Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2023

HẮC XÀ

HẮC XÀ

(CON RẮN ĐEN)

Tác giả: Bắc Biên Lai Đích Đại Bạch Nga 

Nguồn: Cảm ơn bạn Cacty Cat rất rất nhiều ^^

Thể loại: Đam Mỹ, Đoản văn, H văn, song tính, nhân thú, ......

Dò mìn: Thụ bị r@pe, truyện có yếu tố 18+,....  

Bạn cần cân nhắc trước khi đọc ........ 

Bạn đã được cảnh báo nhé!!!!!!

Ngày mở hố:  17/05/2023.

***



 ***

Tóm tắt bằng một câu:

Một con rắn đen thật lớn đến thôn, lại biến mất trong gian nhà gạch cũ nát.

---

Chương 1  *  Chương 2  *  Chương 3  

Chương 4  *  Chương 5  *  Chương 6  * Chương 7


------- Hoàn -------

Ngày lấp hố: 09/06/2023

Link tặng: Hắc xà

Chương 7 - Hắc Xà

 7. Chương 7 (END)

Trên bầu trời, mây đen giăng đầy, nhưng mưa vẫn không trút xuống.

Qua ngày, Mã Tiểu Hòa đi ra ngoài dạo khắp thôn nhưng không ai để ý đến cậu bởi vì bọn họ đều đang vội vàng đi bắt rắn. Tất cả mọi người đang tụ tập tại nhà của trưởng thôn, mặc kệ mọi quy củ trước kia, chỉ biết rằng rắn đen đã hại chết người, bọn họ phải báo thù.

Ruộng ngô đã nhú bắp non, chỉ có khoảng ruộng bị dẫm ngã là chết héo, thân cây chuyển vàng. Mã Tiểu Hòa ngồi giữa đống thân cây chờ người nọ tới.

Mắt thấy mây đen trên trời càng ngày càng dày đặc mà người kia vẫn chưa thấy đâu. Cậu sốt ruột, tâm trí không yên tìm tòi khắp nơi sợ rằng người kia không đến.

Gió bắt đầu thổi, khiến lá cây rung lên ào ào.

"Tiểu Hòa."

Mã Tiểu Hòa nhìn về phía tiếng gọi, người nọ đến.

Mới đầu là sửng sốt, sau đó cậu bật dậy dùng toàn bộ sức lực ôm chặt lấy người nọ, tựa như thứ đã mất đi giờ mới tìm lại được, chỉ muốn ôm lấy thật chặt.

Người nọ mặc cậu ôm, chỉ vỗ nhẹ lên lưng cậu để trấn an, qua một hồi lâu cậu mới nâng khuôn mặt lên nhìn hắn.

"Anh đi cùng em nhé! Bọn họ nói rằng muốn đi bắt rắn đen, em sợ anh bị ...."

"Ta không thể đi, ta phải đứng chung một chỗ với bầy rắn."

Hắn nhìn đôi mắt cậu nhạt nhòa nước mắt, mà cảm thấy đau lòng. Hắn ôm cậu ngồi xuống, vuốt lấy mấy thân ngô vàng trên mặt đất: "Đây là nơi em đã cứu ta."

"Thật ra trước đó ta đã gặp em."

Cậu lẳng lặng lắng nghe.

"Khi đó con của rắn chúa ham chơi, biến mất ở thôn Niên Đức, rắn chúa sai ta đi tìm. Lúc này mới phát hiện rắn con đã bị người trong thôn này bắt được đem đi bán. Ta định trở về báo cho rắn chúa thì lại bị đám người Lâm Vạn Văn phát hiện cho nên đã trốn vào nhà của em, tránh trong khe tường."

"Tối đến, Lâm Vạn Văn kia lại đến nữa, ta biết gã đến để bắt ta nhưng không biết vì sao gã lại đi theo em vào phòng. Sau đó thì ....." Hắn không nói được nữa, Mã Tiểu Hòa nắm chặt lấy tay hắn, khóc trong áp lực.

Hóa ra, ngày đó thật sự cậu đã nhìn thấy rắn, cậu còn tưởng vì quá đau nên sinh ra ảo giác.

"Sau đó, rắn chúa muốn ta đi tìm kẻ bắt đi con của ngài, cho nên ta lại tới thôn Niên Đức một lần nữa. Lúc này lại bị đám Lâm Vạn Văn nhìn thấy, vốn dĩ nếu biến thành người là có thể chạy thoát nhưng ta không thể biến thân trước mặt bọn họ được. Kẻ nào thấy rắn biến thành người đều sẽ phải chết, cho nên ta đã bị bọn họ đuổi tới ruộng ngô này của em, còn bị chém thương."

"Về sau, ta được em cứu." Hắn khẽ hôn lên khuôn mặt đầy nước mắt của cậu. "Tiểu Hòa, em đã cứu ta."

"Tiểu Hòa, em nhanh đi đi. Không đến đêm mai đâu, thôn Niên Đức này cũng chỉ có rắn mà thôi. Em sợ rắn nhất mà."

"Anh biến em thành rắn đi." Mã Tiểu Hòa ngậm nước mắt mà hôn lên môi người nọ. Cậu muốn buông bỏ hết thảy chỉ cầu có thể ở bên hắn. "Biến em thành rắn, ở bên anh."

"Không được, em không có cách nào biến thành rắn đâu." Hắn tham luyến hôn cậu. "Mình em cũng có thể sống tốt mà. Tuy em đã thấy ta biến thành thân rắn, cũng thấy ta biến thành người, nhưng rắn chúa đã đồng ý với ta rằng sẽ không giết em."

Người nọ lại hôn lên dấu ấn màu đỏ trên cổ cậu. "Dấu ấn này, mỗi con rắn chỉ có thể trao một lần, cả đời chỉ duy nhất một lần, đó là khế ước ký kết ở bên nhau. Ta trao nó cho em, trong dấu ấn có ẩn giấu lực lượng của ta, nếu có người muốn bắt nạt em, thì nó sẽ cưỡng chế di dời những kẻ đó đi."

"Nhưng em muốn anh ở bên em." Mã Tiểu Hòa như phát cuồng gặm cắn người kia. "Không cần dấu ấn gì đó thay thế anh."

"Đừng khóc, ta sẽ nỗ lực sống sót sau đó đi tìm em."

Cuối cùng, mưa cũng trút xuống, vội vã lại dày đặc, tựa như muốn nhấn chìm toàn bộ cái thôn Niên Đức này.

Nước mưa nện xuống khuôn mặt của Mã Tiểu Hòa, gương mặt cậu lúc này đã sớm không phân rõ đâu là nước mắt đâu là nước mưa nữa rồi.

Quần áo cởi ra bị ném sang một bên, nước bùn bắn tung tóe lên vòng eo trắng nõn bóng loáng của cậu, đuôi rắn đen nhánh như muốn phát sáng quấn trên đùi cậu, thân rắn giữa hai chân cậu đang ra sức đưa đẩy. Cậu ôm chặt lấy tấm lưng kiện cường của người nọ, tiếng rên rỉ vui thích phát ra từng đợt từ trong miệng cậu.

Người nọ vồn vã hôn lung tung lên mỗi tấc da thịt khắp người cậu, dục vọng cùng sự chiếm hữu hoàn toàn trào ra. Dưới cơn mưa rào cùng cuồng phong tận phóng thích tất cả.

 Mã Tiểu Hòa hơi gượng dậy, phía dưới đưa đẩy nhanh hơn, cậu nhìn xuống nơi hai người đang kết hợp. Thứ cương cứng của người nọ hiện lộ rõ ràng dưới lớp vảy đen, trên bề mặt của cây dương vật đỏ tím là vảy gai rậm rạp. Cậu còn thấy rõ tiểu huyệt đỏ tươi của mình đang không ngừng phun ra nuốt vào thứ ấy, cậu không cảm thấy đau mà chỉ cảm thấy vui thích đầm đìa, hận không thể làm người nọ vĩnh viễn cắm ở bên trong mình, như vậy bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau.

Cậu điên cuồng đưa đẩy, từng cái từng cái chỉ có thô nặng hơn chứ không hề nhẹ đi.

"Ha ...." Cậu dán sát bên tai người nọ. "Anh biến thành rắn đi, xin anh đấy, biến thành rắn yêu em."

"Em sẽ sợ hãi."

"Không, không đâu, là anh thì em sẽ không sợ."

Người nọ tựa hồ như kích động không thôi, dùng lực tàn nhẫn mút lấy cánh môi của cậu. Sau đó, dưới mắt, sau tai bắt đầu hiện lên vảy màu đen, tiếp đó là cánh tay, đầu vai dần dần bị vảy bao phủ.

Hắn hoàn toàn biến thành thân rắn, đầu lưỡi phun ra liếm vào mắt vào môi Mã Tiểu Hòa. Còn cậu thì dùng đôi mắt sưng đỏ nhìn hắn, chủ động duỗi tay sờ lên thân thể đối phương cảm thụ từng tấc từng tấc vảy rắn. Thân rắn quấn lấy eo, lấy cánh tay cậu, lấy dương vật đang dựng thẳng, vảy rắn cọ xát lên bắp đùi, lên tiểu huyệt của cậu.

Thân rắn quấn càng lúc càng chặt, biên độ mấp máy trên người cậu càng lúc nhanh lớn, và cậu trong khi hít thở không thông cũng lên đến đỉnh cao trào.

Mưa nhỏ dần.

Dương vật của rắn đen rút về dưới lớp vảy, nhưng thân rắn vẫn cứ quấn quanh trên người Mã Tiểu Hòa, lưỡi rắn từng chút, từng chút liếm láp lấy đuôi mắt cậu. Một tay cậu ôm lấy thân rắn, một tay thì gạt đi vài sợi tóc đang dính chặt vào vầng trán.

"Anh chưa nói cho em biết, tên anh là gì."

"Ba ngày sau đi. Em hãy đi dọc theo con lạch nhỏ sau nhà về hướng đông." Thân rắn không còn quấn chặt như trước nữa. "Em có thể thấy được một cây cầu đá, em ở dưới cầu chờ ta. Nếu ta còn sống, ta nhất định tới đó tìm em, đến lúc đó ta sẽ nói tên của ta cho em."

Trời đã ngừng mưa.

Lúc này, con rắn đen mới phát hiện Mã Tiểu Hà vẫn luôn khóc. Hắn thương tiếc liếm lấy từng giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt cậu.

"Chờ 1 canh giờ mà không thấy ta thì không cần chờ nữa."

Rắn đen đi rồi, chỉ còn một mình cậu trần trụi nằm trên đám thân ngô.

Ba ngày sau, Mã Tiểu Hòa không chớp mắt nhìn chằm chằm vào TV trong nhà nghỉ ở trấn trên.

