Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

Chương 5 - Dưỡng Oa

5. Nhất định phải xin chuyển viện.

"Này ~~ Cô không sao chứ?"

An Nhiên chống tay ngồi dậy, lúc này ánh mắt cô y tá mới chậm rãi tụ lại ánh sáng, rồi ánh nhìn ngừng ở trên cổ An Nhiên. Sau đó thân mình cô ta lắc lư, trên mặt xuất hiện một chút do dự cùng giãy giụa, tiếp theo lại như không có gì, trực tiếp đưa ra một lọ nước thuốc trên tay, treo lên cây truyền ở mép giường của An Nhiên.

Sau đó người này càng kỳ quái hơn, cô ta không nói một câu, cũng không rút ống truyền nước cho An Nhiên, chỉ chậm rãi, chậm rãi, quay người, giống như một bộ phim không tiếng động chiếu những pha quay chậm, bước qua khe hở của tấm mành, chậm rì rì lung lay đi ra ngoài.

Y tá này khẳng định là bị bệnh nặng!

An Nhiên ngồi trên giường, nhăn mày, trong lòng thấy không thoải mái, vì sao người y tá này bị bệnh nghiêm trọng như vậy mà không có một bác sĩ hay người nào phát hiện ra? Còn bắt người bệnh đi làm, vạn nhất lấy bệnh cho sản phụ hay trẻ nhỏ thì làm sao bây giờ?

Nghĩ như vậy, An Nhiên mặc kệ như thế nào cũng phải rời giường nhìn xem cô y tá kia treo lọ thuốc gì cho mình, cô không thể tùy tiện truyền thuốc bằng không đến khi con gái cô từ khoa trẻ sơ sinh về, sao có thể cho bé bú được?

Vì thế cô gian nan lết xuống giường, miệng vết khâu phía dưới bị động chạm, đau đớn đến nhe răng trợn mắt. Cô khom lưng, dùng tay chống lên đầu giường, hổn hển hít thở mấy hơi thật sâu, lúc này mới đứng thẳng được. Cô duỗi tay cầm lọ thuốc trên giá truyền nước xuống, chuẩn bị xem nhãn thuốc trên bình là thuốc gì.

Là thuốc gì thì An Nhiên không thấy rõ, bởi vì trên chai thuốc nước không hiểu bị dính thứ chất lỏng gì đó, dạng keo, như là đờm vàng nhổ ra của những người bị ho khan. Nó dính vào tay An Nhiên khiến cô ghê tởm. Cô nhanh chóng vứt bình thuốc kia vào thùng rác, xoay người đến WC rửa tay.

Đối với một người vừa sinh xong không quá 10 tiếng đồng hồ mà nói sự tình đặc biệt thống khổ là vết khâu, người chưa sinh đứa nhỏ sẽ không thể lý giải nổi. Bởi vì sau khi sinh em bé, áp lực trong khoang bụng giảm xuống, một khi đứng thẳng người lên An Nhiên chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như muốn rơi xuống rớt ra ngoài.

Cô không chịu nổi chỉ có thể cong eo, nâng phần bụng còn phồng phồng lên mới cảm thấy tốt hơn một chút, nhưng vẫn khó chịu muốn chết, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy mệt mỏi.

Từ giường bệnh đi vào trong WC, tuy rằng chỉ có vài bước đường, nhưng An Nhiên lại cảm thấy quãng đường này thật xa xôi, vất vả lắm mới vào WC, cô mở vòi nước ra, rửa sạch đờm vàng trên tay, rửa rửa, nước chảy ra từ vòi chậm rãi biến thành màu vàng, càng chảy màu nước càng đậm màu.

An Nhiên đứng bên cạnh bồn nước, trừng mắt không dám tin tưởng dòng nước kia nhanh chóng biến thành màu đen, cô cúi đầu, lửa giận trong lòng chậm rãi bốc lên.

Tuy bệnh viện này thu viện phí không phải quá cao nhưng cũng không phải rẻ. Trong thời gian An Nhiên mang thai đã so sánh tất cả các bệnh viện ở Tương Thành, cuối cùng chọn bệnh viện này, bởi vì khoa phụ sản của nơi này được coi là có kỹ thuật tốt nhất trong tất cả các bệnh viện thuộc thành phố.

