Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Chương 8 - Thủ trưởng

8. Thời khắc mấu chốt nhân viên nhỏ 1s đã bắn, thật là bi kịch (T^T)

 Quả nhiên là cậu thích thủ trưởng mà, bằng không làm sao sẽ kích động đến muốn bắn tinh, muốn đem tinh dịch phun trên côn thịt, trên bụng nhỏ, trên lồng ngực của thủ trưởng.

"Tôi muốn sờ sờ côn thịt của anh." Lôi Kiên Bỉnh nói.

Muốn chạm vào côn thịt còn dùng ngữ khí cầu xin trưng cầu sự đồng ý của anh, tiểu xử nam thật quá đáng yêu, hại anh càng ngày càng muốn "ăn" sạch tiểu xử nam này. Thân thể của Tất Hải Hiên đã sớm động tình, tay anh đặt trên quy đầu của cấp dưới, màu sắc của thứ kia còn thâm hơn so với hành tím, tròn tròn to to, sờ lên hơi thô ráp, hơn nữa còn nhão nhão dính dính.

Tất Hải Hiên vừa sờ sờ vừa cười nhạt hỏi:

"Cũng muốn tôi sờ côn thịt của cậu không?"

Cổ áo anh rộng mở lộ ra cơ ngực trắng nõn bóng loáng, mồ hôi chậm rãi chảy xuống, hạ thân trần trụi, âm mao nồng đậm dương vật cao ngất đỏ đậm chảy xuống dịch nhầy, cả cây dương vật đều ướt nhẹp, mà anh thì cười bình tĩnh, phong lưu tùy ý, đôi mắt đen nhánh lấp lánh rực rỡ, hồn nhiên không thèm để ý bản thân có trần trụi hay không, phảng phất như anh chính là chúa tể.

Người này cách cậu quá xa, cho dù hiện tại dương vật của bọn họ có dán bên nhau, nhưng họ vẫn cách nhau rất xa rất xa, cậu đưa tay sờ lên thứ kia của anh, vừa cứng vừa nóng giống như chạm vào bảo vật vất vả lắm mới có thể chạm tới, năm ngón tay cậu tỉ mỉ vuốt ve quy đầu của anh, thậm chí còn dùng lòng bàn tay ma sát lỗ chuông mẫn cảm, kích thích quy đầu đến nỗi nó càng thêm đỏ đậm càng thêm sưng to, dịch nhầy chảy ra càng nhiều.

"A...." Bàn tay của tiểu xử nam quá tuyệt vời, Tiết Hải Hiên bị tiểu xử nam sờ thoải mái đến nỗi dương vật lớn thêm một vòng, tiểu huyệt ở phía sau cũng kích thích co rụt lại, nhưng anh còn phải từ từ, không thể sốt ruột được, bằng không quá sốt ruột để tiểu xử nam trực tiếp tiến vào anh, làm không tốt sẽ dọa mềm người kia.

Đối với việc làm tình giữa nam - nam, Lôi Kiêm Bỉnh không hề có kinh nghiệm tất nhiên vô pháp phát hiện sự biến hóa của phía sau thủ trưởng, cậu rất nghiêm túc vuốt vuốt dương vật của thủ trưởng, dùng chính bàn tay của mình, chính đôi mắt của mình cảm thụ dương vật của người mình thích, cậu thông qua tiếng hít thở cùng biểu tình biến hóa để nhìn ra được thủ trưởng thích nhất là được sờ vào quy đầu, mỗi lần sờ vào tiếng hít thở sẽ nặng hơn, mồ hôi trên mặt cũng nhiều hơn.

Chỉ cần chế trụ quy đầu rồi vuốt xuống phía dưới, đầu vú ở trong áo sơ mi khép hờ kia sẽ càng cứng hơn, toàn bộ phần hông sẽ khó mà nhịn được run lên nhè nhẹ. Cuối cùng là tinh hoàn, đè ép hai cái tinh hoàn với nhau, tức khắc dương vật sẽ phun ra dịch nhầy.

Lôi Kiên Bỉnh không hề có cảm giác ghê tởm khi sờ vào dương vật của người cùng giới, trong lòng hiện giờ chỉ thấy vui mừng, cậu cầm dương vật của thủ trưởng vuốt ve nói:

"Vuốt như vậy có thoải mái không?"

"Nắm chặt một chút .... a ....."

Bàn tay cầm dương vật của cậu lại ma sát lên quy đầu, Tất Hải Hiên sướng đến nheo mắt lại, hai chân không tự chủ được mở rộng sang hai bên, làm bàn tay rắn chắc kia càng thêm nhanh chóng vuốt ve dương vật của anh.

Quá sung sướng, Tất Hải Hiên chủ động cầm lấy côn thịt của cấp dưới, phát hiện thứ này trở nên lớn hơn so với vừa rồi, gân xanh rõ ràng nhảy lên, lỗ nhỏ trên đỉnh vui sướng phun ra dịch nhầy, không che dấu khát vọng của nó đối với mình.

Tất Hải Hiên từng chút từng chút vuốt động côn thịt của cấp dưới.

Hai căn côn thịt được vuốt động lẫn nhau, quy đầu ma sát quy đầu, góc cạnh cọ xát lấy góc cạnh. Hai người cứ như vậy vuốt ve côn thịt của đối phương, vừa dùng bộ vị cứng rắn của mình ma sát thân mật với đối phương, bôi dịch nhầy lên quy đầu của đối phương, trên tay hai người đều ướt hoạt không biết dính dịch nhầy của chính mình hay lây dính dịch nhầy của đối phương.

Bọn họ chỉ muốn làm côn thịt của đối phương trở nên nhão nhão dính dính giống mình. Hóa ra ma sát côn thịt với nhau lại thoải mái như vậy.... Không.... Hẳn là ma sát với người mình thích mới sung sướng như vậy, cậu thích thủ trưởng cho nên mới có thể nguyện ý ma sát côn thịt với thủ trưởng, bằng không căn bản cậu sẽ không cùng một người đồng tính nào làm cử chỉ như vậy.

Lôi Kiên Bỉnh thở hồng hộc quỳ gối ở giữa hai chân thủ trưởng, tư thế này của cậu có thể làm cậu duỗi một tay sờ lên mắt rốn nho nhỏ của đối phương, còn có cơ bụng, Tất Hải Hiên mẫn cảm thắt chặt lại cơ bụng lại, Lôi Kiên Bỉnh càng sờ không chút khách khí, bàn tay còn vuốt ve qua lại bụng nhỏ cùng với âm mao.

"Giám đốc Tất, ngày đầu tiên anh tới nhận chức tôi đã phát hiện tư thế đi đường của anh có chút kỳ quái, mông đàn ông thường tương đối hẹp, nhưng mông của anh rất lớn, còn gắt gao co chặt vào, lúc ấy tôi đã suy nghĩ, cái mông kia thật tròn thật lớn."

Lôi Kiên Bỉnh vừa nói vừa vuốt ve lên dương vật cùng hệ rễ của thủ trưởng, tay cậu còn bắt lấy tinh hoàn đang phồng to lên, không nặng không nhẹ xoa nắn:

"Anh có bạn trai rồi đúng không, ngày anh nhận chức kia có phải người ta bắn đầy tinh dịch bên trong mông anh hay không, hay là bên trong có vật gì đó, cho nên mới có thể khiến nó co chặt như vậy?"

Lôi Kiên Bỉnh vẫn không nhịn được hỏi ra lời, cậu thật sự muốn biết rốt cuộc thủ trưởng có bạn trai hay không, nếu có cậu sẽ từ bỏ, nếu không thì cậu sẽ theo đuổi đến cùng.

Tất Hải Hiên không ngờ ngày đầu tiên anh tới nhận chức đã bị cấp dưới phát hiện ra điều dị thường, đôi mắt đen nhánh trồi lên dục vọng, anh há mồm nói:

"Cậu sờ sờ phía sau tôi thì biết."

Nói xong anh buông côn thịt của Lôi Kiên Bỉnh ra, thả lỏng thân thể, cơ bắp cả người cũng thả lỏng, tư thái chờ đợi.

Anh đang thử, đến tột cùng Lôi Kiên Bỉnh có dám làm tình với anh hay không.

'Phía sau' là nơi nào chỉ cần nghĩ một chút thì có thể rõ ràng, nơi đó là nơi duy nhất có thể tính giao. Lần đầu tiên trong đời Lôi Kiên Bỉnh đụng tới bộ phận sinh dục của người đồng tính, đó chính là thủ trưởng, và nơi kia thì càng là lần đầu cậu dùng tay chạm vào.