"Mấy ngày này thôn Niên Đức liên tiếp xảy ra tai họa thiên nhiên. Theo chuyên gia phân tích thì mưa to dẫn đến lũ quét bất ngờ, lũ lụt bao phủ toàn bộ thôn Niên Đức. Hiện tại còn chưa nắm rõ được số lượng người thương vong. Trong đó, chỉ có gian nhà bằng gạch cũ nát này vì địa thế cho nên không bị hư hao gì nhiều, mặt khác các thành viên đội cứu hộ trong quá trình cứu nạn đã phát hiện giữa những gian phòng ốc bị sập có không ít rắn, số lượng chết rất nhiều."

Mã Tiểu Hòa đi ra khỏi nhà nghỉ, nghe theo lời của người nọ đi dọc theo con lạch về phía đông, quả nhiên thấy một cây cầu. Cậu ngồi xổm ở đầu cầu, càng chờ càng thấy bất an, trời đã tối dần mà không thấy ai tới.

Nước mắt cậu không ngừng chảy xuống, cậu khóc đến không thành tiếng.

Chợt, bên tai có cơn gió lướt qua mang đến một thanh âm quen thuộc.

"Xin lỗi em, đã để em chờ lâu rồi."

Cậu ngẩng đầu, người nọ đến rồi, người nọ không chết!!!

----------

Lời nói của tác giả: Kết thúc rồi! Tôi cảm thấy thật vui vẻ! Chỉ là một câu chuyện ngắn không có logic gì nhiều, hy vọng mọi người đọc qua có thể yêu thích nó.

--------Hoàn----------

Chương 6 - Hắc Xà

 6. Chương 6.

Những ngày sau đó không thấy Lâm Vạn Văn xuất hiện, thời gian mà người nọ ở nhà cũng ít hơn, có đôi khi chỉ về buổi tối. Hơn nữa ngoài vết thương trên eo đã bình phục lại xuất hiện thêm vài vết thương nữa, Mã Tiểu Hòa có hỏi nhưng cũng không nhận được câu trả lời.

Cuối cùng, mấy người sửa đường ống nước cũng tới, là 2 người đàn ông khoảng 40 tuổi, tuy công việc làm vừa nhanh lại vừa lưu loát nhưng mà miệng thì nói không ngừng.

"Thôn này của bọn họ xuất hiện rắn đen rất lớn đấy, nghe nói đã quấn chết hai người rồi."

"Quấn chết người à?"

"Đúng vậy, người đầu tiên vừa mới chôn xong thì một người khác cũng bị quấn đến chết, vừa mới phát hiện ở bờ sông."

"Việc lạ đấy, nhà nào vậy?"

"Không rõ lắm, nghe nói, trong đó có con trai của trưởng thôn. Hai người chết đều chưa kết hôn đâu." Người này quay đầu hỏi Mã Tiểu Hòa. "Người chết còn lại trong thôn chú mày là ai vậy?"

Lúc này, Mã Tiểu Hòa đang vội vàng rót nước cho bọn họ, nghe câu hỏi thì thiếu chút nữa đã rót nước ra ngoài, cậu cười gượng nói: "Tôi .. tôi cũng không rõ lắm, tại cách cũng xa." Cậu lại hỏi. "Chú này, chú vừa nói là con trai của trưởng thôn đã chết à?"

"Chú mày không biết sao?" Người này 'Ừ' một tiếng, giọng điệu có chút khinh thường.

"Không... không biết...." Thanh âm của cậu càng lúc càng nhỏ, cậu đặt mấy cốc nước ở nơi họ dễ lấy rồi ngồi xuống cạnh cửa, xuất thần.

Hai người bên trong lại 'tám' chuyện.

"Bảo sao khi tôi tới đây thấy một đám người đang đi về phía nhà Lâm Quang Bình, phỏng chừng đi bàn bạc việc bắt rắn đấy."

"Còn không phải à, Lâm Quang Bình là trưởng thôn, hiện tại trong thôn đã có 2 người chết, trong đó còn có con của hắn, ai mà không muốn báo thù rửa hận cho con trai đâu. Chẳng qua chỉ là bắt con rắn thôi mà, thôn này dựa vào bắt rắn để sống qua ngày còn gì."

"Nhưng đây là rắn đen đấy, định phá quy củ của thôn à?"

"Gì mà phá quy củ, đó là mê tín mà thôi, rắn thôi còn có thể thành tinh hay như thế nào."

Hai người vừa làm việc vừa nói chuyện, từng câu từng chữ của bọn họ đều lọt vào lỗ tai của Mã Tiểu Hòa.

"Này, đến xem đi." Thanh âm này khiến cậu phục hồi tinh thần. "Thử xem đã được chưa."

Mã Tiểu Hòa vặn vòi, chất nước chảy ra có chút vàng vàng.

"Không sao đâu, cho chảy thêm chút nữa là có nước sạch liền." Một người nói.

Mã Tiểu Hòa vừa cảm ơn vừa trả tiền cho bọn họ.

Tiễn khách xong cũng là lúc trời tối, cậu vừa mới thu dọn xong thì đã thấy người đàn ông nằm trên giường, bên hông dường như lại thêm vài vết thương nữa.

"Rốt cuộc làm sao anh lại bị thương?"

"Ta không thể nói cho em được." Người nọ chân thành nói, ánh mắt tựa như đang cầu khẩn cậu đừng hỏi nữa.

"Tôi nghe người ta nói người trong thôn đang lùng bắt anh."

"Không chỉ bắt ta mà còn có những con rắn khác." Hắn an ủi cậu. "Em yên tâm, sẽ không có việc gì đâu."

"Nghe nói Lâm Vạn Văn đã chết?"

"Ừ, là ta giết."

"Anh giết gã ta làm gì?!"

"Gã nói tối đó đến tìm em, gã sẽ bắt nạt, ép buộc em." Người nọ túm lấy cậu, kéo cậu vào trong lòng ngực, mà không hề cảm thấy bản thân giết Lâm Vạn Văn có gì không đúng.

"Phía dưới của em còn đau không?"

Nghe vậy, lập tức Mã Tiểu Hòa đỏ bừng mặt: "Không đau..."

Sau đêm đó, tiểu huyệt của cậu vô cùng đau đớn, người kia chỉ đưa vào một ngón tay cũng cực kỳ gian nan. Tiểu huyệt sưng lên, ngay cả ngoại âm cũng hồng đỏ và sưng to, khiến cho cậu mấy ngày nay không thể ra đồng làm việc, và người kia cũng không chạm vào cậu.

"Lần đầu tiên dùng thân rắn cho nên có chút đau, về sau sẽ không đau nữa." 

Mặt Mã Tiểu Hòa càng đỏ hơn như muốn bốc cháy.

"Anh... anh còn bị thương kìa, đừng nghĩ việc kia nữa."

"Ta không nghĩ." Người nọ duỗi tay vói vào sờ soạng nơi kia của cậu, lúc rút ra dâm dịch dính đầy tay hắn. Mã Tiểu Hòa thấy rõ vẻ mặt xấu xa đang liếm chất lỏng trên tay của ai kia, còn nghe đối phương ái muội nói: "Mà là em."

Cậu vừa ngượng ngùng vừa buồn bực chỉ muốn thoát khỏi lồng ngực của hắn, người kia lại không biết xấu hổ cầu xin cậu: "Chúng ta làm đi, mấy ngày nay ta luôn chịu đựng chỉ sợ em không chịu nổi."

Hắn bắt đầu hôn cậu, tay hắn cũng vói vào tiểu huyệt của cậu bắt đầu xoa nắn, xoa vê khiến hô hấp của cậu dần nặng nề.

"Không ... không được, eo anh còn đang bị thương."

"Em 'làm' không phải được rồi hay sao." Người nọ lột quần của cả hai ra, bế cậu lên để cậu ngồi trên người mình. Hai ngón tay hắn đã cắm sâu vào bên trong, nhẹ nhàng đưa đẩy, mang ra ngoài càng nhiều dâm dịch hơn.

"Em ... em không biết...." Hai mắt cậu hồng hồng không dám nhìn thứ đồ dưới thân.

"Ta dạy cho em nhé." Người nọ hôn lên chóp mũi của cậu, không chờ cậu đáp lại đã rút ngón tay ra thay bằng dương vật của hắn. Quy đầu cực đại chen vào cửa huyệt, căng trướng làm cậu cảm thấy không khỏe phải nhăn mi lại.

"Em thả lỏng ra đi."

Mã Tiểu Hòa thở hổn hển một hơi, nâng thân mình lên, đỡ lấy vật cứng phía dưới chậm rãi nuốt vào. Nhưng cậu không dám dùng lực mà chỉ ngậm chặt cây dương vật ấy, hoàn toàn dựa vào hai chân chống đỡ cơ thể.

"Có thể ngồi xuống mà." Người nọ dụ dỗ cậu. "Như vậy sẽ rất mệt mỏi."

Cậu dần dần ngồi xuống, cây dương vật kia lại càng đi vào sâu hơn, cậu ấn lên bụng dưới nho nhỏ của mình, tựa như cảm nhận được 'thân rễ' của thứ ấy.

"Em cử động một chút đi." Người nọ nằm ngửa trên giường, hưởng thụ khoái cảm bị kẹp hút mà cậu mang lại. "Em biết ta làm như thế nào mà."

Cậu nghe lời bắt đầu đưa đẩy lên xuống, tiếng hít thở cũng càng ngày càng nặng. Lúc đầu cậu còn có sức tự mình hoạt động, về sau hoàn toàn dựa vào người kia.

Cậu đúng là con ngoan trò giỏi còn người kia thì lại không phải là thầy giáo tốt, bởi có khi hắn muốn cậu nhanh lên, có khi lại muốn cậu chậm lại. Cậu không hiểu chỉ biết ngây ngốc nghe lời hắn chỉ huy, còn tưởng rằng hắn đang chú tâm dạy cậu.

"Em không được, ha...." Mã Tiểu Hòa cảm thấy mình không còn sức lực, hai mắt ướt dầm dề nhìn người nọ. "Anh nhanh ra đi, nhanh lên..."

"Em lại cử động vài cái, cử động vài cái nữa thôi." Người nọ nắm chặt lấy eo cậu, dùng toàn lực hung hăng thọc vào rút ra vài chục lần, rồi đâm vào thật sâu, tinh quan thả lỏng, bắn ra tất cả khiến bụng cậu phình phình.

"Sao em lại giỏi như vậy." Hắn ôm chặt lấy Mã Tiểu Hòa đã mệt chết vào trong ngực, hôn cậu thật sâu, dùng tay bôi hết tinh dịch của mình chảy ra lên cửa huyệt của cậu. "Rất giỏi."