Cái gì mà kỹ thuật tốt nhất, có cái trứng gì dùng, hoàn cảnh bệnh viện và thái độ nhân viên y tế không tốt, cũng kéo thấp trình độ của bệnh viện xuống rồi.

Cô quyết định, một lát nữa sẽ nói với bác sĩ cô muốn xin chuyển viện, nghĩ đến con gái bé bỏng của mình còn đang ở khoa sơ sinh, An Nhiên cảm thấy với hoàn cảnh bệnh viện cùng tố chất của y tá như này chưa chắc có thể chăm sóc tốt con gái của mình. 

Vì vậy nhất định cô phải xin chuyển viện!

-----------------

Chương 4 - Dưỡng Oa

4. Chuyện sau này, để sau nói tiếp.

Sau khi ly hôn, những thứ đó Chiến Luyện cũng chưa lấy lại, anh chưa có sắp xếp gì về nhà ở và xe cộ cho nên cô cứ mơ hồ ở lại, chờ ngày nào đó anh muốn lấy thì cô sẽ lập tức sẽ dọn đi.

Mặt khác, còn khiến An Nhiên cực kỳ ngượng ngùng là không biết từ khi nào, Chiến Luyện vô thanh vô tức chuyển mười vạn đồng vào tài khoản ngân hàng cho cô.

Đây là có ý gì? 

Cô không biết, cô cũng không liên hệ với Chiến Luyện nữa cô cho rằng mười vạn này là Chiến Luyện cho cô coi như đền bù hoặc là phí chia tay?

Còn nữa, trước kia cứ mỗi tháng Chiến Luyện lại tự động chuyển khoản phí sinh hoạt cho cô. Trong thời gian kết hôn một năm kia, chỉ cần cô dùng Wechat liên hệ là anh sẽ cho cô mấy ngàn còn phát bao lì xì, phảng phất như bao lì xì không phải là tiền, mà chỉ là một dãy số, tính thêm thêm bớt bớt trong tay cô nói ít cũng có hơn hai mươi gần ba mươi vạn đồng.

Một quân nhân bình thường, có nhiều tiền như vậy sao?

Đầu óc của An Nhiên từ nhỏ vốn đã không được sáng dạ cho lắm, thành tích học tập vẫn luôn chỉ ở tầm trung bình, người như Chiến Luyện tốt nghiệp trường quân đội, có khi điểm thi đại học nói không chừng có thể trực tiếp vào đại học Thanh Hoa - Bắc Đại, còn cô ư? hẳn là Thanh Điểu thôi.

Cho nên, một An Nhiên thi đại học không đỗ chỉ có thể tốt nghiệp trường kỹ giáo, không thể nghĩ mấy việc phức tạp, cũng chỉ nghĩ, ly hôn là do cô. Trong cuộc hôn nhân này Chiến Luyện ngoài việc ít về nhà ra cũng không có vi phạm gì trong quan hệ vợ chồng, cho nên tiền anh cho cô, cô phải trả lại.

Số tiền đó về sau còn phải trả cho Chiến Luyện, nhưng mà không liên hệ được với anh, Wechat hay QQ cái loại công cụ giao lưu thời đại mới này, trong ba tháng khi anh và cô cãi nhau kia, vì quá phiền cô cả ngày lẩm bẩm ép bức anh ly hôn, Chiến Luyện đã sớm đưa cô vào danh sách đen, cho nên dù cô có tâm muốn trả tiền, nhưng thật sự không có biện pháp để trả lại.

Cho nên hiện giờ xem như cô lâm thời trưng dụng số tiền này một chút, chuyện về sau để sau lại nói đi.

Hiện tại An Nhiên đang sử dụng số tiền này, cô không thiếu tiền, cô nghĩ còn bệnh viện này có điều dưỡng khoảng một vạn một tháng, cực kỳ đắt đỏ, nhưng mà phụ nữ sau sinh mà không ở cữ tốt, thì sau này làm gì có sức khỏe. Không có sức khỏe thì làm sao chăm sóc nuôi dưỡng con gái của mình được? Làm gì có thời gian để chậm rãi chậm rãi chờ bé con của cô lớn lên từng ngày? Cho nên An Nhiên muốn mời một điều dưỡng về nhà, hỗ trợ chăm sóc cô qua tháng ở cữ cho tốt.