Cậu nuốt nước miếng, buông ra tinh hoàn của thủ trưởng, ngón tay lướt qua đáy chậu, từng chút từng chút hướng về phía sau. Khi đầu ngón tay đụng vào nếp uốn, Lôi Kiên Bỉnh quên cả hô hấp, đầu ngón tay cẩn thận men theo nếp uốn mà sờ soạng.

Vòng nếp uốn kia đã mềm xốp, ẩm ướt đến rối tinh rối mù, Lôi Kiên Bỉnh ngẩng đầu, ánh mặt lộ ra sự vô thố, Tất Hải Hiên mỉm cười cổ vũ nói:

"Cắm ngón tay vào bên trong, sờ sờ đi."

Cắm vào đi.... trái tim Lôi Kiên Bỉnh run rẩy, ngón tay không nghe lời bao chọn lấy huyệt khẩu, sau đó cắm vào bên trong, tiểu huyệt của Tất Hải Hiên đã bị ngón tay của chính anh đùa bỡn qua, nên dễ dàng tiếp nhận hai ngón tay của Lôi Kiên Bỉnh. Anh nhắm mắt lại, thở dài, dùng thân thể cảm thụ ngón tay đang sờ soạng trong tràng đạo, ngón tay ấn ấn lên thịt ruột mềm mại, anh cảm thấy được khớp xương của từng ngón tay đang di chuyển trong thành ruột, theo bàn tay thăm dò ma sát lấy thành ruột.

Hành động tuy trúc trắc nhưng cẩn thận khiến cho tâm linh vốn đã lạnh băng trống vắng từ lâu của Tất Hải Hiên nhiễm một chút ấm áp, anh bắt lấy tay của Lôi Kiên Bỉnh cắm sâu vào bên trong:

"Lại sâu một chút .....A..... không nên gấp gáp, chậm rãi tìm .... A .... đúng rồi.... sờ sờ bên trong..."

Ngón tay vào càng sâu, dương vật cao ngất càng không thể khống chế được chảy ra dịch nhầy, nước mắt của Tất Hải Hiên cũng tràn ra, thân mình của anh đã sớm bị chính anh làm cho quá mức mẫn cảm, chỉ dùng ngón tay thọc vào rút ra tiểu huyệt cũng có thể làm cho anh bắn tinh.

Ngón tay được tràng đạo mềm mại ướt nóng bao bọc, Lôi Kiên Bỉnh cảm thấy tràng đạo đang co rút lại, cậu chẳng những sờ được thịt ruột đang mấp máy mà còn sờ được từng nếp uốn bên trong, ngón tay càng đi vào càng sâu càng căng chặt càng ướt át, cuối cùng cậu chạm vào một vật cứng, hình như là dây xích.

"Sờ được thì túm ra đi."

Tất Hải Hiên mở mắt ra, anh vốn tuấn mỹ, giờ nằm trên mặt đất với khóe mắt ướt át, bộ dạng này đặc biệt câu nhân.

"Bên trong là thứ gì?"

Trong lòng Lôi Kiên Bỉnh có chút khẩn trương, cậu cảm thấy nếu cậu túm thứ này ra, cậu nhất định sẽ muốn cắm vào thủ trưởng.

"Cậu túm ra thì biết."

Giọng của Tất Hải Hiên khàn khàn dị thường gợi cảm, bỗng nhiên tràng đạo co rút, lập tức thịt ruột cuốn lấy ngón tay trong cơ thể.

Lôi Kiên Bỉnh cảm giác được thịt ruột mềm mại đang mấp máy, rất nhiều lần cậu sắp kẹp được sợi dây xích kia, nhưng tràng đạo vừa nhỏ lại vừa trơn, dây xích cùng trơn trợt, thật ra đó là một cái nhục động cực kỳ tham lam đúng không, làm cậu phải đảo tới đảo lui tìm kiếm dây xích trong nhục động.

"A....a...."

Từng đợt từng đợt khoái cảm truyền tới, Tất Hải Hiên chủ động nâng mông lên, tiểu huyệt ở phía sau ăn hết ngón tay, từng luồng nước trong suốt dính nhớp chảy ra từ huyệt khẩu, dương vật đỏ đậm chảy xuống dịch nhầy, chảy xuống dọc theo thân ngọc hành lướt qua những gân xanh lồi lõm chảy xuống tinh hoàn.

Trán Lôi Kiên Bỉnh chảy ra một giọt mồ hôi, tiếng rên rỉ của thủ trưởng giống như một bàn tay hữu lực đang nắm chặt lấy tinh hoàn của cậu, chỉ cần đè ép đè ép một chút cậu sẽ vì tiếng rên rỉ kia cao trào đến bắn ra.

Nhưng cậu muốn biết bên trong cơ thể của thủ trưởng đang cất dấu thứ gì, cậu dùng đầu gối đẩy đùi thủ trưởng lên, bàn tay còn lại bẻ ra cánh mông làm cho huyệt khẩu mở lớn hơn một chút, càng thuận tiện để cậu kẹp lấy dây xích kia.

Cuối cùng thật vất vả mới kẹp được một đầu dây xích, ngón tay quấn lấy đầu dây, chậm rãi rút ra, nhưng cậu lại phát hiện khi túm ra có lực cản, cậu không biết đầu dây bên kia là thứ gì mà tràng đạo lại kẹp chặt như vậy.

Cậu nghĩ đến khiêu đản, thứ mà cậu đã từng nhìn thấy trên những trang web mua sắm, có loại hình tròn, có loại hình trứng, cậu còn lướt qua thấy có cả hình thỏ, màu hồng rất đáng yêu, nếu mà tiêu đề không ghi rõ là khiêu đản, cậu còn tưởng đó là đồ trang trí đặt trên bàn.

Lôi Kiên Bỉnh vừa kích động lại càng khẩn trương, côn thịt trướng đến phát đau.

Cậu cầm chắc dây xích, dùng sức chậm rãi túm ra thứ bên trong, dây xích từng chút từng chút được kéo ra khỏi tiểu huyệt, trên dây xích toàn là nước trong suốt, thậm chí dâm đãng treo ở huyệt khẩu.

Tức khắc mông Tất Hải Hiên co càng chặt, thân thể phảng phất như lưu luyến với thứ vừa được túm ra, anh rên rỉ nói:

"A .... Cậu chậm một chút..... Ưm.... a ....a...."

Huyệt khẩu ướt át vừa thu hẹp vừa co rụt lại, tựa hồ muốn nuốt lại dây xích vào cơ thể, Lôi Kiên Bỉnh tiếp tục dùng sức kéo nó ra bên ngoài, huyệt khẩu co rút lại, trào ra một dòng nước trong suốt, một vật hình tròn được túm ra huyệt khẩu, hình như là một hạt châu rất lớn, màu hồng phấn, nhìn chất liệu kia không phải khiêu đản.

Tiểu huyệt không thể giữ hạt châu lại được, cuối cùng cũng bị Lôi Kiên Bỉnh túm ra một viên, ướt dầm dề treo ngoài huyệt khẩu, sau đó lại có một viên hạt châu màu hồng phấn đang ở mép huyệt khẩu, còn lớn hơn so với viên đầu tiên một chút, Lôi Kiên Bỉnh nhìn nếp uốn chung quanh căng ra ngậm lấy hạt châu này, huyệt khẩu dần dần chuyển từ màu hồng sang màu đỏ tươi, cùng với hạt châu màu hồng phấn tạo nên một hình ảnh tình sắc dị thường.

Hô hấp của Lôi Kiên Bỉnh cứng lại, đầu óc là một mảng trống rỗng, nhưng ngón tay lại vẫn tóm lấy một đầu dây xích kéo những hạt châu kia ra.

Hạt châu trong tràng đạo từng viên từng viên bị túm ra, đáng sợ là thịt ruột dường như cũng bị túm ra, từng viên từng viên nghiền áp vào điểm mẫn cảm, khoái cảm mãnh liệt làm cho Tất Hải Hiên kêu lớn tiếng, đôi bàn tay nắm chặt lại, nhưng vì sàn nhà bóng loáng, mười ngón tay phí công cào cào xuống sàn gạch mà không thể bắt được thứ gì, chỉ có thể nắm chặt lại.

"A... Ưm..... Thật sảng...... Tôi bắn mất..... a.... ư...."

Khi mỗi viên hạt châu bị túm ra đều làm huyệt khẩu căng lớn, thịt ruột màu hồng phấn đều co rút lại ý đồ muốn nuốt lại hạt châu một lần nữa vào cơ thể, nhưng mỗi lần đều bị cấp dưới tàn nhẫn túm ra, cho đến hạt châu cuối cùng. Tất Hải Hiên vô ý thức lắc mông, huyệt khẩu cũng rụt lại làm hạt châu to bằng quả bóng bàn kia thụt vào, tức khắc cả người Tất Hải Hiên như run lên, anh cầm lấy dương vật vuốt động trên dưới.