"Em đừng ở thôn Niên Đức nữa." Hắn nói, trong khi ngón tay của hắn vẫn còn đang dâm loạn ở tiểu huyệt của cậu. "Sắp tới nơi này sẽ không còn là nơi mà người có thể ở được, em nhanh chóng dọn đi đi."

"Cái gì?" Thân thể cậu mềm nhũn chỉ còn sót lại một chút lý trí. "Thôn Niên Đức bị làm sao vậy?"

"Rắn chúa sắp đến, không còn ai trong thôn Niên Đức có thể sống sót."

"Vì,  ha .... vì sao?"

"Có người trong thôn này giết chết con của rắn chúa, ngài sẽ báo thù." Người nọ liếm lấy cổ cậu, hàm răng rắn nhòn nhọn lộ ra, động tác trên tay không hề dừng lại mà đẩy nhanh hơn, trong lúc Mã Tiểu Hòa kêu lên một tiếng, hắn cắn nhẹ một cái, nơi dấu răng có chảy ra vết máu nhanh chóng biến thành một dấu ấn màu đỏ.

 Dấu ấn màu đỏ kia chỉ lớn bằng móng tay cái, in hằn lên phần cổ trắng nõn của Mã Tiểu Hòa cực kỳ dễ thấy, tựa như một đóa hồng mai đậu trên lớp tuyết trắng.

"Nhưng đây là nhà em, rời khỏi đây em biết đi đâu?"

"Đi ra bên ngoài, Tiểu Hòa à." Đây là lần đầu tiên người nọ gọi tên cậu. "Đi ra bên ngoài ngắm nhìn thế giới này, em sẽ thấy vui vẻ hơn, chắc chắn là sẽ vui hơn khi em ở trong cái thôn này."

"Vậy thế giới bên ngoài kia có anh hay không?" Mã Tiểu Hòa dán vào lồng ngực của hắn, trong giọng nói tràn ngập quyến luyến.

"Tiểu Hòa.... Tiểu Hòa...." Người nọ nhỏ giọng gọi tên cậu. Hắn không biết phải trả lời như thế nào. Hắn không biết trong cuộc chiến giữa rắn và người này, mình có thể sống sót được hay không.

"Nếu không có anh, lại xuất hiện những người như Lâm Vạn Văn, Triệu Tiểu Phi thì em phải làm sao bây giờ?"

"Sẽ không." Người nọ đưa tay sờ lên dấu ấn màu đỏ kia. "Nếu ta còn sống, ta sẽ đi tìm em, nếu ta chết, dấu ấn này sẽ thay ta bảo vệ em."

Mã Tiểu Hòa không nói gì, chỉ biết chôn trong lồng ngực của hắn mà khóc nức nở.

"Ngày mai, em hãy đi tới nơi mà em cứu ta lúc trước. Ta sẽ nói cho em biết nên chờ ta ở đâu sau khi rời khỏi thôn Niên Đức này." Thật lâu sau hắn mới bổ sung thêm: "Lúc đó, nếu một canh giờ sau mà ta không đến nơi hẹn, em không cần chờ ta nữa."

-----------------------

Chương 5 - Hắc Xà

 5. Chương 5. (H)

"Mở cửa! Mở cửa!"

Sáng sớm, cửa lớn bên ngoài bị gõ rung lên 'rầm rầm', Mã Tiểu Hòa nhận ra được người gõ cửa nôn nóng đến mức nào.

Mở cửa ra là một khuôn mặt âm trầm của Lâm Vạn Văn, gã liếc nhìn Mã Tiểu Hòa rồi đi vào bên trong.

"Mẹ nó." Lâm Vạn Văn phỉ nhổ. "Triệu Tiểu Phi chết rồi!"

"Sao .... sao lại chết?" Cậu làm ra vẻ trấn định.

"Mày còn nhớ rõ hắn à?" Lâm Vạn Văn kinh ngạc, quắc mắt nhìn cậu.

"Ừ." Mã Tiểu Hòa không dám nhìn gã.

"Buổi chiều ngày hôm qua có người nhìn thấy hắn bị một người đàn ông đỡ lưng đi ra từ đầu thôn đông, bảo là nhìn giống như uống quá chén." Gã nói tiếp. "Sau đó lại có người thấy hắn bị một con rắn đen thật lớn quấn chết trong rừng cây nhỏ ở thôn nam." 

Lâm Vạn Văn ngẫm lại hình ảnh kia mà cảm thấy da đầu tê dại. Vốn dĩ mấy ngày nay gã vẫn luôn bận rộn muốn bắt con rắn đen kia cùng Triệu Tiểu Phi. Lúc đầu nhìn thấy con rắn đen đó chui vào tường gạch nhà Mã Tiểu Hòa, sau đó ngẫu nhiên nhìn thấy nó đó bò vào ruộng ngô, cuối cùng là nghe tin Triệu Tiểu Phi bị con rắn kia quấn đến chết. Liên hệ đủ mọi chuyện lại với nhau khiến gã cảm thấy lông tơ trên người dựng thẳng lên, thậm chí điều này khiến gã nhớ tới khi còn nhỏ, những người già trong thôn thường kể về những câu chuyện rắn đen giết người, quấn người đến chết. Cũng vì nguyên nhân này mà thôn Niên Đức có quy củ rằng không được bắt rắn đen. Lúc này, gã bắt đầu thầm nghĩ có phải con rắn đen kia tới trả thù hay không?

Giờ, gã trông gà hóa cuốc, nâng cao cảnh giác đến 120% đánh giá bốn phía. Ánh mặt trời chiếu xạ từ bên ngoài vào, khiến gã cảm thấy có gì đó lung lay trước mắt, gã nhanh chóng nhìn kỹ ở khe cửa, rồi giật mình hoảng sợ, nhưng rất nhanh, thầm mắng bản thân mà mình có bệnh rồi. Đó chỉ là một chiếc ống nước màu đen uốn lượn đặt ở kia mà thôi, vậy mà vào mắt gã lại thành một con rắn đen.

"Mày để ống nước ở đây làm gì?" Gã nhớ rõ, lần trước, khi tới đây không hề có ống iếc gì hết. Mã Tiểu Hòa còn đang xuất thần, gã cho rằng cậu bị hoảng sợ vì chuyện Triệu Tiểu Phi chết, còn duỗi tay quơ quơ trước mặt cậu. "Này, hỏi mày đấy?"

"À...." Mã Tiểu Hòa khẽ hô một tiếng, rồi cố gắng giữ bình tĩnh nói. "Tôi ... tìm người tới sửa ống nước, nhưng mà ...."

"Triệu Tiểu Phi đã tới đây đúng không?!" Bỗng chốc gã đứng bật dậy, mở to hai mắt nhìn về phía sau cửa.

"Không ... không...."

"Không tới thì đây là cái gì?!" Gã kéo cánh cửa ra, phía sau ngoại trừ mấy ống nước màu đen thì có thêm mấy mảnh thủy tinh vỡ nát, trên đó còn có logo của loại rượu mà Triệu Tiểu Phi thường xuyên uống, gã âm trầm nhìn Mã Tiểu Hòa hỏi.

"Tên kia đến đây từ lúc nào?"

Mã Tiểu Hòa mím môi không nói, tựa như bị kinh hách.

"Tao hỏi mày, nó đến đây lúc nào." Giọng điệu của Lâm Vạn Văn càng thêm âm ngoan.

"Ngày hôm qua." Cậu ấp a ấp úng trả lời. "Giữa trưa hôm qua."

"Nó tới đây làm gì?"

"Gã ta nói, hai người đi bắt rắn dẫm hỏng mấy luống ngô nhà tôi, cho nên tới bồi thường cho tôi chút tiền."

 Tựa hồ như Lâm Vạn Văn không tin lắm, nhưng vẫn phun ra một câu.

"Đó là ruộng ngô nhà mày à?" Gã lại nói tiếp. "Bồi thương bao nhiêu tiền?"

"Không biết, gã ta chưa cho."

"Chưa cho!" 

Mắt thấy gã cao giọng định nổi nóng, Mã Tiểu Hòa vội nói:

"Có phải... có phải anh nói chuyện của tôi cho gã ta hay không?"

Câu này tưới cho lửa giận của gã hoàn toàn tịt ngóm, trong lòng gã mắng Triệu Tiểu Phi một câu, còn chột dạ nghiêng mình tới gần Mã Tiểu Hòa. "Sao có thể nói được, tao nói với nó điều này làm gì?" Nói xong, gã kéo cậu vào trong lòng ngực, mặc kệ cậu có không tình nguyện, phản kháng lại hay không, gã nhỏ giọng hỏi.

"Thế nó có chạm vào mày chưa đấy?"

Hốc mắt cậu đỏ hồng, nhẹ nhàng lắc đầu, cậu không muốn nói nhiều với Lâm Vạn Văn.

"Ngoan đấy." Gã tựa hồ như tin vào điều này, còn ái muội xoa bóp vài cái trên mông cậu. "Hôm nay, tao phải đi cùng mấy người trong thôn chôn cất cho Tiểu Phi, chờ tối đến sẽ khiến mày thoải mái được không?"

Vất vả lắm Lâm Vạn Văn mới rời đi, lúc này nước mắt đong đầy khóe mắt Mã Tiểu Hòa mới lăn xuống. Cậu thoáng nhìn về phía giường, cùng lúc con rắn đen cũng nhô đầu ra khỏi chăn, một người một rắn vừa khéo nhìn nhau. Sau đó, cậu cầm lấy cây chổi quét tước, dọn dẹp những mảnh thủy tinh vỡ sau cửa. Mà con rắn kia thì lại trườn ra ngoài từ khe tường, bơi dọc theo con lạch nhỏ sau nhà.

Thôn Niên Đức có quy định rằng, người trẻ tuổi chưa kết hôn mà mất thì không thể làm lớn, chỉ mang đi chôn là xong việc. Bởi vậy, toàn thôn cũng chẳng hề nghe thấy tiếng vang gì.

Mã Tiểu Hòa lén nhìn, thấy một đám người đang đào một cái hố to, bên cạnh có một cái bọc lớn được quấn bằng chiếu. Cậu biết đó là Triệu Tiểu Phi, bên tai cậu, không ngừng truyền đến tiếng khóc kêu đến tê tâm liệt phế của mẹ gã, vài người trong thôn đến vây xem vừa lẩm bẩm 'thật đáng thương' lại vừa bàn luận về con rắn đen kia. Chỉ có cha của Triệu Tiểu Phi là hai mắt đỏ hoe ngồi ở đầu bờ ruộng hút thuốc, bên cạnh ông là trưởng thôn.