Sau đó tương lai cô nuôi con, có thể làm một shop bán hàng online linh tinh, nếu không được, chờ con gái cô đi học nhà trẻ, cô có thể đi ra ngoài tìm việc làm.

Nghĩ tương lai như vậy, tâm tình vốn đang trống rỗng vì không có đứa nhỏ bên cạnh, bất tri bất giác đã được lấp đầy. An Nhiên tự cổ vũ chính mình, phải cố lên, phải nỗ lực, cô nhất định phải làm một người mẹ kiên cường, cô nhất định sẽ làm một người mẹ tốt.

Đột nhiên bên ngoài có tiếng nói:

"Giường  ~~ 16, tên ~~ là ~~ gì? ~~~"  

Cô y tá chậm rãi nói ra những lời này với âm cuối kéo dài, rồi uể oải ỉu xìu xốc tấm mành ở mép giường An Nhiên lên.

An Nhiên xoay người lại, vốn dĩ muốn trả lời, đột nhiên lại thấy khiếp sợ khi nhìn thấy phần da thịt lộ ra ở ngoài lớp khẩu trang của y tá. Làn da của người này, nơi không bị khẩu trang che khuất đã biến thành màu than chì. Trên trán còn nổi đầy gân xanh dày đặc, ẩn ẩn như muốn nứt ra, nói như thế nào đây, bộ dạng của cô y tá này cảm giác giống như người chết.

Người này bị làm sao vậy? An Nhiên sợ hãi tới mức trong thoáng chốc không nói ra lời, y tá kia cũng đứng sừng sững ở mép giường của cô, đôi mắt như bịt kín một tầng tro bụi, nhìn chằm chằm An Nhiên, con ngươi không có tiêu cự, biểu tình mê hoặc, tựa như không biết bản thân tới chỗ này để làm gì.

-----------------------

Chương 3 - Dưỡng Oa

3. Sai lầm.

Cầm được đơn xin ly hôn có chữ ký, chẳng khác nào đã ly hôn đúng không? Cô không biết trình tự ly hôn với người trong quân đội có gì khác với người bình thường không, còn cần phải làm thủ tục nào khác nữa không?

An Nhiên không nghĩ nhiều như vậy, lúc ấy chỉ nghĩ hai người họ vốn dĩ đã không có cơ sở về tình cảm, chồng cũ lại là quân nhân, hàng năm bốn mùa không về, điều này đối với cô, người mà từ nhỏ đã khát vọng có một gia đình mà nói thì cuộc hôn nhân này chính là một sai lầm!

Cô rất cao hứng vì mình đã khôi phục cuộc sống độc thân!

Sau đó, tâm tình sung sướng không được một ngày, cô phát hiện mình có thai. Với tâm lý hoảng loạn cô đã gọi điện thoại đến doanh trại của Chiến Luyện, là đồng đội của anh nghe, không để cho An Nhiên mở miệng nói việc cô mang thai thì đồng đội của anh đã nói Chiến Luyện lại ra nước ngoài đi gìn giữ hòa bình gì đó. Lúc ấy An Nhiên vội vàng treo máy, từ đó đến giờ cô cũng không liên hệ với Chiến Luyện nữa.

Đương nhiên, Chiến Luyện cũng không gọi cho cô một cuộc điện thoại nào, có lẽ sợ rằng anh sẽ không bao giờ muốn có liên hệ gì với cô nữa.

Mà cô vẫn luôn muốn có một đứa con của riêng mình, hầu như không có bất luận suy xét gì, An Nhiên quyết định sinh hạ đứa nhỏ, toàn bộ thời gian mang thai cô đều yên lặng chịu đựng vượt qua một mình. Đứa bé đủ ngày, đủ tháng thuận sản mà ra. Lúc đau đớn nhất khi vượt cạn, hay bước một chân vào quỷ môn quan cô cũng đã một mình trải qua, hiện tại tìm Chiến Luyện, thì anh có thể giúp gì cho cô?