Lôi Kiên Bỉnh thở hổn hển, nhìn năm ngón tay trắng nõn đẹp đẽ đang hoạt động vuốt ve dương vật đỏ đậm kia, đồng tử đen nhánh của thủ trưởng như tan rã, mồ hôi ẩm ướt trượt trên khuôn mặt ửng đỏ tràn đầy tình triều, mà phía dưới tiểu huyệt còn treo một chuỗi hạt màu phấn hồng, viên sau còn lớn hơn viên trước, tiểu huyệt đã không ngừng chảy ra thứ nước trong suốt.

Cậu đang ở bên cạnh người ấy.

Lôi Kiên Bỉnh vuốt vài sợi tóc mai dán lên trán thủ trưởng ra, lộ ra cái trán no đủ cùng với ngũ quan tuấn mỹ, sau đó dùng một tay kéo đôi bàn tay của anh đang vuốt động dương vật kia ra, làm cho dương vật sắp bắn dựng thẳng lẻ loi đứng giữa hai chân, khó chịu chảy ra dịch nhầy.

"Tôi sẽ làm cho anh bắn."

Lôi Kiên Bỉnh nói xong dùng tay cầm lấy dương vật của thủ trưởng, nhanh chóng vuốt động, côn thịt vừa lớn vừa dữ tợn của cậu đối diện với dương vật của thủ trưởng, phảng phất như một con mãnh thú đáng sợ đang hé miệng chuẩn bị cắn nuốt đối phương.

"Thật sảng.... A .... thật sảng.....:

Được đối phương vuốt động càng sung sướng hơn so với tự chính mình làm, Tất Hải Hiên vô ý thức kẹp lấy hai chân của cấp dưới, làm ra tư thái mời gọi, vào lúc này, Lôi Kiên Bỉnh đột nhiên dùng lực túm ra viên hạt châu cuối cùng, cưỡng bách huyệt khẩu mở ra, nếp uốn bị hạt châu căng tới cực hạn, hình thành một cái động tròn:

"Phía .... sau..... A.... a..... ư.... sẽ cao trào.... A...... a....."

Viền ngoài của huyệt khẩu căng ra theo sự di chuyển của hạt châu rồi từng chút từng chút nhả hạt châu ra, trong nháy mắt khi hạt châu hoàn toàn bị túm ra, Lôi Kiên Bỉnh còn nghe thấy một tiếng 'bộp' rất nhỏ vang lên, cùng lúc đó dương vật trong tay Lôi Kiên Bỉnh cũng phụt phụt bắn ra từng đạo tinh dịch màu trắng sữa, phần hông của người kia run rẩy kịch liệt, cả người co rút lại, đồng tử phóng đại, tiểu huyệt tao lãng run rẩy, dâm thủy giàn giụa.

Lôi Kiên Bỉnh nhìn bàn tay tràn đầy tinh dịch của mình, đây là của người kia bắn ra tới đó. Vậy giờ là đến phiên cậu hung hăng 'làm' thủ trưởng đúng không, sau đó bắn cho thủ trưởng đúng không.

Cậu kéo tiểu huyệt không kịp khép lại kia ra, quy đầu đỏ tím đứng vững ở nơi nếp uốn của huyệt khẩu đã mềm xốp, lần đầu tiên cậu thích một người, lần đầu tiên cậu làm tình, mà đó là một người đàn ông, sự khẩn trương và kích động thi nhau giao triền, làm cậu gấp gáp không chờ nổi muốn cắm vào tràng đạo của thủ trưởng.

"A.... bao....."

Tất Hải Hiên cảm giác được cấp dưới không mang áo mưa đã muốn anh, vì vậy vội vàng khàn khàn nói, nhưng còn chưa dứt lời, mới vào được nửa thanh côn thịt, thứ kia đã run lên, một cỗ nhiệt lưu đập vào tràng đạo của anh.

Tất Hải Hiên ngơ ngẩn.

Lôi Kiên Bỉnh ngơ ngẩn.

Tiểu xử nam mới vào được 1s đã bắn.

Cái này tốt nha, muốn mang bao cũng không cần rồi.

Lôi Kiên Bỉnh chỉ cảm thấy trời sụp đất nứt ra, toàn bộ thế giới đều tràn ngập ác ý đối với mình.

Tất Hải Hiên nhìn biểu tình ngốc lăng miệng còn mở lớn của người kia thì thấy thật buồn cười, nhưng thời khắc mấu chốt này anh mà cười thì tiểu xử nam sẽ cảm thấy anh đang cười nhạo cậu mới vào được 1s đã bắn.

Tất Hải Hiên nghẹn cười nói:

"Rút ra đi."

Rút -

Ra - 

Đi -

Trong đầu Lôi Kiên Bỉnh bây giờ không ngừng quanh quẩn mấy chữ này, mỗi từ mỗi chữ đều dẫm vỡ hùng tâm tráng trí của cậu thành cặn bã.

Xử nam không phải lỗi, điều đáng xấu hổ chính là 1s đã bắn.

Lôi Kiên Bỉnh rút ra, mặt tràn đầy quẫn bách nói:

"Anh từ từ, tôi lập tức sẽ cứng."

Cậu ngồi dậy, đôi tay dùng các loại tư thế biến đổi đa dạng vuốt động tiểu đệ đệ của mình, muốn cho nó ngạnh lên, nhưng cậu càng muốn ngạnh thì tiểu đệ đệ càng không cho cậu mặt mũi, vẫn mềm oặt héo úa ủ rũ như cũ, còn không bằng quả cà tím....

FUC*!

Lòng tự tin của cậu bị vỡ thành tro bụi vì tiểu đệ đệ không biết cố gắng của mình.

Tao muốn cứng, tao muốn ấy... ấy....! Nhanh cứng lên cho tao á á á á!

Lôi Kiên Bỉnh vừa tức vừa hận, nghiến răng nghiến lợi vỗ vỗ tiểu đệ đệ mềm oặt của mình, ý đồ vỗ ngạnh nó.

Tất Hải Hiên lau chùi thân thể mình xong mặc từng kiện từng kiện quần áo vào, còn sửa sang lại kiểu tóc của mình một chút, trừ bỏ tinh dịch mà cấp dưới 1s đã bắn trong tiểu huyệt của anh, vẫn làm anh cảm thấy phía dưới dính dính không thoải mái ra thì anh đã áo mũ chỉnh tề, khóe mắt còn lưu một tia mị hồng, cả người đều tràn ra mị lực của người đàn ông thành thục.

Anh vỗ vỗ bả vai cấp dưới, tiếng nói vẫn gợi cảm như cũ:

"Tan tầm thôi, tôi đi trước, nhớ tắt đèn."

Nói xong chạy lấy người.

Lôi Kiên Bình nằm vật ra sàn, dang tay dang chân thành hình chữ đại trên sàn nhà, nhìn chằm chằm trần nhà mà phát ngốc - ấy ấy thất bại, mà cậu vẫn không biết thủ trưởng có bạn trai hay không.

Đột nhiên cậu cảm thấy được eo có vật gì đó, sờ sờ cầm lấy, là chuỗi hạt túm ra từ trong cơ thể của thủ trưởng.

Nhớ tới bộ dạng rên rỉ trầm thấp của người kia khi cậu túm chuỗi hạt ra, hạ thân cậu nóng lên, ngạnh cứng.

Này, thật là thời điểm nên cứng thì không cứng, không nên cứng thì cố tình lại cứng. Lôi Kiên Bỉnh hoàn toàn tuyệt vọng với bản thân.

Cậu phát ngốc một lúc rồi mới bò dậy, cẩn thận bỏ chuỗi hạt vào túi, tan tầm về nhà thôi.

Vừa về đến nhà, Lôi Kiên Bỉnh nắm úp mặt vào sô pha, chú mèo Quất Miêu bụ bẫm đứng ở tay vịn sô pha, vẻ mặt cao quý lãnh diễm nhìn chăm chú vào "Sen", chờ "Sen" nấu cơm.

Mèo Liu Hoa thì nhảy lên lưng cậu kêu meo meo:

"Meo ... meo... meo!" [Sen, ngươi muốn chúng ta chết đói hay sao?]

Chú chó Kim Mao thì tới gần cậu ngửi ngửi, sau đó xoay đầu, hương vị thật tanh, nhất định là vừa giao phối rồi.

Lôi Kiên Bỉnh lấy di động ra, đăng một dòng trạng thái ở Weibo của mình: [Tôi muốn đánh chết chính mình T^T...]