Từ khi đào hố đến khi lấp mộ cũng chỉ mất khoảng 3 giờ, người dần dần tan đi, cuối cùng vì thương tâm quá độ nên mẹ của Triệu Tiểu Phi đã ngất đi rồi được người nâng về nhà.

Mã Tiểu Hòa về đến nhà vẫn luôn ngây ngốc ngồi ở cạnh cửa. Như vậy là một người đã chết, chết ở ngay trước mặt cậu. Gã kia đúng là bị rắn quấn chết, nhưng vì sao Lâm Vạn Văn lại nói là bị quấn chết ở trong cánh rừng nhỏ ở thôn nam, chẳng lẽ trong rừng ấy gã lại bị con rắn đen khác quấn nữa hay sao?

Cậu vẫn ngồi ở đó tới khi trời tối, cho tới khi bóng đêm tràn xuống cũng không thấy Lâm Vạn Văn tới nhà. Cậu thở dài nhẹ nhõm, cơm cũng không ăn mà đã đi lên giường nằm.

Mã Tiểu Hòa không dám tắt đèn, cậu sợ quỷ hồn của Triệu Tiểu Phi đến tìm mình.

Cậu ôm chặt lấy chăn, vẫn luôn lo sợ bất an, làm thế nào cũng không ngủ được. Dù có nỗ lực nhắm mắt cũng không làm được gì, nhưng khi mở mắt ra tấm chăn trong lồng ngực đã không thấy đâu mà biến thành người kia, cậu bị hắn ôm vào trong ngực.

Lúc này, cậu không biết quỷ hồn của Triệu Tiểu Phi đáng sợ hay là người đàn ông mà con rắn đen biến thành này đáng sợ hơn. Cậu chỉ cảm thấy cái ôm ấp mang theo lạnh lẽo này có thể khiến cậu nhận được một chút an ủi.

"Lâm Vạn Văn nói, người kia chết ở rừng cây nhỏ."

"Là ta để người nhìn thấy gã chết ở rừng cây nhỏ." Người nọ nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng của cậu, tựa như đang an ủi. "Nếu để người khác biết gã chết trong nhà em thì bọn họ sẽ không bỏ qua cho em."

"Nhưng có người đã nhìn thấy anh."

"Bọn họ sẽ không tìm được ta đâu, cũng sẽ không biết ta chính là con rắn đen kia." Người nọ bắt đầu đặt những nụ hôn tinh mịn lên người cậu, âu yếm thân thể cậu, muốn cậu thả lỏng. "Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ em."

Nụ hôn của người nọ dần dần đi xuống, hôn đến nỗi cậu không ngừng thở dốc. Đầu lưỡi của hắn đảo quanh ở chiếc rốn nhỏ xinh của cậu, vừa mút vừa hôn, rồi dần trượt xuống. Người kia ngậm lấy thứ đang đứng thẳng của cậu, đầu lưỡi nhè nhẹ liếm láp ở mã mắt, không bao lâu đã khiến cậu bắn ra đầy miệng hắn. Khi ánh mắt tràn ngập tình dục của cậu nhìn thứ chất lỏng đang chảy ra khỏi khóe miệng kia, cậu chỉ biết thẹn thùng rời mắt. Tay cậu túm lấy khăn trải giường bởi vì người kia lại dúi đầu vào giữa hai chân cậu, hắn dùng đầu lưỡi lành lạnh liếm lên tiểu huyệt của cậu, liếm đến nỗi nơi kia đỏ lên, liếm đến nỗi nơi kia dần mở rộng, dâm dịch chảy ra từ cửa huyệt càng ngày càng nhiều.

"Chậm ... chậm một chút, đừng... đừng chạm nơi đó...." Thanh âm của cậu tựa như sung sướng lại tựa như thống khổ, tiếng hừ hừ phát ra giống như kêu khóc.

Một bàn tay cậu nắm chặt lấy khăn trải giường, một tay khác thì ấn lên sau đầu của người nọ, không biết là muốn hắn đến gần hơn hay đẩy hắn ra xa hơn. Cậu không thể khống chế được cơ thể đang cong lên, muốn kẹp chặt hai chân lại nhưng lại bị người kia bắt lấy. Cậu không thể tránh thoát, chỉ có thể chịu đựng và thừa nhận khoái cảm ngập đầu từ hàm răng đang cọ xát lên thịt đế cương cứng, cùng với đầu lưỡi đang đưa đẩy thọc vào rút ra bên trong huyệt nội mang lại.

Tốc độ của đầu lưỡi càng lúc càng nhanh, cậu bật khóc thành tiếng, huyệt nội co rút từng cơn, vừa định kẹp chặt lần cuối để tiết ra thì người kia lại rút đầu lưỡi về. Mã Tiểu Hòa không kịp phản ứng, bên trong tiểu huyệt hư không co rút vài cái, khoái cảm nửa vời khiến cậu muốn tiết ra cũng không thể, cậu vội vàng gấp gáp đến nỗi dùng đầu ngón chân cọ xát lên lưng của hắn.

Người kia lại mặc kệ cậu, hắn nằm ngửa ra nhìn bộ dạng muốn khóc không được của cậu. Và rồi, hắn dùng một tay ôm cậu lên người mình, dùng cơ bụng ma sát lấy cửa huyệt ướt át. Khoái cảm lại dần đánh úp nhưng lại như gãi không đúng chỗ ngứa. Mã Tiểu Hòa đưa đẩy theo động tác của hắn, tới khi bắt đầu thấy thoải mái thì người kia lại bóp lấy eo cậu bế cậu lên, khiến cậu gập chân ngồi quỳ trên mặt hắn, đầu lưỡi tiếp tục liếm cửa huyệt của cậu.

Tuy rằng người kia bóp chặt lấy eo cậu nhưng cậu vẫn sợ mình sẽ ngã xuống, nên đành bám lấy mép giường. Hiện giờ, cậu chỉ cảm thấy đùi mình nhũn ra, tốc độ đầu lưỡi ra ra vào vào càng lúc càng nhanh, sống mũi cao thẳng của hắn không ngừng cọ xát nơi thịt đế, khoái cảm giống như sóng biển trào dâng từng đợt, từng đợt, bức cho nước mắt cậu chảy ra. Cậu chỉ biết thở hao hến, từng cơn từng cơn, cuối cùng không thể chống đỡ được toàn thân mềm nhũn. Toàn bộ dục vọng được giải phóng, rốt cuộc khoái cảm cũng bao trùm lấy cậu, tất cả tinh dịch bắn lên thành giường, cửa huyệt cũng phun ra từng cỗ từng cỗ dâm dịch. Cả người cậu xụi lơ, hoàn toàn không còn sức lực, chỉ biết dựa vào đôi tay của người kia đang nâng mông cậu mới không bị ngã xuống. Người nọ còn mân mê hôn lấy từng chút từng chút ở cửa huyệt tựa như đang an ủi, lại tựa như đang kéo dài khoái cảm của cậu.

Hồi lâu sau, hắn một lần nữa ôm cậu vào trong ngực. Người nọ ngồi dậy, lồng ngực dán sát lấy tấm lưng đang tràn đầy mồ hôi của cậu. Mũi hắn, môi hắn, cằm hắn thậm chí cả trên cổ vẫn còn dính dâm dịch mà cậu vừa phun ra. Người nọ khẽ nghiêng khuôn mặt cậu ra sau hôn xuống. Mã Tiểu Hòa có chút kháng cự bởi cậu biết thứ chất lỏng trên môi hắn kia đến từ đâu.

"Đừng nhúc nhích." Thanh âm người nọ trầm thấp, mang theo tình dục nồng đậm. Hắn vừa thành kính hôn cậu, vừa móc thứ đang dâng trào của mình ra, rồi dễ như trở bàn tay cắm vào cậu.

Động tác không lớn nhưng mỗi lần đều đâm thật sâu vào, mà bàn tay người nọ còn thỉnh thoảng lại vuốt ve lên xuống dương vật và xoa nhẹ thịt đế của cậu. Toàn bộ tâm trí của Mã Tiểu Hòa lún sâu vào cuộc yêu này. Dương vật của người kia khiến cậu thấy thoải mái, thứ ấy khi nhẹ, khi nặng đưa đẩy trong cơ thể cậu, cùng với bàn tay to lớn của hắn vuốt ve trên người cậu, khiến cậu cảm thấy mình chưa bao giờ trải qua giây phút sung sướng tới vậy trong suốt hai mươi mấy năm qua. Cậu loáng thoáng cảm nhận trong lồng ngực mình có thứ gì đó đang nảy mầm, bởi vì người nọ không hề châm chọc cậu có nữ huyệt, lại còn làm cho cậu sung sướng đến nhường này.

Cậu hưởng thụ nụ hôn của hắn, một nụ hôn thật dịu dàng và quyến luyến.

Dần dần, nụ hôn kia vội vàng gấp gáp hơn. Cậu cũng đã sớm đổi thành tư thế đối mặt với hắn. Lúc này, cậu chỉ cảm thấy tốc độ va chạm phía dưới của hắn càng lúc càng nhanh, sức lực đôi bàn tay trên eo cậu cũng càng lúc càng lớn, giống như muốn nhào nặn xoa bóp cậu khiến cậu hòa vào trong lồng ngực của đối phương.

"Ta muốn biến thành thân rắn để yêu em." Người nọ thì thầm bên tai cậu, tường chừng như trưng cầu ý kiến.

Hiển nhiên điều này khiến cậu hoảng sợ, nhưng lại càng ôm chặt lấy hắn hơn, ai oán khẩn cầu: "Em sợ lắm, em sợ rắn, đừng biến thành rắn."

"Ta sẽ không thương tổn em đâu." Người nọ nhẹ nhàng dỗ dành. "Đừng sợ."

Cậu không nói lời nào, chỉ vội vàng hôn hắn, định dùng nụ hôn này đánh bay đi ý niệm kia .

"Không sao đâu." Người nọ vừa đáp lại nụ hôn của cậu, vừa an ủi. Cuối cùng, hắn cũng nhượng bộ, đôi tay hắn đỡ lấy bả vai của cậu khiến cậu nhìn thẳng vào khuôn mặt hắn. "Em chỉ cần nhìn ta là được rồi, ta cũng chỉ biến nửa người dưới thành thân rắn mà thôi."

"Em không cần nhìn xuống phía dưới, chỉ cần nhìn ta thôi." Người nọ nói từng câu, từng câu mê hoặc cậu, động tác phía dưới thân càng nhanh hơn, khiến cậu thoải mái, khiến cậu thả lỏng rồi hôn lên đôi mắt cậu.

"Được ...." Mã Tiểu Hòa nheo mắt, cảm thụ nụ hôn kia. "Chỉ là nửa người dưới."