Thôi, đứa nhỏ là miếng thịt rớt từ trên người cô xuống. Cô đã ly hôn với Chiến Luyện hơn nửa năm, không chừng người ta đã tìm được bông hoa nào đó trong bộ đội sánh đôi rồi. Lúc này ôm con xuất hiện ở trong thế giới của Chiến Luyện, có lẽ không phải điều mà anh muốn.

Cô không nên chạy đến trước mặt anh phá hỏng hạnh phúc của người ta.

Nghĩ vậy, An Nhiên nhét điện thoại lại đầu giường, gian nan trở mình, dưới hạ thân đã ướt một mảnh. Cô thở dài, nhìn xuống túi lớn túi nhỏ đồ sinh chất đống dưới chân giường, trong lòng thấy mệt mỏi quá.

Bên ngoài tấm màn che, chiếc TV treo tường đang phát ra tin tức, nam phát thanh viên với bộ dạng nghiêm túc đang hô hào mọi người đừng rời khỏi nhà một mình, dường như trên đường xuất hiện côn đồ tấn công người khác, thời cuộc thật không quá an ổn.

An Nhiên ngáp một cái, hơi nghiêng đầu, nhìn sang mép giường có chiếc giường nhỏ cho em bé, mà trong lòng vắng vẻ.

Không biết cái bệnh viện này vì kiếm tiền hay dạo gần đây virus cảm cúm đang càn rỡ tàn sát bừa bãi mà toàn bộ trẻ con khoa sản đều xuất hiện bệnh trạng phát sốt, cảm mạo. Không ít sản phụ cũng sốt đến đầu váng mắt hoa, làm cho nhóm phụ huynh các bà mẹ đẻ hay mẹ chồng sốt ruột mỗi người đều đuổi theo bác sĩ hỏi xem tình hình con cháu thế nào, có thể cho đứa trẻ bú sữa hay không? v...v...

Bác sĩ thì vội muốn chết, nào có thời gian rảnh để ứng phó nhiều người nhà của sản phụ như vậy, mà bên ngoài khoa trẻ sơ sinh tầng trên thì lại càng chen chúc. Tuy rằng không nhìn thấy được em bé nằm bên trong nhưng khi đứng ở bên ngoài thì ít nhất cũng làm yên lòng những người làm ông bà cha mẹ thân nhân.

Mệnh An Nhiên không được tốt có một đống người nhà nhọc lòng bôn ba vì mình và đứa nhỏ như vậy, cho nên có đôi khi cô vô cùng hâm mộ 2 sản phụ cùng phòng bệnh này. Từ nhỏ cô phải ăn bách gia cơm để lớn lên, bên người không hề có thân nhân đáng tin cậy có thể nhờ vả, đặc biệt sau khi ly hôn với Chiến Luyện, những thân nhân đó chắc cả đời cũng sẽ không qua lại với nhau.

Bạn bè thì mỗi người đều có cuộc sống riêng, cũng không có khả năng ở bệnh viện một thời gian dài, giúp đỡ, hầu hạ, chăm sóc cho cô.

Vì vậy hết thảy đều tự lực cánh sinh, cô đã lên kế hoạch xong tương lai của mình và đứa nhỏ rồi. 

Sau khi học xong, cô đi làm hai năm, tiết kiệm được khoảng một vạn đồng, kết hôn với Chiến Luyện, nhà cửa và xe cộ đều do Chiến Luyện mua, lúc ấy anh dùng vài cuộc điện thoại đã sắp đặt xong, cô chỉ còn việc mang vẻ mặt ngơ ngác ôm hành lý vào ở mà thôi.

-----------------------------


Chương 2 - Dưỡng Oa

2.  Cô có tài đức gì.

An Nhiên sửng sốt. 

Trong không gian ám vựng, thông qua ánh sáng huỳnh quang của màn hình di động ánh lên khuôn mặt tái nhợt lại mệt mỏi của cô. Cô cứ như vậy nhìn số điện thoại của người chồng cũ, ngón tay nhỏ dài trắng nõn do dự một lát ở biểu tượng màu xanh lục, rốt cuộc cũng không ấn xuống được. Trong lòng cô còn do dự, cô có nên nói việc cô vừa sinh con cho chồng cũ hay không?