Sau đó, cậu bò dậy, giống như hồn ma du tẩu trong nhà đổ thức ăn dành cho chó mèo cho ba vị chủ tử, đổ đầy nước sau đó tiếp tục du hồn bay tới sô pha, úp mặt xuống và không nhúc nhích.

Hôm này 'Sen' muốn chết, cho nên không có tâm tình hầu hạ các chủ tử nha.....

----------------------------

Chương 1105

 1105. Ngay cả phụ nữ cũng không thể chơi.

An Nhiên chỉ vào mũi của vị thủ lĩnh cùng với một nhóm lãnh đạo của Tiểu Chu thành, mắng đau một trận, mắng tàn nhẫn hơn bất cứ lần nào trước đây, vì thế khi bọn họ trở về liền vén tay áo lên hạ tử thủ cấm kỹ xướng, bắt kỹ xướng, đồng thời dựng lên nhà xưởng đóng gói gia công hoa màu, mở rộng ngành nghề cho Tiểu Chu thành, đồng thời không cho phép bất cứ người nào đến của Bách Hoa thành múa thoát y nữa.

Cuối cùng không khí của Tiểu Chu thành trong mấy ngày này đã tốt hơn một chút, bất quá nghề xướng kỹ kia thật sự không thể cấm đoán được, bởi vì chỉ cần có nhu cầu thì sẽ có người cung ứng. 

Chỉ cần các nàng không trước công chúng làm ảnh hưởng tới không khí xã hội, An Nhiên không nhìn thấy cũng sẽ tùy những người phụ nữ kia.

"Ở nơi này càng ngày càng mê người."

Trong một nhà bạt xa hoa của Tiểu Chu thành, A Miểu ngồi trong phòng điều hoa nhìn ra ngoài đường phố, ở phố đối diện, đã xây dựng được một nửa tòa nhà hình tròn rất lớn, nghe nói là chuẩn bị xây dựng phòng để cư dân cư trú, chuyển những người đang ở nhà bạt tới ở.

Nhiều ngày nay, Tiểu Chu thành oanh oanh liệt liệt vận động việc cấm xướng kỹ, ban ngày không ai dám ra cửa, buổi tối lại có thể nhìn thấy nơi nơi đều là người, còn có vài người đi tố cáo kỹ nữ đang du đãng trên đường phố.

Nhưng hết thảy, trong mắt của những người căn cứ Kim Môn chỉ là một trò khôi hài.

Trong nhà bạt, có người nghe thấy A Miểu nói, thì châm chọc nói:

"Cho nên ở thế lực dưới sự thống trị của một người phụ nữ sẽ có rất nhiều thứ hạn chế, ta quan sát bọn họ mấy ngày nay, phát hiện mặc kệ người Bách Hoa thành hay người Tiểu Chu thành đều có thể thích ứng với mọi tình cảnh, bọn họ có dị năng có đồ ăn tại sao lại không đi khuếch trương a? Ngược lại còn đem tinh lực cùng thời gian lãng phí ở những cấm đoán kia, bỏ gốc lấy ngọn."

"Bọn họ chỉ kế tục tính cách của An Nhiên, muốn tình kiếm lạc thú trong sinh hoạt mà thôi."

Ánh mắt  A Miểu có chút trống rỗng, hắn trả lời người kia mà trên mặt có nụ cười ôn hòa mà bất đắc dĩ.

Nói thật, ca kỹ kỹ nữ ở trong căn cứ Kim Môn cũng có, một số phụ nữ bình thường không có dị năng không có người nhà cường đại bảo hộ sẽ làm xướng kỹ, thậm chí bị coi như cỗ máy sinh dục, đây chính là phân hóa chức năng của mỗi người trong xã hội.

Cho tới bây giờ, A Miểu cảm thấy điều đó không có vấn đề gì, mà căn cứ Võ Xuyên đã sớm hợp pháp hóa ngành xướng kỹ rồi, ở một số nơi ở phía bắc, tương lai sẽ có rất nhiều rất nhiều căn cứ sẽ hợp pháp nó vì cung cấp sự an ủi bằng thân thể cho những người đàn ông đã tắm máu chiến đấu hăng hái.

A Miểu nghĩ, những thế lực thuộc sở hữu của Bách Hoa thành do An Nhiên lãnh đạo nếu về sau cứ phát triển theo triều hướng này phỏng chừng vấn đề phân hóa xã hội sẽ càng lúc càng lớn.

Ở mạt thế, kỳ thật có vài thứ có thể bỏ đi ví dụ như vấn đề về tôn nghiêm của một người phụ nữ bình thường, nếu người thường nhất định phải tiêu vong trên con đường tinh anh hóa nhân loại thì cần gì phải chú ý tới vấn đề tôn nghiêm của một người bình thường nữa, họ muốn trở thành xướng kỹ, thì để bọn họ hầu hạ đàn ông đi, đám đàn ông vừa sảng thì đám phụ nữ cũng được tinh hạch a, không phải tốt sao.

Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì có một người đàn ông đi vào cửa nhà bạt, trên mặt đầy phẫn nộ, vừa vào cửa đã vứt ngay quần áo xuống đất, chửi ầm lên nói:

"Đến tột cùng đây là nơi quỷ quái nào? Ngay đến phụ nữ cũng không thể chơi được, lão tử phải đi về căn cứ Kim Môn a, A Miểu, rốt cuộc bao giờ thì chúng ta trở về?"a

Chương 1104

 1104. Rốt cuộc đẹp ở chỗ nào.

"Để thủ lĩnh của Tiểu Chu thành đem bọn họ..... mang bọn họ về đi, nhốt lại 10 ngày nửa tháng gì đó, đứng để họ ra gây chuyện, hiện tại Bách Hoa thành đang bận rộn thu hoạch, đừng để chậm trễ chính sự."

An Nhiên cau mày, không phải nàng giả đứng đắn, nhưng có thể công nhiên múa thoát y ở cửa bắc Bách Hoa thành như vậy, còn làm những động tác thế kia, thật sự rất bất nhã, đối với Bách Hoa thành sẽ không tốt, hiện tại đám tiểu tử thanh niên trai tráng của Bách Hoa thành đang phát triển, thật sự không thể để chúng bị nhiễm những tư tưởng dâm uế.

Trên thực tế, An Nhiên biết đàn ông trong Bách Hoa thành so với bên ngoài đã phi thường thanh tâm quả dục, nhưng trường hợp hỏa bạo như vậy, lại trước công chúng, An Nhiên cảm thấy cần phải cấm đoán, hơn nữa cần phải đưa ra thủ đoạn ngoan tuyệt cấm kỹ xướng.

"Phụ nữ không đến vạn bất đắc dĩ sẽ không bị buộc đi trên con đường này, trong nhà không phải có thân nhân ác độc ép buộc thì không có thủ đoạn mưu sinh, nếu ngươi hạ tử thủ cấm xướng kỹ, thì không phải chặn đường sống của người ta sao?"

Chân Tuyết Cửu khuyên bảo An Nhiên đang tức giận, điều hắn nói đều là sự thật, An Nhiên là người phụ nữ đứng đắn cũng tự mình cố gắng cho nên không quen nhìn những người phụ nữ phong trần đắm mình trong trụy lạc, nhưng có một số người thật sự không muốn sa đọa, mà có rất nhiều nhân tố bức nàng không thể không đi trên con đường này.

"Nói đến nói đi thì kỳ thật là bởi vì công việc ở Tiểu Chu thành quá ít."

Vân Đào bổ sung một câu nhìn An Nhiên đang suy tư gì đó thì tiếp tục nói:

"Hoặc là có một số người ghét bỏ công việc bình thường quá ít tinh hạch, không đủ nuôi sống mình và người nhà."

"Mặc kệ nói thế nào, đây là cửa bắc của Bách Hoa thành, giữa thanh thiên bạch nhật múa hát cởi đồ...."

An Nhiên dừng một chút:

"Còn cởi sạch như vậy, ảnh hưởng rất xấu, trước tiên báo cho thủ lĩnh của Tiểu Chu thành nhốt bọn họ lại, tôn trọng họ một chút, không được ngược đãi hay châm chọc gì."

Sau đó, An Nhiên quay đầu nhìn Bàn Tử đang bò lên trên vọng tháp, dặn dò hắn nói:

"Nếu sinh tồn của Tiểu Chu thành gian nan như vậy thì ngươi thương lượng với lãnh đạo của Tiểu Chu thành một chút, thành lập một nhà xưởng gia công một ít sản phẩm nông sản như dùng nhựa cây làm thành bao nilon, hay đóng gói chân không đồ ăn.... khẳng định sẽ được rất nhiều người hoan nghênh."

"Ta lập tức để bọn họ đi làm."