Người kia ôm chặt lấy cậu, mê loạn hôn cậu. "Tại sao em lại tốt như vậy, bảo bối, tại sao em lại đối xử với ta tốt như vậy."

Được cho phép, những chiếc vảy màu đen dần hiện trên hai chân hắn, rất nhanh đôi chân hắn biến thành một cái đuôi rắn cực kỳ thô tráng, dài gần 4 mét. Một phần thân dưới quấn quanh đùi của Mã Tiểu Hòa, còn lại một phần rất dài chiếm cứ mặt giường và chạm cả xuống đất.

Xúc cảm bị vảy rắn cọ xát lên da thịt khiến Mã Tiểu Hòa run sợ, cậu nhắm chặt mắt lại, cơ thể dán sát vào người nọ.

"Đừng sợ, không sao đâu." Người nọ an ủi cậu. "Mở to mắt nhìn ta này."

"Không sao đâu, nhìn ta đi, ta chỉ biến đổi phía dưới mà thôi."

Mã Tiểu Hòa chậm rãi hé mở đôi mắt, thấy rõ vẫn là khuôn mặt của người kia, không hề biến hóa gì hết, trong lòng mới nhẹ nhàng thở ra. Người nọ nhẹ nhàng hôn cậu tựa như khen thưởng, sau đó phía dưới bắt đầu đẩy nhanh hơn.

 "Á ~~" Cậu phát ra một tiếng thét chói tai ngắn ngủi.

Vừa rồi vì quá căng thẳng thế cho nên tới tận lúc này, cậu mới phát hiện dương vật của người nọ đã biến hóa. Nó không chỉ trở nên lớn hơn mà bề mặt có vảy gai rậm rạp, theo động tác của hắn mà cọ xát đâm sâu vào hoa huyệt của cậu khiến cậu vừa đau vừa ngứa.

"Loài rắn chúng ta có hai dương vật." Người nọ nghiêm trang giải thích nhưng thân dưới vẫn đong đưa như cũ. "Chuẩn xác mà nói thì một cây dương vật nhưng lại phân nhánh, toàn bộ dương vật đều có vảy gai vì phòng ngừa lúc giao phối rắn cái chạy mất."

"Em.... Em không chạy." Mã Tiểu Hòa òa khóc thành tiếng, hoa huyệt dưới thân bị kích thích kẹp đến càng chặt hơn. "Anh ... anh đừng dùng những cái gai đó."

Người nọ khẽ cười, tựa hồ như bị cậu chọc cười.

"Bảo bối à, những vảy gai đó không phải muốn biến mất là biến mất đâu."

"Đừng sợ, nó sẽ khiến em thoải mái."

Đau và khoái cảm giống như cơn mưa tầm tã trút xuống người cậu. Mã Tiểu Hòa bị người nọ hôn đến ý loạn tình mê, cây dương vật đáng sợ của hắn còn mạnh mẽ đưa đẩy bên trong cơ thể cậu, cùng với mỗi động tác mà những chiếc vảy trên thân rắn sẽ cọ xát lấy cửa huyệt đã sử dụng quá độ của cậu. 

Cậu chỉ biết ôm chặt lấy người đàn ông này, khát cầu hắn đưa cậu lên đỉnh cao trào không bao giờ dứt.

--------------------------

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2023

Chương 193 - Đệ Nhất Hầu

193. Không hẹn mà gặp.

D­ưới ánh nắng mặt trời, đội binh mã chạy như bay, đôi khi xuất hiện trên đường lớn, đôi khi xuyên qua rừng cây, đôi khi còn lướt băng băng qua dòng suối nhỏ, tựa như đi tắt, lại tựa như vội vã lao về phía trước mà không chọn đường.

Sau khi đội binh mã khoảng 30-40 người này lướt qua một khoảng đất hoang đã gặp được một thôn xóm nhỏ, bọn họ chạy chậm lại, nhỏ giọng nói chuyện với nhau, do dự có nên đi vào hay không.

Một thôn dân cõng theo cái sọt trên lưng lách người đi ra cửa thôn, liếc mắt một cái thấy toán binh mã đang ở cách đó không xa, lập tức nhảy dựng lên giống như một con thỏ, vứt xuống gánh nặng chạy vội vào trong.

Đội binh mã cách đó không xa lập tức không còn do dự nữa, họ giống như đám chó săn đuổi theo chú thỏ kia.

Nhưng thời khắc đám binh mã này vọt vào cửa thôn thì bên trong 'hang thỏ' có mười mấy mũi tên được bắn ra, đám 'chó săn' đuổi đến chỉ biết kêu to, có không ít kẻ ngã lăn từ trên ngựa xuống.

Thoáng chốc đã có mười mấy người bị giết.

"Có mai phục, có mai phục."

Tiếng la hét nổi lên bốn phía, đồng thời có mười mấy người chạy ra từ trong thôn.

Nhìn thấy số lượng của đối phương không nhiều lắm, đám binh mã lại càng có thêm dũng khí, bọn họ rút đao thương ra, tru lên xông tới. Hai bên lập tức triền đấu với nhau, bên nhiều người hung ác mà ít người cũng càng hung ác, thoáng chốc sau đã nhanh chóng san bằng số người giữa hai bên, một bên biến thành yếu thế, mà lúc này, phía xa lại truyền đến tiếng vó ngựa.

Đây là một toán binh mã mặc quần áo màu trắng, phảng phất như những người rảnh rỗi đi du hè, nhưng bên tàn nhẫn hiếu chiến hơn nhìn thấy bóng dáng màu trắng này, thì khí thế bỗng trở nên tán loạn.

"Là Bạch Bào quân!"

"Bạch Bào quân tới!"

"Đi mau!"

Binh mã chạy tán loạn kia cũng không thể đi qua xa vì bọn họ lại bị một đội binh mã khác chặn đầu. Cộng thêm một đội đuổi theo sau, bọn họ bị bao vây cả trước lẫn sau, kẻ bị giết, kẻ bị cung nỏ bắn chết. Khi chém giết kết thúc, hai bên binh mã hội hợp.

"Chấn Võ quân?" Người cầm đầu Bạch Bào quân dò hỏi.

Binh mã bên kia gật đầu, giơ tay nói tạ ơn, tuy rằng bọn họ chia quân, nhưng đều phải qua Tứ Thủy. Bạch Bào quân bên này đóng giữ trong các thôn làng, có tường vây bảo vệ, có thể chuẩn bị lương thảo và chỉ dẫn phương hướng cho bọn họ, cũng kể lại mọi việc đã xảy ra, những việc này đã truyền khắp trong quân, cho nên đôi bên binh mã cũng coi như là quen biết lẫn nhau.

Binh mã hai bên hợp lại, cùng thấy vài thôn dân trốn tránh trong thôn nhỏ đang nhìn trộm ra.

"Mọi người có thể đến thành Nghi Châu." Một vài binh sĩ Chấn Võ quân hô. "Phản quân đã bị đánh lui, bên kia an toàn rồi."

Những thôn dân này hầu hết bị đám phản quân bắt đi làm mồi nhử, vốn sợ hãi không tin tưởng binh lính nhưng khi thấy những người này thật sự đánh chạy đám phản quân vừa rồi, đã nửa tin nửa ngờ, huống chi nhưng binh mã thoạt nhìn cực kỳ hung ác lại không hề cướp bóc bọn họ.

Nói xong, Chấn Võ quân không hề nói lời trấn an nữa, càng không có ý hộ tống những thôn dân này, bọn họ trực tiếp phóng ngựa rời đi. Bạch Bào quân đuổi kịp, dò hỏi:

"Chiêu Vương có bình an không?"

Hôm nay bọn họ mới đuổi tới, nửa đường đã gặp không ít Phạm Dương quân chạy tứ tán, đoán được Chấn Võ quân đắc thủ, nhưng tình hình cụ thể thì lại không biết.

"Chúng ta cũng không biết." Nhóm binh sĩ Chấn Võ quân nói.

Bọn họ cũng nửa đường nhìn thấy Phạm Dương quân nên lập tức xông lên đánh giết, chưa kịp tới gần thành Nghi Châu.

"Sao mấy người cũng tới đây?" Nhóm Chấn Võ quân dò hỏi.

Nhóm Bạch Bào quân duỗi tay chỉ về một phía: "Đô tướng của chúng ta tới viện trợ, vừa mới trải qua một trận chiến với Phạm Dương quân."

Hai bên binh mã cũng nhau phi nhanh về phía trước, rất nhanh đã nhìn thấy khoảng 1.000 binh mã đang hạ trại người thì băng bó vết thương, người thu chỉnh chiến hữu qua đời. Thảm chiến qua đi, trên chiến trường lúc này bóng dáng vị tiểu tướng trẻ tuổi mặc áo bào trắng nhiễm máu cực kỳ dễ nhận ra.

Người này được người người ở Hoạt Châu khen ngợi, là người mặc áo bào trắng khiến Phạm Dương quân vừa nhìn đã sợ hãi trốn chạy, được dân chúng tôn xưng là tướng quân của Bạch Bào quân.

Thật ra người kia không phải tướng quân mà chỉ là một vị đô tướng, nhưng đã là loạn thế thì ai còn để ý điều này.

Nhóm Chấn Võ quân tiến đến thi lễ.

Một tiểu binh cánh tay vẫn còn bọc thương bố nhưng lại đang khó nhọc cố gắng bọc lại vết thương trên thân thể trần trụi của vị tướng quân Bạch Bào quân này, vừa băng bó thỉnh thoảng hắn còn đưa tay lên lau lau nước mắt đang chảy xuống.

"Đã nói là đừng tới, còn không nghe, vết thương này không dễ lành đâu, mà có lành thì cũng sẽ để lại sẹo."

Khi nhìn thấy mười mấy người thuộc Chấn Võ quân đến thi lễ, Hạng Nam không thèm để ý tới Trần Nhị đang lải nhải, hắn giơ tay đáp lễ.

"Chiêu Vương đã bất hạnh ly thế." Hắn nói cho bọn họ tin tức vừa mới được truyền về, sau đó nhìn họ. "Thiếu phu nhân của các ngươi đã vào thành Nghi Châu."

Nghe thấy tin Chiêu Vương đã chết, mấy người kia không còn tâm tư dừng lại mà lên tiếng cáo từ rời đi trước, Hạng Nam như đang suy tư gì đó nhìn theo bọn họ.

Trần Nhị ở bên cạnh tiếp tục oán giận.

Hạng Nam nhìn hắn nói:  

 "Người đừng kêu kêu quát quát giống như đàn bà nữa."

Trần Nhị trừng mắt.

"Mà đàn bà cũng không kêu kêu quát quát giống ngươi." Hạng Nam sửa đúng. "Đám Điền Trình kia còn bị một người phụ nữ suất binh đánh chạy còn gì."