Thôi, vẫn là không nên nói ra, dù sao bây giờ hai người bọn họ đã không còn bất luận quan hệ gì với nhau nữa. Lúc này lại xuất hiện trước mặt anh không phải tự vả miệng hay sao? 

Nhưng dù sao đứa bé cũng là của anh, anh cũng có quyền lợi được biết chứ, hơn nữa sau này con của cô nên đăng ký hộ khẩu của ai?

Nghĩ đến đây thì tính ra bây giờ đã là tháng thứ bảy cô ly hôn với anh. Mười tháng trước, cô ngàn dặm xa xôi chạy đến Đại Tây Bắc, lăn lăn trên giường với anh một lần cuối. Xong, cô lấy hết can đảm nhắc đến việc ly hôn.

Lúc ấy phản ứng của chồng cũ khá kịch liệt, vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, anh cãi nhau với cô một trận, sau đó thở phì phì ép cô ngồi trên một chiếc xe bộ đội, đưa cô lên máy bay, rồi tự tay đem cô và một đống thổ đặc sản Tây Bắc đóng gói với nhau đá trở về Tương Thành.

Những ngày kế tiếp, Chiến Luyện gọi điện thoại về cho cô cần mẫn hơn, nhưng anh không muốn nghe cô nói về việc ly hôn. Một khi An Nhiên nhắc đến chuyện đó Chiến Luyện ở đầu kia điện thoại sẽ bạo nộ tại chỗ, mà An Nhiên cũng rất cứng đầu, cô đã quyết định phải ly hôn, không muốn trải qua cuộc sống chờ đợi như này nữa.

Cho nên mỗi lần Chiến Luyện gọi điện về hoặc cô gọi điện qua đó, An Nhiên đều nhắc đến chuyện ly hôn, còn Chiến Luyện cũng là người có tính tình ngoan cố, không nói diện mạo nhân mô nhân dạng, mỗi tháng anh chuyển cho cô không ít tiền. An Nhiên không rõ, với tiềm lực kinh tế như thế này. Sau khi ly hôn anh có thể cưới minh tinh hay người mẫu gì đó, thậm chí hoàn toàn có thể nuôi tiểu tam, tiểu tứ đều không nói chơi. Tại sao anh lại chấp nhất đối với người phụ nữ có diện mạo bình phàm không hề dính chút nghệ thuật như cô chứ?!

Cô có tài đức gì!

Cho nên An Nhiên và chồng cũ dây dưa ba tháng, chính xác là cách không cãi nhau ba tháng mới thành công ly hôn. Ngay sau đó không đợi cô hưng phấn vài ngày vì được khôi phục cuộc sống độc thân thì cô phát hiện mình mang thai, đã được ba tháng.

Thời điểm trước vì muốn ly hôn với chồng cũ, cô đã nói ra tất cả những lời tàn nhẫn nhất, cái gì mà cô tình nguyện mình rời nhà cũng phải ly hôn, cái gì mà tính cách không hợp bát tự xung khắc, cái gì mà cả đời không qua lại với nhau, còn dù có phải ra đường cũng không đi tìm anh linh tinh và tinh linh.

Thật ra đó hoàn toàn không phải là lý do, mặc kệ cô nói như thế nào, chồng cũ cũng không chịu ly hôn bởi vì anh là quân nhân, anh không đồng ý thì An Nhiên đơn phương đưa đơn ly hôn sẽ không được chấp thuận.

Sau đó, An Nhiên không thể dùng biện pháp cứng rắn, vào lần trò chuyện cuối cùng với anh. Cô khóc lóc nói mình chỉ muốn có một cái nhà, có một người đàn ông mỗi ngày hỏi han ân cần với cô, có đứa con cần phải nhọc lòng. Cô muốn nửa đêm khi mình phát sốt, chồng của cô có thể cõng cô khi đang hôn mê bất tỉnh đi bệnh viện mà không phải lúc bất lực ấy, cô chỉ một mình ở trong ngôi nhà trống vắng, thiếu chút nữa đã chết, cũng chẳng người có người nào hay biết. Cô biết Chiến Luyện rất tốt, rất tốt, thật sự rất rất tốt, diện mạo không kém, tiền lương lại cao, nhưng thứ mà cô muốn Chiến Luyện lại không cho cô được, không cho được!!!