Ánh mắt của Bàn Tử vẫn còn lưu luyến nhìn xuống những người dưới vọng tháp, những người kia đã bắt đầu bị bảo vệ của Tiểu Chu thành mời lên xe vận tải, thật đáng tiếc a, không nhìn thấy nữa, thật đáng tiếc a....

"Bàn Tử!"

Nhìn bộ dạng mất hồn mất vía kia, đột nhiên An Nhiên hô lên một tiếng rất nghiêm khắc, cả giận nói:

"Ta đã sớm nói ngươi nên tìm một người người phụ nữ đứng đắn để lập gia đình đi, ngươi lại không nghe ta, rốt cuộc loại này thì có gì đẹp?"

"Khó coi, khó coi!"

Bàn Tử bị rống tới hoàn hồn, lập tức qua loa lấy lệ biểu tình trên mặt lại trở nên đứng đắn, nhưng ở nơi An Nhiên không nhìn thấy thì hắn trao đổi ánh mắt với Chân Tuyết Cửu, ánh mắt mà chỉ đàn ông mới hiểu.

Phụ nữ a, nhìn ngực lớn đùi lớn gì đó đương nhiên sẽ thấy rất khó coi, nhưng đàn ông lại thích xem a!

Bởi vì hành vi phóng đãng của đám kỹ nữ ở ngoài cửa Bắc quá mức, làm cho An Nhiên có tâm tư hạ tử thủ cấm kỹ xướng, những người kia được mời lên xe, đưa về nơi tạm giam của Tiểu Chu thành, sau đó thủ lĩnh của Tiểu Chu thành cùng nhóm lãnh đạo vội vàng đi vào cửa Bắc.

Chương 1103

 1103. Họ từ đâu tới

Trần Triều Cung đi ở phía trước Chân Tuyết Cửu nghe vậy thì quay đầu lại, nói với hắn:

"Kỳ thật Triều Hỉ không thích tranh đấu với người khác, mới đầu ta còn hiểu lầm tác phong của căn cứ Kim Môn bị đột biến, hiện tại xem ra tựa hồ bắt đầu từ lúc đó đã thay căn cứ Võ Xuyên làm áo cưới."

Lúc này là buổi tối, ban ngày vì thời tiết quá nóng bức không thuận tiện hoạt động vì thế mọi hoạt động đều tập trung tiến hành vào buổi tối, ban ngày cũng chỉ có thể ở trong nhà ngủ.

Ví dụ như có cây nông nghiệp nào cần gặt gấp thì ban ngày thì chỉ có thể nhân lúc còn sớm mặt trời chưa mọc phải thu hoạch xong, trước 8 giờ phải chất lên xe của Tiểu Chu thành vận chuyển ra ngoài, buổi tối khi mặt trời xuống núi thì gieo hạt giục sinh  hạt giống.

Mặt khác, còn có một số người chuẩn bị xây dựng lại khách sạn lớn của Bách Hoa thành, dựa theo ý kiến của nhóm chuyên gia, muốn chế tạo nơi này thành một nơi có thể chứa được một vạn người để tránh nóng, bên trong tốt nhất là có thể gieo trồng cây hoa màu.

Cho nên nếu An Nhiên phải tới thị sát việc cây hoa màu sinh trưởng, cũng chỉ có thể đi vào buổi tối, tuy rằng không thuận tiện nhưng nhiệt độ buổi tối thấp hơn nhiều so với ban ngày, ít nhất người không bị phơi thành thây khô.

Nhưng vừa đi vài bước, phía trước có những tràng cười truyền đến, An Nhiên duỗi dài cổ đi lại, thấy ở cửa Bắc của Bách Hoa thành có một đám tiểu tử vốn dĩ họ đang vội vàng giục sinh và gặp gấp hoa màu thì giờ đang leo lên cây mỗi người đều duỗi cổ hứng thú bừng bừng nhìn ra ngoài cửa bắc.

"Có chuyện gì xảy ra vậy?"

An Nhiên khó hiểu, vừa vặn thấy Bàn Tử ôm bụng chạy qua, chen vào đám người, trực tiếp đi lên vọng tháp, An Nhiên hô lên một tiếng:

"Bàn Tử, ngươi trở về!"

Vừa nghe tiếng An Nhiên, đám tiểu tử bò lên câu kia sôi nổi nhảy xuống, mắt xám tro chạy về ruộng nhà mình, Bàn Tử cũng không chen lên vọng tháp nữa mà quay đầu cười hắc hắc hắc với An Nhiên.

Chân Tuyết Cửu ở bên người An Nhiên, còn có Trần Triều Cung, hai người với khuôn mặt đầy bất đắc dĩ nhìn An Nhiên, An Nhiên nhìn vậy hồ nghi hỏi hai người.

"Làm sao vậy? Bọn họ đều chạy tới cửa bắc nhìn, bên ngoài cửa bắc đã xảy ra chuyện gì?"

"Còn có thể có chuyện gì a? Đám tiểu tử ở Bách Hoa thành quá nhiều a.:

Chân Tuyết Cửu cúi đầu hừ nhẹ, lời nói cũng chưa rõ ràng, An Nhiên hỏi lại, hắn liền nghiêng đầu không nói gì, hiển nhiên hắn biết bên ngoài Bách Hoa thành xảy ra cái gì.

Sau đó An Nhiên lại nhìn Trần Triều Cung, hắn cũng không nói lời nào, với tuổi thực đã hơn 60 mà diện mạo mới khoảng chưa tới 50, vậy mà có chút đỏ mặt thật quỷ dị.

An Nhiên không hỏi tiếp, mà trực tiếp đi về phía trước, đẩy Bàn Tử đứng chặn đường lên vọng tháp, đứng ở trên tường thành cao nhìn xuống, ôi cha, ngoài cửa có mấy người phụ nữ đang múa thoát y, lắc lắc mông ở cửa Bách Hoa thành!

Âm nhạc ám muội tiếng ân ân a a, như là tiếng phụ nữ thở dốc, còn được phóng đại, khiến cho rất nhiều người ở Tiểu Chu thành cũng vây xem.

"Vân Đào!! ! Đào ca!"

An Nhiên nghiêng đâu, gọi tên Vân Đào, hắn từ bóng ma đi ra, trên mặt là đầy sự bất đắc dĩ.

"Mấy người này là sao?" An Nhiên nhìn Vân Đào.

"Họ từ đâu tới?"

"Là kỹ nữ ... của Tiểu Chu thành."

Vân Đào giải thích, tựa hồ không biết nói như thế nào với An Nhiên, hắn nghĩ nghĩ rồi nói tiếp:

"Đêm qua đã tới một đợt, bị đuổi đi, tối hôm nay lại tới."

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2020

Chương 2: Bạn trai (H)

 2.  Làm tình với bạn gái ở phòng bên cạnh (H)

"Ư.... a...a....."

"A Tu, nhẹ chút, nhẹ một chút ..... nơi đó... dùng sức, dùng sức một chút...... Anh làm Trăn Trăn thật thoải mái ... a..."

Người đàn ông thở hổn hển không nói lời nào, thế công dưới thân thể lại càng ngày càng mạnh, đại dương vật ra ra vào vào ở tiểu huyệt, mỗi lần rút ra chỉ chừa lại quy đầu cực đại ở huyệt khẩu, khi cắm vào lại thẳng tắp không chừa chút gì, mạnh mẽ đỉnh vào hoa tâm, còn ác ý chọc vào khối thịt mềm nhô lên trong âm đạo của bạn gái, khi ra còn mang theo từng đợt dâm thủy.

Hai đùi của Hứa Trăn móc lấy vòng eo tinh xích của người kia, mông cô không ngừng hướng lên trên đón ý nói hùa mỗi cú thúc của người đàn ông phía trên.

Hôm nay bạn trai cô động tình hơn so với trước kia, dương vật cũng càng thô càng ngạnh hơn, cô vừa mới vào cửa đã bị kéo lên trên giường, anh nhấc váy cô lên, quần lót mới kéo xuống mắt cá chân người kia đã đỉnh dương vật thẳng tắp tiến vào.

"Còn chưa đóng cửa..."

Cô muốn nhắc anh Tiêu Y đang ở nhà, cửa phòng ngủ còn chưa đóng lại, nhưng căn bản Lâm Tu không nghe cô nói chuyện, anh nắm lấy cặp vú đầy đặn của cô, cúi đầu ngậm lấy đầu vú, dương vật thì như đóng cọc thọc vào rút ra trong hoa huyệt.

"A..... a.....a ...."

