ ăn thịt hết số sinh vật lớn có thể gây nguy hại đến bọn họ, chỉ để lại một chút sinh vật mà người thường có thể thu phục. Nếu vạn nhất cô không trị được cũng sẽ nói cho bọn họ biết trước.

Nhìn biểu tình trên mặt 2 người phụ nữ này, An Nhiên nghiêng đầu cảm thụ tình huống hiện giờ dưới nền đất. Cô cũng không có ý muốn gieo thực vật biến dị của mình trên phiến thổ địa này, vì vậy trong lòng đất chỉ có rễ cây của thực vật bình thường, chúng đang bị đông lạnh đến mức chỉ còn lại một chút sức sống.

Nhưng thực vật đã như vậy thì động vật càng không cần phải nhắc đến, mặc dù là động vật biến dị, nhưng chúng cũng sẽ ngủ đông.

Điều khiến người ta cảm thấy kỳ quái là, càng đi về phía Bắc, tựa hồ như động thực vật biến dị càng ít, không cần nói đến từng đàn động thực vật biến dị, mà ngay cả con người, số lượng người may mắn còn sống sót nhiều hơn phía Nam rất nhiều.

--------------------