Chiến Luyện ở đầu điện thoại bên kia trầm mặc rất lâu, cuối cùng anh gác máy không nói một lời. Sau đó trong cuộc chiến ly hôn kéo dài ba tháng này cứ như vậy đột nhiên dừng lại, hai ngày sau, Chiến Luyện ký tên trên đơn xin ly hôn rồi chuyển phát nhanh về đây cho cô.

------------------------------

Chương 1 - Dưỡng Oa

 1. Ly hôn.


Sa trấn, bên ngoài quân khu Tây Bắc, có một khách sạn nhỏ tên là Gia đình quân nhân. Là nơi hiện tại An Nhiên đang bị đè ép ở sau cánh cửa phòng, cô muốn động đậy cũng không được, môi Chiến Luyện như lửa nóng, không cho cô bất luận cơ hội mở miệng nào, đôi môi áp xuống chặt đến nỗi An Nhiên có chút không biết phải làm sao.

Vất vả lắm cô mới có cơ hội mở miệng nói chuyện, vừa đẩy bàn tay người kia đang vói vào quần áo cô ra, vừa thở dốc từng ngụm từng ngụm, nói:

"Chiến Luyện .... Chiến Luyện, em muốn nói với anh chuyện này, lần này em tới...."

Môi Chiến Luyện lại đè ép xuống, lực đạo kinh người đè lên người cô khiến cô không thể động đậy được. Cảm xúc của anh tràn ra, cả người anh nhè nhẹ run rẩy, cơ bắp bị khóa lại bên trong bộ quân trang kia như tích tụ lực lượng đã lâu. Da thịt lỏa lồ ở bên ngoài giống như một chiếc bàn ủi lớn, không chỗ nào là không nóng bỏng.

Lúc này, anh bắt đầu nhanh chóng cởi quần áo của cô ra, đôi mắt khép hờ, cánh môi còn hàm chứa đôi môi của cô, nói:

"Gọi ông xã!"

"Ô... ông .. xã ...  em có chuyện muốn nói với anh ~ ~"

Thật sự An Nhiên vừa thẹn thùng lại vừa nóng nảy, đánh không lại, chạy cũng không được. Bởi vì, người này đã ký giấy đăng ký kết hôn với cô, việc lên giường gì đó, là nghĩa vụ tất nhiên phải làm của vợ chồng, lúc này Chiến Luyện muốn, cô lấy lý do gì để cự tuyệt anh?

Nhưng... nhưng... nhưng... nhưng mấu chốt là, cô từ ngàn dặm xa xôi chạy đến đây là để chuẩn bị ly hôn với anh nha!!!

"Đừng nói gì, muốn nói thì chờ ông xã yêu em xong rồi lại nói!"

Chiến Luyện lại ngăn chặn đôi môi của An Nhiên, đôi tay vói vào trong quần áo cô, ôm lấy mông cô, nhấc bổng cô lên trực tiếp đi về phía chiếc giường.

----

Trên chiếc giường đôi là một mảnh hỗn độn, người đàn ông thỏa mãn nằm trên giường, trên sống lưng tinh tráng là khung xương kiên cố, làn da phơi nắng đến ngăm đen, có rất nhiều vết thương cũ và mới, vết thương mới nhất là ở chỗ xương bả vai, cái vết thương hình lỗ đạn kia có vẻ sắp khép lại hoàn toàn.

An Nhiên quấn một chiếc khăn lớn, ngồi trên bồn cầu, cô cúi đầu, mái tóc dài hỗn độn rối tung xõa hai bên gương mặt, vài sợi tóc rũ xuống khuôn ngực trắng nõn, cô vô cùng ảo não, hận không thể đâm đầu vào tường tự sát.

Thật không biết mình ngàn dặm xa xôi từ Tương Thành, đi đến Đại Tây Bắc này là để ly hôn với Chiến Luyện hay là đến lên giường với anh nữa.

Rõ ràng trước lúc tới đây đã hạ quyết tâm, cô và anh hoàn toàn là người của hai thế giới, cô chỉ cầu có một gia đình nho nhỏ ấm áp, làm một công việc bình thường. Mỗi ngày chờ chồng về nhà, hai người cùng sinh dưỡng một đứa con, tay nắm tay, trải qua từng ngày từng ngày, nương tựa vào nhau rồi dần dần già đi.