Cô thích đến không được, cắn môi muốn nhịn xuống tiếng rên rỉ, quy đầu ma sát với vách tường âm đạo, khoái cảm từng đợt từng đợt dâng trào, làm cô thoải mái đến run rẩy, nước miếng không kịp nuốt xuống chảy ra.

"Không được ..... Em muốn .... A Tu..... Thật thoải mái....." 

Hứa Trăn kêu lên, hai mắt mất đi tiêu cự, một cỗ dâm thủy phun ra từ trong thân thể, đôi chân mềm mại quấn lấy vòng eo của người kia đã không còn sức lực trượt xuống, nhắm mắt lại thở dốc.

Người đàn ông mặc kệ cô, vẫn tiếp tục vùi đầu cày cấy, anh hưởng thụ sự căng chặt sau khi cao trào của bạn gái, lại thọc vào rút ra mấy trăm lần mới rút dương vật ra, mệnh lệnh cô:

"Anh còn chưa bắn đâu, nhếch mông lên, anh muốn vào từ phía sau."

Lâm Tu xụ mặt, trong lòng không thể ức chế một cỗ lửa nóng muốn phát tiết ra ngoài, mình lại không phải sài lang hổ báo, cô bạn thân của bạn gái, Tiêu Y kia tại sao vừa thấy mình lại muốn chạy?

Chung cư này đã cũ nên không có thang máy, vừa rồi hai người đi lên tầng, cô bé kia đi phía trước, đôi chân trắng nõn oánh lượng đến lóa mắt, anh cố ý đi sau vài bước, còn nhìn thấy cả quấn lót màu trắng dưới chiếc váy ngắn của cô, cánh mông tròn trịa, đong đưa khi đi đường, lúc ấy, vừa nhìn anh đã ngạnh.

Vào phòng, anh muốn một ly nước đá, để cho mình bình tĩnh lại, khi nhận ly nước còn cố ý sờ sờ vào bàn tay cô, vừa mềm vừa nộn, làn da thật mịn màng, đáng tiếc không biết trang điểm, cả ngày đều đeo cặp kính đen dày cộp, lại không thích nói chuyện, so với Hứa Trăn tùy ý phóng khoáng kia, xác thật là đối lập không hề bắt mắt.

Vừa rồi nhìn thấy vệt nước trên ghế sô pha anh nghĩ tới thứ kia, nên đẩy nhẹ cửa phòng ngủ của cô ra, cô đang ngồi trên giường thay quần lót, váy bị kéo lên tới hông, hạ thân thì trần trụi, âm hộ đầy đặn lộ rõ trước mắt anh, anh còn thấy rõ ràng cả môi âm hộ phấn phấn nộn nộn ướt át dính thứ chất lỏng trong suốt, mấy cọng lông thưa thớt mềm mại dán vào làn da trắng hồng, dương vật của anh bắn thẳng lên, cổ họng không nhịn được lăn lộn nuốt nước bọt, anh phải dùng sự tự chủ rất lớn mới khống chế được chính mình không vọt vào phòng đè cô trên giường hung hăng mà yêu cô một trận.

Anh đi ra, nhưng Tiêu Y hẳn là nhận ra gì đó, nhốt mình trong phòng không ra ngoài.

Chờ một hồi bạn gái về, anh gấp không chờ nổi kéo cô lên giường, trước kia hai người đều ra ngoài thuê phòng, chưa từng ở trong chung cư yêu cô, côn thịt bị hoa huyệt vây chặt đến gắt gao, lửa nóng trong lòng anh lại càng cháy mạnh, dương vật điên cuồng đưa đẩy, quy đầu ác ý nghiền nát khối thịt mềm bên trong, làm người dưới thân không ức chế được kêu ra tiếng, anh nghĩ đến Tiêu Y đang ở phòng cách vách, trong đầu đều là âm hộ hồng hồng nộn nộn kia, dương vật đỉnh lộng càng lúc càng nhanh, anh còn hung hăng vỗ lên mông bạn gái:

"Sướng không? Kêu lớn một chút!"

---------------------

Chương 1102

 1102. Phân chia địa bàn tấn công về phía nam

"Nếu thực sự như vậy, thì hóa ra ta có thể sống hơn 100 tuổi sao, khó trách gần đây ta luôn thấy mình trẻ rất nhiều."

"Ngươi thoạt nhìn chỉ hơn 20 tuổi không giống người đã hơn 40 tuổi."

"Ta cảm thấy so với hai năm trước, ngươi càng giống như trở về thời học đại học."

Nhóm người của căn cứ Kim Môn ngồi trong xe, mồm năm miệng mười thảo luận, bộc lộ sự hưng phấn ra ngoài, A Miểu thấy thế thì lắc lắc đầu ngồi bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

Quả nhiên sau lần gặp này, bọn họ muốn vào Bách Hoa thành khảo sát bị Bách Hoa thành trả lời là cự tuyệt, bọn A Miểu không có cơ hội tiến vào Bách Hoa thành lần thứ hai, người bị đồn thổi là ba đầu sáu tay, An Nhiên bọn họ cũng không có duyên gặp lại nữa.

Nhưng kế hoạch tấn công về phía nam vẫn được triển khai, rừng rậm của An Nhiên vẫn vươn mình về phía Tương thành, theo ngoại duyên của đất liền phát triển, bởi vì hoàn cảnh bây giờ quá phức tạp, trừ những động vật biến dị ở trên đất liền còn phải cố kỵ động vật biến dị ở dưới biển.

Hải dương rất rộng lớn, rộng hơn đất liền rất nhiều, thông qua tình huống động vật biến dị ở trên đất liền tràn lan như vậy cũng có thể nhìn được động vật biến dị dưới biển nhiều đến như thế nào.

Cho nên trên đất liền sát bờ biển, sẽ giao cho rừng rậm biến dị của An Nhiên, nói cách khác, An Nhiên phụ trách hướng đông nam, căn cứ Kim Môn thì phụ trách phía Tây Nam, không thể vượt rào.

Mà trong lúc hai căn cứ Bách Hoa thành căn cứ Kim Môn đang thương lượng tấn công về phía nam như thế nào, phân chia địa bàn ra sau thì thế cục ở Phương Bắc lại bắt đầu biến hóa, chủ yếu là do căn cứ Võ Xuyên.

Bọn họ lấy danh nghĩa của viên tinh hạch nguyên thủy đưa ra thông báo ai có thể giục sinh được nó, chẳng sợ chỉ là mầm xanh cũng được, căn cứ Võ Xuyên sẽ đưa người đó lên làm thủ lĩnh tối cao của căn cứ Võ Xuyên.

Lời này vừa được tuyên dương ra, vậy chẳng phải là tặng không một cái căn cứ hay sao? Dị năng giả hệ mộc ở khắp thiên hạ này đều nóng lòng muốn thử viên tinh hạch kia, còn vụng trộm chạy ra khóc la muốn đi tới căn cứ Võ Xuyên, nhất thời, sản lượng nông nghiệp của căn cứ Võ Xuyên được đề cao rất nhanh.

Ngay sau đó bọn họ lại tuyên bố, đã thu được công thức chế tạo ra thuốc kháng thể của căn cứ Kim Môn, hơn nữa dược hiệu còn tốt hơn gấp đôi, giá cả lại không sai biệt lắm.

Thuốc của căn cứ Kim Môn chỉ có thể đảm bảo khi tiêm vào người sẽ không bị cảm nhiễm virus tận thế trong vòng 2 tháng, nhưng thuốc của căn cứ Võ Xuyên có thể bảo đảm không bị cảm nhiễm trong vòng 4 tháng.

Tóm lại  sau khi có đủ số lượng dị năng giả hệ mộc, sản lượng nông nghiệp của căn cứ Võ Xuyên tăng lên rất cao, còn bán thêm dược tề thì như hổ thêm cánh, rất nhanh hấp dẫn được rất nhiều người sống sót đầu nhập vào, đem một căn cứ vốn bình thường phát triển thành một căn cứ cực lớn.

Còn nữa bọn họ còn không ngừng thâu tóm những căn cứ nhỏ chung quanh.

"Từ khi Tô Viễn Sơn gia nhập căn cứ Võ Xuyên, nơi đó như không còn trở ngại."

Chân Tuyết Cửu đưa ra đánh giá đối với gió nổi mây phun bên ngoài, khuyên bảo An Nhiên.

"Ta đã sớm nói rồi, kỳ thật không cần hòa giải với căn cứ Kim Môn, lúc đầu cho rằng họ là boss lớn nhất, hiện tại xem thì tựa hồ căn cứ Kim Môn chỉ là một tiểu quái dẫn đường, hiện tại các ngươi và căn cứ Kim Môn đều đang chuẩn bị tấn công về phía nam, để lại chiến trường phía bắc này cho căn cứ Võ Xuyên phát triển, Võ Kỳ kia hẳn là rất đắc ý đi."