Nghe vậy, Trần Nhị không nói gì, hắn nhớ tới lúc nghe thấy tin tức này từ Phạm Dương binh cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc. Chấn Võ quân thực sự thú vị, trượng phu bận việc, còn có thể để tức phụ suất binh.

"Võ Thiếu phu nhân này không phải tức phụ bình thường." Hạng Nam nói với hắn.

Giữa trượng phu và thê tử, ai hơn ai còn không biết đâu.

Lúc này, Hạng Nam hồi tưởng đến ngày ấy bên bờ sông Tứ Thủy, bóng dáng nữ tử như ẩn như hiện giữa ánh sáng mênh mông, hiện lên cực kỳ rõ ràng.

Hắn chống tay xuống đầu gối đứng dậy. "Đi tới thành Nghi Châu nào."

Trần Nhị nhìn vết thương vừa mới được bó buộc kỹ lưỡng lại bắt đầu chảy máu thì bực bội không thôi: "Đánh trận xong rồi, người cũng đã chết, chúng ta tới đó còn có ích lợi gì!"

Hạng Nam nhìn hắn, khóe miệng cong cong: "Hạng Nam ta kính uy danh của Võ thiếu phu nhân đã lâu, lần này may mắn gặp được, đương nhiên là muốn kết bạn rồi."

Loại mộ danh mà đến gặp này đúng thật là một việc tao nhã, người nhà quê như Trần Nhị chưa bao giờ trải qua, cũng không hề nghĩ tới. Lúc này, hắn mới nhớ vị Hạng đô tướng trước mặt đây thật ra cũng là một vị quý công tử nho nhã gì đó.

Đám quý công tử làm ra việc gì thì cũng không thể coi như hoang đường đúng không.

Bạch Bào quân mới chỉ đến gần thành Nghi Châu đã được hoan nghênh, quan tướng Chu Hiến còn tự mình tới đón. Trận chiến kịch liệt với Tôn Triết ở Tứ Thủy là sự trợ giúp cực kỳ lớn để phá được khốn cục, hơn nữa vào lúc này bọn họ còn ra tay đuổi giết đào binh, rõ ràng là sự uy hiếp với đám phản quân trong cảnh nội Nghi Châu.

"Chẳng qua, hiện tại đang trù bị lễ tang cho Chiêu Vương, không thể nâng chén uống vài ly với đô tướng." Chu Hiến nói.

Hạng Nam cười nói cảm tạ, không hàn huyện nhiều nữa mà hỏi thẳng: "Không biết ta có thể gặp Võ thiếu phu nhân được không?"

Chu Hiến cũng không cảm thấy mất tự nhiên khi một người đàn ông lại muốn gặp nữ quyến nhà người khác, hắn sảng khoái nói: 

"Đô tướng không khéo rồi, thiếu phu nhân vừa rời đi."

...

...

Hành trình quay về nhanh như khi đến, thậm chí phải nói là càng nhanh hơn.

Tốc độ của Lý Minh Lâu nhanh tới tới nỗi chiếc ô của Phương Nhị không thể che cho nàng khỏi cái nắng gay gắt của mùa hè, và những gió nóng không ngừng thổi bay chiếc áo choàng hay khăn trùm bảo vệ trên người nàng, tựa như muốn vạch trần phơi bày nàng ra giữa thanh thiên bạch nhật.

Không biết là do ánh nắng hay là do xóc nảy trên yên ngựa quá lâu mà thân mình nàng bỏng rát và đau đớn. Nhưng nàng không thèm để ý đến những điều này, bởi ngực nàng đã nóng ran từ khi nhận được phong thư khẩn cấp của Nguyên Cát.

[Hàn Húc ở Tuyên Võ đạo, nguy cấp.]

Sau khi An Khang Sơn phản loạn, phía đông và phía bắc đều lâm vào cảnh hỗn loạn, theo đó tin tức của Hàn Húc cũng biến mất. Lý Minh Lâu cũng không phái người đi tìm, không nghĩ rằng vòng đi vòng lại, người này vẫn xuất hiện ở Tuyên Võ đạo, và còn đang ở trong tình trạng nguy hiểm.

Lý Minh Lâu hung hăng giơ roi quất xuống, con ngựa hí vang một tiếng, tốc độ càng nhanh hơn, gió thổi khiến cho khăn trùm đầu dán chặt vào mặt nàng, phác họa vầng trán, cái mũi cao cao, cái cằm nho nhỏ của nàng.

Thông qua việc của Chiêu Vương, ông trời đã hung hăng giáng cho nàng một cái bạt tai, nhưng mà nàng mặc kệ, nàng vẫn muốn làm điều gì đó. Dù cho Hàn Húc vẫn sẽ chết, nhưng đời này nàng cũng muốn tận mắt nhìn thấy hắn chết như thế nào!

...

...

Màn đêm buông xuống, thành Dĩnh Trần bị bóng tối bao phủ, so với phồn hoa của quá khứ thì hiện giờ thành trì này tựa như một chốn không người.

Một gian phòng nhỏ trong phủ nha vẫn còn sáng đèn, có hai người đang ngồi và một người đi tới đi lui, ánh nến khiến cho bóng dáng của hắn lay động, lúc thì kéo dài lúc thì thu ngắn lại.

"Chúng ta phải sớm quyết định đi." Hắn hạ giọng nói: "Nếu không chờ An đại đô đốc đến thì chúng ta chẳng có công lao gì."

Hai người ngồi trên ghế tỏ ra do dự.

"Phải thận trọng." Một người nhỏ giọng nói. "Bởi vì, binh mã trong thành chưa hoàn toàn thuộc sự khống chế của chúng ta."

"Đúng vậy, huống chi hiện giờ lại có thêm một người ngoài ở đây." Một người khác bổ sung. "Tên Hàn Húc kia, chính là phiền toái, hiện tại, dân chúng lại rất tin phục hắn."

Người đàn ông đi đi lại lại dừng bước, hắn đứng ở trước bàn, chặn đi ánh nến khiến khuôn mặt hắn lập lòe lúc sáng lúc tối.

"Vậy thì dùng phiền toái để giải quyết cái phiền toái này đi." Hắn cắn răng nói.

-----------------------

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2023

Chương 4 - Hắc Xà (H)

 4. Chương 4. (H)

Hôm nay, nhà Mã Tiểu Hòa có khách không mời mà đến, Triệu Tiểu Phi xách theo một chai rượu cùng vài món nhậu xông thẳng vào nhà.

Khi đó người đàn ông kia đang ngủ trong nhà, nghe thấy tiếng động thì biến thành thân rắn chui xuống khe tường.

"Mấy hôm trước, tôi và Vạn Văn cùng đi bắt rắn." Triệu Tiểu Phi nói ra ý đồ đến, trên mặt treo nụ cười không hề có ý tốt. "Dẫm đổ không ít ngô nhà cậu, hôm nay đến là để đưa tiền coi như bồi thường."

"Không cần bồi thường." Mã Tiểu Hòa co quắp đứng một góc.

Triệu Tiểu Phi ngồi xuống đánh giá khắp nơi một chút, sau đó cười nói: "Chỗ này của cậu chỉ có một cái ghế, giờ tôi ngồi mất rồi, lát nữa ăn cơm cậu ngồi chỗ nào bây giờ?"

Nói xong, không chờ cậu trả lời, gã đi ra sân tìm mấy cục gạch bê tới trước bàn, xếp chồng chúng lên nhau, liếc mắt ý bảo Mã Tiểu Hòa ngồi xuống.

Mắt thấy Triệu Tiểu Phi không có ý rời đi, cậu không tình nguyện mở miệng: "Tôi... tôi đi nấu vài món ăn."

"Ấy, không cần." Triệu Tiểu Phi duỗi tay, ngăn cậu lại rồi chỉ lên bàn. "Đây không phải đã có rồi hay sao, có cả rượu lẫn đồ ăn."

"Ngồi xuống đi, hôm nay ăn mấy món này thôi."

"Lại nói tiếp, nếu không phải mấy hôm trước Vạn Văn có nhắc tới cậu thì tôi đây cũng đã quên mất còn có một người như cậu đấy."

Triệu Tiểu Phi lảm nhảm nhắc tới những truyện trước kia, vừa uống rượu vừa thao thao bất tuyệt nhưng Mã Tiểu Hòa không tiếp lời hắn, chỉ từ tốn gắp từng gắp đồ ăn.

Uống rồi lại uống, tay gã kia bắt đầu không thành thật, gã túm lấy bàn tay đang gắp đồ ăn của cậu, Mã Tiểu Hòa sợ tới mức rút tay về nhưng sức lực lại không bằng gã.

Cậu hoảng sợ nhìn lên gương mặt của gã Tiểu Phi kia, trong ánh mắt gã mang theo tia trào phúng, lời thốt ra khỏi miệng khiến máu trong người cậu như chảy ngược.

"Vạn Văn nói, cậu có cái nữ huyệt à." Gã say khướt làm càn, còn nở nụ cười đáng khinh, mùi rượu phun ra khỏi miệng khiến mặt Mã Tiểu Hòa đỏ bừng. "Không đúng, hắn nói nữ huyệt của cậu còn sướng hơn cả của đàn bà, vừa nhỏ, vừa chặt mà còn nhiều nước."

"Đừng... đừng chạm vào tôi..." Mã Tiểu Hòa muốn chạy, nhưng cả người lại xụi lơ vô lực, cậu không biết mình bị làm sao vậy, rõ ràng đầu óc rất tỉnh táo nhưng lại không thể động đậy.

"Đừng giãy giụa." Triệu Tiểu Phi tinh tế miêu tả khuôn mặt cậu. "Tôi đã cho vài thứ vào đồ ăn, cậu ăn vào thì cơ thể không có sức lực khoảng 3-4 giờ đấy, hơn nữa tôi còn cho cả thuốc kích dục, chờ lát nữa cậu sẽ cầu xin tôi chạm vào người cho xem."

"Trước kia sao tôi không phát hiện gương mặt cậu cũng không tồi nhỉ?" Gã lẩm bẩm.

Mã Tiểu Hòa nỗ lực, không nhìn khuôn mặt của Triệu Tiểu Phi, cậu lướt qua đầu gã nhìn thấy con rắn đen lớn đang vươn đầu trên giường. Một đôi mắt màu vàng pha lẫn xanh lục tựa như những mũi tên sắc bén chuẩn bị bắn phá, "phì phì" đầu lưỡi đỏ tươi phun ra. Cậu hé miệng, phát ra thanh âm mỏng manh tựa như rên rỉ nhuốm đẫm tình dục: "Cứu tôi ... cứu cứu tôi...."