Mà Chiến Luyện thì, vì nước vì dân, chính là loại người điển hình có nhiệt huyết thiêu đốt có thể hy sinh tất cả phụng sự đất nước. Từ khi gặp mặt đến kết hôn, hai người cũng chỉ gặp nhau không quá ba lần. Bọn họ đã kết hôn một năm, qua tết Trung Thu, Chiến Luyện mới trở về Tương Thành một ngày, ngay cả Tết Âm Lịch cũng nói phải đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ gì đó.

Bình thường đừng nói đến gửi phát thư từ, ngay cả lúc cô gửi tin nhắn cũng thường xuyên ba bốn ngày anh mới trả lời, hơn nữa, có đôi khi nửa tháng cũng không có tin tức gì.

Đây hoàn toàn không giống như cuộc sống vợ chồng, hôn nhân như này không phải thứ mà An Nhiên muốn.

Lúc ấy không hiểu sao cô như bị ma quỷ ám ảnh đồng ý đi gặp mặt thông qua giới thiệu, rồi lại đồng ý kết hôn cùng đối tượng gặp mặt chỉ mới có ba lần?

Đại khái có thể là bởi vì cô cảm thấy Chiến Luyện rất MAN đi! Hơn nữa anh cũng ôm mục đích kết hôn mà đến gặp mặt, điểm này cũng giống với cô, hai người trực tiếp lược qua quá trình yêu đương mà tiến thẳng đến chủ đề kết hôn.

Sự thật chứng minh, không trải qua giai đoạn yêu đương, hai người có cố gắng ma hợp lẫn nhau tới đâu nhưng lại thiếu đi tình yêu là cơ sở quan trọng nhất để đi tới hôn nhân thì cũng chẳng đi đến đâu hết.

An Nhiên sầu khổ cúi đầu, cô nâng đôi tay lên, ôm lấy hai vai của mình, đầu vai phải nhói lên, cơn đau đớn nóng rát khiến An Nhiên không nhịn được hít hà một hơi. Cô nghiêng đầu, nhìn dấu vết năm ngón tay màu đỏ tím hằn lên da thịt trắng nõn này, đó là do Chiến Luyến niết!

Ba tháng trước cô liên lạc với anh, kết quả gọi điện vào di động của anh thì di động tắt máy, cô lại gọi đến doanh trại của anh, thì có một vị quân nhân nào đó nghe điện, trả lời chờ Chiến Luyện làm xong nhiệm vụ mới có thể trở về, còn bao giờ anh về sẽ thông báo lại sau.

Cô chờ đúng ba tháng, ba tháng sau, Chiến Luyện gọi điện cho cô, cũng chính là ngày hôm kia, cô buông điện thoại nhanh nhanh chóng chóng cầm đơn xin ly hôn, ngồi máy bay rồi đổi ô tô. Cô phải đổi những 3 chuyến xe mới chạy được đến Sa trấn thuộc Đại Tây Bắc để nhanh chóng kết thúc đoạn hôn nhân sai lầm này.

---

Kết quả tối hôm qua Chiến Luyện thuận lợi xin nghỉ một ngày và được phép ra ngoài, anh cho rằng An Nhiên nhớ anh cho nên tới thăm. Anh cao hứng đến không gì diễn tả được, vừa vào cửa khách sạn, đã vứt một đống lớn đặc sản Tây Bắc trong tay xuống mặt đất. Không chờ An Nhiên nói ý đồ tới đây đã đè cô xuống, chắn ngang ở cửa phòng, cúi đầu cuồng hôn giống như đã nhịn mấy đời.

Sau đó ... Sự tình phát triển trở thành hiện trạng như bây giờ, rõ ràng là đến để ly hôn, kết quả lại để lên giường! ....

------------

"Ư ~ ~ a, ưm ~ ư ~~ ai da ~ ~ a, ai nha, đau quá  ~ ~ đau đau đau ~~~~"

Rạng sáng, trời còn chưa sáng hẳn, một thanh âm thống khổ vang lên, khiến An Nhiên tỉnh lại từ trong giấc mộng. Cô mông lung trở lại hiện thực. 