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2020

Chương 7 - Thủ trưởng

7. Thủ trưởng muốn “Ăn” sạch tiểu xử nam.

Sao lại khóc rồi?

Một người đàn ông với vóc dáng to lớn như vậy ngồi khóc đến rối tinh rối mù, còn nghẹn ngào không phát ra tiếng, bộ dáng giống như toàn thế giới muốn sụp đổ cũng thật là khó coi. Cả đời này Tất Hải Hiên cũng chưa bao giờ khóc lóc như Lôi Kiên Bỉnh, lúc đau đớn nhất chắc là lần ấy, khi con dao cứa vào tay mà thôi.

Tất Hải Hiên nửa quỳ xuống, một tay giữ lấy cái gáy Lôi Kiên Bỉnh, một tay nâng mặt cậu lên, vỗ vỗ gương mặt cậu. Cậu mở to hai mắt nước mắt còn lưng tròng, hình dáng đôi mắt của cậu rất lớn, khi mở to đều sáng ngời và có thần, lúc này hai mắt đỏ ửng, khóe mắt còn treo nước mắt, biểu tình đáng thương hề hề.

Trái tim giá lạnh của Tất Hải Hiên nổi lên một tia gợn sóng, một người thú vị như vậy làm anh không nhịn được mà muốn bắt nạt một chút. Anh vươn đầu lưỡi, liếm liếm khóe mắt của cậu, đột nhiên hai mắt cậu trợn to, lông mi quét qua đầu lưỡi của anh.

Anh nghĩ trên đời này làm sao lại có một người đơn thuần mà đáng yêu như vậy, phản ứng còn rất thành thật, đũng quần trực tiếp gồ lên một đống to.

Tiểu xử nam nha, trái cây ngây ngô luôn làm nhân tâm nảy sinh dục vọng, từng chút từng chút ủ chín trái cây kia, sau đó một ngụm ăn luôn.

Tất Hải Hiên cảm thấy chính mình hẳn là cô độc lâu lắm rồi, mới có thể cảm thấy hứng thú đối với một tiểu xử nam, anh hôn lên đôi môi của cậu, đôi môi kia mềm mại tốt đẹp ngoài ý muốn, đối phương lại ngây ngô không hiểu đáp lại, hai cánh môi mím chặt đến gắt gao, nhưng chính là như vậy, ngược lại Tất Hải Hiên càng muốn thâm nhập vào trong đó mà thăm dò.

Đôi mắt tiểu xử nam càng ngày càng mở to, khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn của thủ trưởng phóng đại, hai mắt đóng lại dưới bóng ma hai phiến lông mi, cậu chẳng những có thể thấy rõ từng sợi từng sợi lông mi, còn có thể thấy rõ lông tơ trên khuôn mặt mềm mại của anh.

Thủ trưởng hôn cậu.

Cậu cảm thấy hít thở không thông, ép cậu ngã về phía sau, phải dùng hai tay chống đỡ nửa người trên, cậu hoàn toàn không biết phản ứng làm sao, ngốc ngốc tùy ý thủ trưởng biến hóa góc độ mà hôn cậu.

Môi của thủ trưởng hơi lạnh, mềm mại như hoa anh đào Nhật Bản đông lạnh mà cậu từng ăn, cậu nếm được một chút ngọt ngào trong đó, cậu mừng rỡ như điên, muốn đáp lại, nhưng đại não lại trống rỗng, thân thể cứng đơ không làm gì được.

Cậu muốn giơ tay đụng chạm vào người đàn ông này, cậu muốn ôm chặt người đàn ông này, cậu muốn hôn lấy người đàn ông này, nhưng cậu không thể động đậy được.

Trong lòng Lôi Kiên Bỉnh hò hét nhưng trên mặt vẫn là biểu tình khiếp sợ như cũ, cả người đều ngây dại.

Cho dù Lôi Kiên Bỉnh không có đáp lại, Tất Hải Hiên vẫn mút vào một mảnh môi nhẹ nhàng mà gặm cắn, anh quỳ gối ở giữa chân Lôi Kiên Bỉnh, tay phải cố định gáy của Lôi Kiên Bỉnh, tay trái sờ đến eo của cậu, bàn tay vuốt ve cái eo ấy. Sau đó sờ vào đai lưng, lại nhẹ lại chậm di chuyển đến bụng nhỏ, năm ngón tay thon dài di chuyển đến đũng quần phình phình, mà phía trước đũng quần là dương vật của Tất Hải Hiên đang bừng bừng phấn chấn, lộ ra dịch nhầy dục vọng.

Cách vải dệt, Lôi Kiên Bỉnh cũng cảm giác được ngón tay đang khiêu khích mình, cái tay kia ở đũng quần hắn ám muội đánh vòng. Tưởng tượng đến đây là thủ trưởng đồng ý, phía dưới cậu như bùng nổ, điều gì cũng không thể nghĩ được, chỉ hy vọng thủ trưởng có thể chạm nhiều vào phía dưới của mình một chút.

Đột nhiên, cậu cảm giác được một vật cứng rắn đang để ở đũng quần mình, đồ vật kia ma sát từ trên xuống dưới theo hình dạng bộ phận sinh dục, sau đó lại ma sát theo hình dạng của tinh hoàn.

Đó là dương vật của thủ trưởng.....

Ý thức được tới đó, hai tay Lôi Kiên Bỉnh nhũn ra, cuối cùng cũng không chịu đựng nổi sức nặng của thân thể, cả tay và chân cùng mềm ra ngã xuống mặt đất. Vị nhân viên cấp dưới kiêm tiểu xử nam đã hoàn hoàn toàn toàn không chống cự được sự dụ hoặc của thủ trưởng.

"Thứ kia của cậu đã từng 'yêu' người nào chưa?" 

Thủ trưởng tiến tới gần bên tai, phun nhiệt khí hỏi, hô hấp nóng cháy làm một bên tai tê dại, đôi môi bị thủ trưởng hút sưng đỏ phát ra tiếng thở dốc dày đặc, hơn nữa bộ vị đang gồ lên ở đũng quần bị dương vật cứng rắn của thủ trưởng ma sát.

Muốn nổ tung!

Lôi Kiên Bỉnh ngẩng đầu hôn hôn lung tung lên mặt thủ trưởng, trong mắt toàn bộ là khuôn mặt tuấn tú nhiễm một tầng mồ hôi mỏng của thủ trưởng, đáy mắt là cuồn cuộn tình yêu nồng nhiệt.

Tất Hải Hiên ngẩn người, đây là đụng tới chỗ nào hôn chỗ đó ư, trong trúc trắc mang theo chút ngượng ngùng, trong ngượng ngùng mang theo ái mộ, không giống anh chỉ vì dục vọng đơn thuần.

Đã qua mười năm qua, anh sợ nhất là lấy dính vào loại người này, quá đơn thuần, loại người này sẽ vì ái vì tình mà sinh ra dục vọng, muốn theo đuổi thứ chí cao vô thượng khi kết hợp da thịt, cũng muốn theo đuổi tình yêu không dính bụi trần, nhưng đối anh mà nói chỉ đại biểu hai chữ - phiền toái.

Nhưng mà loại người này lại dễ dàng làm người khác sinh ra thiện cảm nhất, bất luận nam nữ đều hy vọng gặp được họ, được họ đặt trong lòng nâng niu, yêu thương.

Không thể cùng loại người này làm tình, chỉ cần làm một lần, tựa như bị đánh dấu. Sau này sẽ không thoát khỏi được những phiền toái vô tận.

Nhưng mà đôi mắt thuần túy tràn ngập tình yêu này quá nguy hiểm, làm toàn thân anh bốc cháy dục hỏa, dương vật giữa hai chân trướng căng, lỗ chuông co rút lại, dịch nhầy từng giọt từng giọt chảy xuống bộ vị gồ lên giữa đũng quần của đối phương. Tiểu huyệt mẫn cảm phía sau càng không ngừng co rút lại, ướt át chảy ra thứ dịch nhầy chậm rãi lướt qua đáy chậu, nhiễm ướt tinh hoàn.

Đây là chỗ nguy hiểm của loại người này, dù biết làm tình với loại người này về sau sẽ nảy sinh ra rất nhiều gút mắc, nhưng lại càng không nhịn được muốn kết hợp da thịt với họ. Chẳng sợ chỉ là một giây phút phát tiết dục vọng, chỉ cần thân thể kết hợp. Loại người này cũng sẽ đem bạn đặt ở lòng bàn tay, đem bạn đặt ở trên đầu quả tim, làm bạn có thói quen, có cảm giác được yêu.