"Cậu thật trắng." Triệu Tiểu Phi ấn cậu lên bàn, cúi xuống hôn lung tung trên người cậu. Bàn tay to lớn của gã vói vào trong quần cậu, sắc tình xoa bóp lấy mông cậu, miệng thì lẩm bẩm nói: "Nghe lời đi, tôi đây, người cứu cậu đã đến rồi mà."

Gã vừa gặm cắn da thịt của cậu vừa lột quần cậu xuống, khi sờ đến cái khe trơn trượt giữa hai chân cậu thì trong lòng gã vui vẻ.

"Tôi còn tưởng Vạn Văn uống say nên nói hươu nói vượn chứ, ai ngờ cậu đúng thật có nữ huyệt này."

"Cứu tôi ..." Mã Tiểu Hòa không ngừng lặp lại lời này, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt, tầm mắt nhìn con rắn lớn kia cũng mơ hồ, chỉ biết lẩm bẩm lặp lại câu cầu cứu.

Ngay tại lúc mà cậu mất hết hy vọng được cứu vớt thì đột nhiên trọng lượng trên người nhẹ hẫng, cậu chỉ kịp nhìn một bóng đen lướt đến rồi thoáng cái đã thấy Triệu Tiểu Phi nằm dưới chân bàn. Một con rắn đen thật lớn đang quấn lấy người gã, thân rắn siết chặt lấy toàn bộ cơ thể gã, đặc biệt là phần cổ, siết chặt cực kỳ khiến mặt gã bị nghẹn đến mức đỏ bừng. Hai chân gã không ngừng quẫy đạp làm cho cái bàn duy nhất trong nhà cũng xiêu xiêu vẹo vẹo. Gã há to miệng, cực lực hít lấy không khí nhưng chỉ phí công, cuối cùng không thể khống chế được nữa cả người buông lỏng.

Con rắn đen biến trở lại thành người, hắn kéo Triệu Tiểu Phi đã chết ngắc lên, quàng cánh tay của gã lên vai mình rồi ngông nghênh ném xác ra ngoài rừng cây nhỏ phía nam của thôn.

Chờ tới khi hắn trở về, Mã Tiểu Hòa đã khó chịu đến độ tự mình cọ xát hai chân, nơi cửa huyệt đã phun đầy dâm dịch, dương vật đạm hồng dựng thẳng tắp trên bụng nhỏ, da thịt trần trụi ửng hồng. Cậu hơi hơi hé mắt, đầu lưỡi đỏ tươi đưa ra khỏi khóe miệng, cùng với nhịp thở hổn hển, và tiếng rên rỉ động tình.

Cơ thể người đàn ông này thật lạnh, khi được ôm vào trong ngực, cậu cảm thấy thật dễ chịu cho nên đã không nhịn được chỉ muốn gần sát, nhưng tâm lý lại muốn kháng cự điều ấy.

Người này không phải người, hắn là do một con rắn lớn biến thành.

"Anh đừng chạm vào tôi." Mã Tiểu Hòa được đặt lên giường, miệng nói ra lời kháng cự, nhưng thân thể vẫn khát cầu da thịt lạnh lẽo của người nọ. "Tôi ... để mình tôi một lát là được rồi, chờ tôi có sức lực thì sẽ tốt hơn."

"Vậy sao?" Nhưng người nọ lại cúi xuống liếm mút vành tai của cậu, thốt ra thanh âm tràn ngập mị hoặc, bàn tay to lớn và lạnh lẽo của hắn du tẩu trên mỗi tấc da thịt của cậu. "Nhưng cơ thể em lại nóng như vậy, còn ôm ta không muốn buông tay."

"Ưm..." Cậu ưm một tiếng tựa như thở dài. "Tôi ... tôi ăn phải thuốc, chờ một lát... một lát là có sức lực."

"Tôi... tôi một chút nữa là không sao." Mã Tiểu Hòa vừa thở gấp, vừa dùng sức lực còn sót lại cọ xát lên eo của người đàn ông một cách vô ý thức, dâm dịch chảy ra từ nơi kia đều bôi hết lên vân da ở eo bụng người nọ.

"Không phải muốn ta cứu em à?" Người nọ cũng thở hao hến. "Để ta cứu em được không?" Bàn tay của hắn thường thường trượt xuống hai cánh mông của cậu, mạnh mẽ xoa bóp lấy nó, còn nương theo động tác nâng chân tâm của cậu lên cọ xát lên eo bụng của mình.

Mã Tiểu Hòa lộn xộn lắc đầu, nhưng lại ý loạn tình mê vươn đầu lưỡi hôn lấy cổ người đàn ông ấy.

"Để ta cứu em nhé." Người kia mút lấy đầu lưỡi của cậu, ngón tay đã lần xuống thọc vào rút ra nơi nữ huyệt của cậu. "Mỗi ngày, mỗi tối ta đang cứu em."

Hai người đều thở hổn hển, Mã Tiểu Hòa không ngừng rên rỉ. Người kia đã cắm 3 ngón tay vào, động tác đưa đẩy càng lúc càng nhanh, hắn gặm cắn, liếm mút lấy đầu vú của cậu, trằn trọc tựa như phát cuồng.

"Mỗi ngày mỗi tối ta đều đang cứu em, nhưng em luôn nói không cần."

Người nọ không biết Mã Tiểu Hòa có nghe thấy câu nói này không, hắn chỉ biết sau khi nói xong thân mình cậu co lại, run lên, nhục huyệt trơn trượt đột nhiên co rút giống như muốn nuốt lấy ngón tay của hắn. Sau đó, một dòng nhiệt lưu phun ra từ bên trong, xối ướt cả khăn trải giường dưới mông.

"Em đã cứu ta, giờ ta lại cứu em." Người nọ mút hôn lấy đuôi mắt phiếm hồng của cậu, nỉ non: "Vậy chúng ta huề nhau."

Cậu không nói ra lời, chỉ chôn mặt xuống gối đầu yên lặng rơi lệ. Cậu nghe hết, hiểu hết nhưng tác dụng của thuốc trong thân thể còn chưa tan đi, không chỉ không có sức lực mà dục vọng nóng rực cũng chưa hoàn toàn được giải thoát. Mới cao trào xong, nơi kia lại bắt đầu khó chịu. Cậu không biết mình bị cho dùng thuốc gì, chỉ biết hiện tại cậu muốn người đàn ông không biết là người hay rắn này tới cứu lấy mình.

"Được." Cậu nói. "Lúc này ... anh cứu tôi, vậy chúng ta huề nhau."

Người nọ cởi quần mình ra, dương vật đỏ tím giữa hai chân đã sớm gắng gượng dựng thẳng, gân xanh đã nổi lên quấn quanh bề mặt, nhìn có chút đáng sợ. Hắn đỡ cái đó của mình lên cọ xát vào nữ huyệt của cậu, cọ lấy dâm dịch chảy ra từ cửa huyệt, lại nặng nề nghiền qua đáy thịt phồng lớn của cậu. Hắn vừa dùng thứ ấy tinh tế cảm thụ cửa huyệt lúc đóng lúc mở mút chặt lấy mình, vừa nhấc một chân cậu lên, khiêng lên vai mình, còn si ngốc hôn lấy cậu. "Em là đàn ông, nhưng lại có nữ huyệt của phụ nữ." Chỉ cần thoáng liếc qua hắn cũng thấy cậu tựa như đang cam chịu chờ đón lời nhục mạ. "Nhưng em không biết, trong tộc đàn của ta, rắn mang song thể cả đực và cái là vật báu được thần ban ân, bọn họ có thể tùy ý lựa chọn phối ngẫu, nhận được sự kính yêu của toàn bộ tộc đàn."

Vì có dâm dịch cho nên người nọ đâm sâu vào không cần cố sức, hắn vừa bắt đầu đưa đẩy nhanh hơn, vừa cúi xuống liếm mút lấy đầu lưỡi của cậu, mút lấy cổ, lấy đầu vai, lấy khuôn ngực, và cả phần bụng nho nhỏ của cậu, để lại thật nhiều dấu vết xanh tím. Động tác của người nọ càng lúc cành nhanh, tựa như không thể phát tiết mà trở nên nóng nảy, hai chân hắn bắt đầu hiện ra những chiếc vảy đen thật nhỏ. Mà thanh âm của Mã Tiểu Hòa cũng dần thay đổi, cậu khàn giọng, nhẹ kêu đau.

Người nọ cực lực nhẫn lại, hắn đưa hai chân cậu vòng quanh eo mình, đè ép phần eo xuống, hung hăng thọc sâu vào bên trong, đưa đẩy mấy chục lần xong mới bắn ra. Trong nháy mắt, vảy đen trên chân hắn cũng dần dần rút đi, một lần nữa khôi phục lại cơ bắp bóng loáng cường kiện.

-------------------------

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2023

Chương 3 - Hắc Xà

 3. Chương 3 (hơi H)

Sau đêm đó, có một khoảng thời gian Lâm Vạn Văn không hề xuất hiện. Mã Tiểu Hòa lo lắng hãi hùng mất mấy ngày, sau khi xác định trong thôn không hề có tin đồn nhảm nhí gì về mình mới dám ra đồng làm việc lại. Lúc này, nữ huyệt bị thô bạo thọc vào rút ra đã không còn đau đớn nhiều, cậu vẫn có thể như bình thường qua qua lại lại xuống ruộng bón phân, tưới nước, chẳng qua buổi tối khi về nhà không dám ra phía sau tiếp tục tắm rửa ở con lạch kia nữa. Cậu vẫn không thể nghĩ được lý do vì sao Lâm Vạn Văn lại tới nơi đó vào buổi tối ấy. Cậu sợ lại bị những người khác bắt gặp, rồi phát hiện ra mình là quái vật chẳng phải nam cũng chẳng phải nữ, họ sẽ vừa dùng ngôn ngữ nhục mạ cậu sau đó dùng hành động tổn thương thân thể cậu.

Mấy ngày nay mỗi khi cơn đau đớn từ phía dưới truyền lên, cậu luôn nhớ đến đòn roi hay những cái bạt tai của cha cùng với khuôn mặt khóc thút thít của mẹ. Cha cậu vì thứ phía dưới kia mà đánh đập cậu, nhục mạ cậu, còn mẹ cậu cũng vì sinh ra thứ quái thai mà bị ông ghét bỏ, đánh đập.

Hiện giờ, trong khi làm việc cậu mà cũng thất thần, luôn lo lắng Lâm Vạn Văn sẽ lan truyền bí mật kia ra cho mọi người biết, như vậy cậu sẽ ra sao đây? Sẽ càng bị nhiều người đến nhục mạ, đánh đập ư? Cậu không dám nghĩ tiếp nữa.

Dưới ánh nắng chói chang, Mã Tiểu Hòa đi xuyên qua luống ngô rậm rạp xanh biếc, định bụng nói ngô năm nay phát triển không tồi thì thấy phía trước có không ít thân ngô đã đổ rạp xuống. Cậu vội vàng qua xem, tới gần mới phát hiện có một người nằm ở đó. Người kia chỉ mặc một chiếc quần đen bằng vải thô, nửa thân trên trần trụi, trên eo bị rách một miếng thật to dài khoảng 6 - 7 cm.

Mã Tiểu Hòa sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không rảnh lo tay đang cầm đồ đạc vội vàng ngồi xổm xuống vỗ vỗ vào người kia. Cậu vỗ vài cái nhưng người nọ không hề phản ứng, vội đưa tay hơi kéo cằm người kia tới gần muốn xem người này có còn thở hay không.

"Ặc ....." Người nọ phát ra một tiếng thở dốc mỏng manh.

"Này, anh có sao không?" Mã Tiểu Hòa để hắn dựa vào người mình, duỗi tay định bấm nhân trung của hắn, vừa mới vói qua đã bị người này gạt đi.

Người nọ hơi hơi hé mắt, hơi thở mong manh, mở miệng: "Cứu... cứu ta."

"Được, được, được." Cậu vừa nói, vừa nâng hắn dậy. "Tôi đưa anh vào bệnh viện trong trấn nhé."

"Không... không đi bệnh viện." Hắn dựa vào vai cậu, nhẹ nhàng lắc đầu. "Mang ta đến nơi có nước là được .... phải sạch sẽ."

"Anh nên đến bệnh viện." Mã Tiểu Hòa coi như hắn mất máu quá nhiều nên đầu óc không tỉnh táo. "Vết thương lớn như vậy thì phải khâu vào đấy, anh còn đang chảy nhiều máu như vậy."

"Không... không đi bệnh viện." Hắn nắm chặt lấy tay cậu, dùng đôi môi trắng bệch, kiên trì nói. "Đi đến nơi có nước."

Nơi có nước thì cậu chỉ có thể nghĩ đến con lạch sau nhà mình thôi, đến lúc này rồi cậu cũng không rảnh lo mấy thân ngô bị ngã đổ trước mặt nữa, chỉ một lòng muốn cứu người nọ. Nhưng hình thể của hắn quá lớn, cậu chỉ có thể đỡ lấy hắn, thất tha thất thểu hướng về phía sau nhà mình.

 Tới nơi, cậu phải thở hồng hộc.

"Bỏ ta vào đi."

"Cái gì!?" Cậu không thể tin được hỏi lại.

"Bỏ ta vào trong nước." Người đàn ông kia nhìn chằm chằm xuống mặt nước, giọng điệu nghiêm túc không giống nói đùa.

"Nhưng vết thương trên người anh...." Mã Tiểu Hòa do dự, ánh mắt quan tâm nhìn miệng vết thương trên eo hắn.

"Ta biết, không sao đâu, chỉ cần thả nửa người dưới của ta xuống là được."

Làn nước trong xanh thấy rõ được cả dưới đáy sâu, cậu có thể thấy rành mạch đôi chân của người này và cả vết thương bên hông của hắn. Sắc mặt của hắn hình như tốt hơn, đôi môi cũng không còn tái nhợt như trước.

"Cậu xoay người sang chỗ khác đi." Hắn tựa như đang nhẫn nại điều gì đó.

"..." Mã Tiểu Hòa không nhúc nhích, cậu chưa kịp phản ứng lại.

"Ta không muốn làm cậu sợ." Người đàn ông nói. "Ta không phải con người."

Hắn cắn răng nhẫn nại, vừa mới dứt lời, dòng nước trong con lạch bắt đầu quay cuồng, dần dần trở nên vẩn đục.

"Anh..." Chân cậu dợm bước về phía sau, muốn thoát đi nhưng lòng bàn chân tựa như mọc rễ, ngay cả xoay người cũng thấy khó khăn.

Dòng nước quay cuồng càng ngày càng lớn, nhưng không còn vẩn đục nữa. Lúc này, không biết từ khi nào trong nước đã có mấy chục con rắn đen đang bơi lội tới, và hơn nữa còn có một thân rắn cực kỳ thô tráng đang cuộn mình dưới làn nước. Mã Tiểu Hòa sợ tới mức té xỉu ra đất, bởi vì cậu thấy, thân rắn thô tráng kia nối liền với người đàn ông nọ. Cậu thấy những con rắn đen bơi tới gần quấn quanh bên hông người ấy, cũng thấy được chúng đã liếm láp sạch sẽ máu loãng đang tản ra từ bên hông của hắn.

---

Ánh đèn trong phòng mờ mịt tựa như sương mù mênh mông, Mã Tiểu Hòa gian nan mở to hai mắt. Cậu nằm trên giường của mình, sửng sốt nhìn xà nhà trên đỉnh đầu, một lúc lâu mới ý thức được mình đang ở trong nhà. Ngay sau đó cậu giật mình phản ứng muốn đứng dậy ra ngoài xem nhưng lại đối diện với tầm mắt của người kia. Cậu thấy sợ hãi, co rụt lại về góc giường, len lén nhìn lại.

"Cậu đừng sợ, ta sẽ không làm gì cậu, cũng sẽ không hại cậu."

"...."

"Nhà cậu cách con lạch kia rất gần." Hắn nói, còn sờ lên miệng vết thương bên hông, giọng điệu dứt khoát không cho phản bác. "Ta sẽ ở nhà cậu mấy ngày."

Cứ như vậy, người đàn ông này công nhiên ở lại, Mã Tiểu Hòa tuy rằng sợ hãi nhưng không biết phải làm sao, ngay cả khi người kia mỗi ngày đều phải ăn một con gà, cậu cũng không dám nói gì. Ban ngày, người nọ sẽ ngủ trong nhà cậu, buổi tối sẽ ra ngoài con lạch nhỏ, cậu đã hoàn toàn không dám bén mảng tới nơi ấy nữa. 

Cuối cùng cậu đành đi vào trong trấn, mua một ít ống nhựa, lại tìm mấy người sửa chữa, hẹn vài ngày nữa tới nhà giúp cậu lắp ống nước máy.

Thời tiết càng ngày càng nóng, mấy người sửa chữa bởi vì quá nhiều việc nên chờ mãi không thấy tới, cho nên mỗi ngày cậu phải múc nước dưới giếng để tắm rửa, lau mình.

Cậu nằm trên giường nhìn gian phòng đen nhánh trống vắng, trong lòng cảm thấy khá tốt, cũng may tối đến người kia sẽ không ở trong nhà, bằng không nhất định cậu sẽ không ngủ được.

-

"Đừng...." Tiếng rên rỉ thống khổ phát ra từ trong miệng Mã Tiểu Hòa.

Tay chân không thể động đậy, một con rắn màu đen thật lớn đang quấn quanh đùi cậu, xúc cảm lạnh lẽo kia khiến tâm cậu run lên. Con rắn đen vừa phun đầu lưỡi, vừa leo lên thân thể cậu, từng tấc từng tấc bò lên phần hông thon nhỏ, thân rắn ái muội mấp máy trên phần bụng của cậu. Nó bò tới khuôn ngực trắng nõn của cậu, đầu lưỡi phun ra liếm láp đầu vú đỏ tươi, nó còn dùng gai ngược ở đầu lưỡi từng chút từng chút kích thích nơi kia khiến cho nơi ấy đứng thẳng, đỏ ửng như muốn nhỏ máu. Con rắn đen to lớn ấy quấn chặt lấy cậu, đuôi nói đong đưa ở giữa hai chân cậu, cọ lên bắp đùi, ma sát khiến cậu phát ngứa.

"Đừng ...." Mã Tiểu Hòa thống khổ, lông mày nhăn lại.

Đuôi rắn dần dần vói vào nơi xấu hổ kia, nhanh chóng thọc vào rút ra, một đoạn thân rắn lại bao lấy dương vật của cậu, khi thả lỏng khi thắt chặt. Cậu cảm thấy cả thân thể mình đang bồng bềnh như trên đám mây chỉ biết hứng chịu thân rắn lạnh lẽo không ngừng cọ xát giữa hai chân. Lớp vảy tinh mịn chà xát lên thịt huyệt, chà xát lên đáy chậu sưng đỏ, lúc nhanh lúc chậm khiến cậu kích động đến mức thân thể run lên.

Tâm lý sợ hãi, thân thể khoái cảm, hai cảm thụ cực đoan đồng thời nghiền áp lên người cậu.

Tốc độ của đuôi rắn càng lúc càng nhanh, lực lượng cọ lên đáy chậu càng ngày càng lớn. "Đừng .... không ~~" Cuối cùng, cậu phải hô to lên, mở choàng mắt, thân thể được phóng thích, tay chân có thể cử động.

Cậu ngồi dậy, thở hao hến, duỗi tay sờ lên mặt, chỉ thấy ướt đẫm mồ hôi. Ngồi hồi tưởng lại giấc mơ vừa rồi mà cậu cảm thấy tim mình đập liên hồi, từ khi người đàn ông kia ở lại nhà, cậu bắt đầu nằm mơ thấy những điều này. Xúc cảm lạnh lẽo phảng phất như thật sự có một con rắn bò triền trên người cậu, và còn .... và còn mỗi khi tỉnh lại, hạ thể trở nên dính nhớp.

 Mã Tiểu Hòa thử duỗi tay sờ xuống phía dưới, quả nhiên, cũng giống như những lần trước, quần đùi không biết đã bị mình cởi xuống lúc nào, nữ huyệt ướt dầm dề nhão nhão dính dính, ngay cả khăn trải giường dưới thân cũng ướt một mảng lớn.

Cậu bật đèn, ánh sáng soi tỏ gian phòng được bày biện đơn sơ càng thêm rõ ràng hơn, không khác gì trước khi ngủ, người kia cũng không có tới.

Sau khi dùng nước lau qua thân mình, cậu không ngủ lại được nữa cho nên dọn ghế ngồi ở cạnh cửa tới nửa đêm. Cậu bắt đầu oán hận Lâm Vạn Văn bởi tại gã đã làm những hành động kia cho nên hiện tại nằm mơ cậu cũng nhớ đến nó. Cũng oán hận thứ phía dưới, bởi vì nó là tất cả nguồn cơn dẫn đến sự bất hạnh của cậu. Nhưng thứ mà cậu ghét bỏ cũng cực lực bỏ qua hai mươi mấy năm qua lúc này lại thành nơi mang lại khoái cảm sâu nhất cho cậu. Khoái cảm này tựa như một tảng đá lớn được vứt xuống mặt hồ yên ắng, tạo ra những cơn sóng dữ khiến tâm thần cậu bất an.

-------------------------------