Loại người này chạm cũng không thể chạm được, nhưng mà làm người thì luôn có lòng tham, muốn được yêu, lại không muốn có trách nhiệm, còn tà ác muốn làm bẩn loại người thuần túy này, muốn cho họ trở nên vấy bẩn giống chính mình.

Ngón trỏ cùng ngón giữa của Tất Hải Hiên miêu tả lại khí quan cực lớn kia của đối phương, đầu ngón tay theo hình dạng thứ kia một tấc lại một tấc trượt xuống, vải dệt làm khí quan nam tính thít chặt ra hình dạng thô to, khóe miệng Tất Hải Hiên nhếch lên, lộ ra nụ cười dụ hoặc, nhìn chăm chú vào đôi mắt Lôi Kiên Bỉnh, thấp giọng nói: 

"Cậu muốn tôi phải không?"

Rõ ràng là 5 chữ phóng đãng như vậy, mà anh nói ra nghe cực kỳ êm tai, lập tức trong mắt Lôi Kiên Bỉnh bùng lên hai chữ 'tình dục', nhưng mà cậu vẫn không thể thốt ra một chữ, chỉ có thể đỏ con mắt phát ra tiếng thở dốc thật dày đặc.

Đầu ngón tay trượt đến đỉnh bắt đầu ma sát quy đầu cực đại đang chảy ra dịch thể xuyên thấu qua lớp vải dệt, hình thành một mảng vệt nước hiện lên đũng quần. Tất Hải Hiên nhìn hạ thân cấp dưới trướng to thành như vậy còn không nói được một chữ, chỉ dùng ánh mắt truyền đạt lại tình ý, đôi tay rối rắm phát run đặt ở hai bên sườn bắt lấy lai quần - muốn lại nói không được. 

Tiểu xử nam quả thật rất đáng yêu, chẳng sợ trong lòng biết được đối phương cực kỳ nguy hiểm nhưng Tất Hải Hiên vẫn không thể kháng cự đem dương vật sung huyết lại lần nữa để giữa hai chân đối phương. Anh dùng quy đầu của mình ma sát quy đầu trong đũng quần đối phương, phảng phất như muốn đem dịch thể trong suốt của chính mình thẩm thấu qua vải dệt, để nó lây dính vào bên trong.

Quá nóng, rõ ràng là chưa đụng chạm trực tiếp vào mà lại có thể cảm nhận được người kia như muốn dùng độ nóng hòa tan anh, cảm giác muốn chết.

Tất Hải Hiên bắt lấy một bàn tay của Lôi Kiên Bỉnh để tới trên ngực của mình: 

"Đây là cơ ngực của đàn ông, không phải vú của phụ nữ."

Ngực anh không chút nhỏ gầy mà có thể sờ thấy cơ ngực rõ ràng, Lôi Kiên Bỉnh cảm giác được đầu vú nho nhỏ của thủ trưởng đang cương cứng, vừa lúc đỉnh vào lòng bàn tay cậu, quy đầu của cậu cách đũng quần bị quy đầu thủ trưởng ma sát. Thứ cảm giác chân thực khi được bộ phận sinh dục giống hệt như của mình ma sát, dưới lòng bàn tay cũng là cơ ngực và đầu vú chân chính của đàn ông.

Cậu muốn tận mắt nhìn thấy nó, cơ ngực của người kia có hình dạng gì, đầu vú là màu gì, nhưng thủ trưởng chỉ mới cởi bỏ chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên cho nên cậu chỉ có thể nhìn thấy được xương quai xanh.

Lôi Kiên Bỉnh vươn đôi tay, bắt đầu phát run cởi viên cúc áo sơ mi thứ hai của thủ trưởng.

"Dù cho cố chấp xác nhận như thế nào cũng không có ý nghĩa đâu." 

Tất Hải Hiên cười nói.

Lôi Kiên Bỉnh chỉ cởi được đến chiếc cúc áo thứ ba đã vội vàng không thể chờ nổi, vói tay vào áo sơ mi sờ lên cơ ngực của thủ trưởng. Hình dạng cơ ngực cũng không lớn, đường cong lại rất rõ ràng, đầu vú cực kỳ nhỏ xinh, nhan sắc đạm hồng, một vòng quầng vú cũng có màu đạm hồng.

Có một cây dương vật đỏ đậm, đầu vú cùng quầng vú lại là màu hồng nhạt thanh thuần, Thật háo sắc! Bộ phận sinh dục dưới háng Lôi Kiên Bỉnh căng tới muốn nổi điên.

 "Còn muốn sờ nơi khác để xác nhận không?" 

Tất Hải Hiên bắt lấy bàn tay cậu, kéo xuống dưới, sờ cơ bụng của chính mình, xuống mảnh đất tam giác nồng đậm, cuối cùng kéo bàn tay cậu đặt lên dương vật đang vừa cứng vừa nóng của mình. 

"Đây là bộ phận sinh dục, thứ mà tôi và cậu đều giống nhau, cậu xác định thật sự cảm thấy hứng thú đối với tôi sao?"

Anh vừa dứt lời, Lôi Kiên Bỉnh đẩy anh trên mặt đất, đổi thành tư thế anh dưới. Đôi tay Lôi Kiên Bỉnh chống ở hai bên mặt Tất Hải Hiên, thở hổn hển nhìn chằm chằm mặt anh, khàn khàn nói: 

"Tôi biết anh là đàn ông." 

Cho dù nhìn thấy thủ trưởng dùng gậy mát xa tự an ủi, trong mộng của cậu toàn bộ đều là người đàn ông này.

"Tôi chưa từng 'làm' với người khác, nhưng ... tôi chỉ muốn 'làm' anh."

Lôi Kiên Bỉnh vừa nói vừa cởi bỏ dây lưng, kéo xuống khóa kéo móc ra bộ phận sinh dục.

Dương vật của Tất Hải Hiên là màu xích hồng, tương đối thon dài, dương vật Lôi Kiên Bỉnh chẳng những dài hơn so với anh, mà còn thô to hơn anh ít nhất hai lần, quy đầu vừa tròn vừa to, ngay cả đỉnh lỗ nhỏ cũng lớn hơn so với anh giống như có thể nhét vào một viên bi nhỏ, gân xanh nhô lên, một cây dương vật màu đỏ tím tựa như một con mãng xà hung ác, mười phần tính công kích.

Dù như thế nào thì gậy mát xa đều là giả, tâm linh anh đang kêu gào và khát vọng cùng kết hợp với thân thể này, cho dù đối phương là người anh biết rõ không thể đụng vào, anh vẫn là muốn đối phương tiến vào trong cơ thể anh, yêu thương anh.

"Tiểu xử nam, cậu thật sự quyết định muốn cùng làm tình với tôi sao?" 

Tất Hải Hiên cầm lấy bộ phận sinh dục của chính mình, khàn khàn hỏi.

"Anh dạy .... dạy tôi." 

Cậu không hề có kinh nghiệm đối với việc làm tình, càng không có kinh nghiệm gì đối với việc đàn ông làm tình với đàn ông. Lôi Kiên Bỉnh cùng nắm lấy bộ phận sinh dục của chính mình, lỗ nhỏ ở trên đỉnh quy đầu chậm rãi chảy ra dịch nhầy, cậu lau đi dịch nhầy rồi bôi lên toàn bộ quy đầu của người kia.

Nhìn động tác của cậu, Tất Hải Hiên không cầm lòng được ấn lên lỗ chuông nhão nhão dính dính, quả nhiên anh đã động tình phân bố ra không ít dịch nhầy, Tất Hải Hiên nắm quy đầu của chính mình, ngậm một mạt mỉm cười ôn nhu, thấp giọng dụ hoặc nói:

"Dùng côn thịt của cậu chạm vào côn thịt của tôi."

Quy đầu đỏ tím dần dần tới gần quy đầu đỏ đậm, nhẹ nhàng chạm vào, góc cạnh cùng góc cạnh bắt đầu ma sát.

"Đúng vậy, cứ như vậy, ma sát tôi .... Á ..... Có thể kịch liệt thêm một chút ..." 

Tất Hải Hiên vốn dĩ là một người rất mẫn cảm, chỉ mới ma sát quy đầu mà thân mình anh đã bắt đầu run rẩy, lỗ chuông phun ra một chút dịch nhầy, thấm ướt quy đầu hai người.

Trong cuộc đời này lần đầu tiên Lôi Kiên Bỉnh dùng côn thịt của mình chạm vào côn thịt của người đàn ông khác, thứ cứng rắn, thứ nóng bỏng, cùng có dịch nhầy chảy ra từ lỗ chuông.

Người này cũng sẽ bắn tinh giống cậu.

-----------------------------