Bỗng nhiên mở mắt, bừng tỉnh, mới phát hiện, từ đó đã qua đi mười tháng, cô cũng đã thuận lợi ly hôn với Chiến Luyện!

Nơi cô đang nằm thuộc tầng bốn khoa sản của bệnh viện, đây là một phòng bệnh bình thường, cái loại phòng bệnh rẻ nhất ba người một phòng. Trong phòng tổng cộng có ba chiếc giường, có ba sản phụ đang nằm ở đây. An Nhiên nằm giường số 16, một sản phụ sinh mổ nằm giường số 17, là người đang nằm rên hừ hừ cũng là người kéo cô từ trong mộng trở về hiện thực.

Còn một sản phụ thuận sản, sinh thường nằm giường số 18, nhìn dáng vẻ rất kiều khí, trong nhà tương đối có tiền, còn mời một điều dưỡng hầu hạ ở bên cạnh, thân nhân bạn bè đến hỏi thăm nối liền không dứt, chồng của người nằm giường 18 này chạng vạng hôm qua đã đến chỗ bác sĩ ồn ào muốn đổi đến phòng bệnh V.I.P.

Chồng và mẹ chồng của người sản phụ sinh mổ giường 17 cũng luôn ngồi chăm sóc ở mép giường, nhưng mấy giờ trước không biết hai người nhà này ăn nhầm thứ gì. Cả hai đều thượng thổ hạ tả, một người thì hôn mê, một người khác thì vừa nôn vừa đỡ người ngất xỉu kia đi đến khám ở khoa nội.

Cho nên lúc này chỉ còn lại một mình sản phụ sinh mổ giường 17 đang nằm trên giường rên hừ hừ.

Còn An Nhiên thì tất nhiên là sau khi ly hôn chỉ có một mình cô đơn nằm trên chiếc giường đơn, xét thấy bạn bè thân thích của giường số 18 đi đi lại lại quá nhiều, thật sự gây ồn ào quá cho nên cô chỉ có thể kéo mành che lại.

Cô nằm trên giường, bàn tay đưa xuống gối lấy di động ra, nhớ lại giấc mộng ban nãy, ngón tay thon nhỏ không tự giác ấn vào một dãy số, chờ cô hồi phục lại tinh thần thì thấy đó là số điện thoại của Chiến Luyện.

-------------------------

Văn án - Dưỡng Oa

NHẬT KÝ NUÔI CON THỜI MẠT THẾ

(Mạt thế dưỡng Oa bản chép tay)

Văn án

Mạt thế đến, An Nhiên chỉ một bà mẹ vừa mới sinh con, không có dị năng nghịch thiên, không có không gian tùy thân, không có chồng, chỉ có một bánh bao nho nhỏ khóc đòi ăn phải nuôi dưỡng, còn có một kỹ năng thuộc hệ mộc là thúc giục hoa hoa thảo thảo sinh trưởng.

Người ta thì giết tang thi để đoạt vật tư, coi mạt thế như trò chơi hô mưa gọi gió.

Cô thì giết tang thi chỉ vì đoạt sữa bột, đoạt lương thực phụ, đoạt món đồ chơi. Cô muốn biến mạt thế này trở thành như cũ trước khi có tang thi xuất hiện. Sau đó chồng cũ của cô đuổi tới lúc mặt mày cô xám tro vì trải qua những ngày nuôi con.

Chồng cũ nói:

"Chúng ta mới ly hôn 7 tháng, đứa nhỏ này đủ tháng sinh ra, em còn không thừa nhận đây là con của anh sao?"

An Nhiên mất khống chế kêu to:

"Đây là tôi ngoại tình sinh ra, không được à?"

Chồng cũ lại nói:

"Đối tượng ngoại tình chẳng lẽ là anh em sinh đôi với anh? Bằng không nhìn đứa nhỏ đi: mắt này, mũi này, miệng này như thế nào lại giống anh như đúc vậy?"

------------------------------

Giới thiệu - Hắc Tử và Lương Nhiên

Hắc Tử và Lương Nhiên ở tận thế

Giới Thiệu


Nữ thần của Hắc Tử là Lương Nhiên, nhưng vào một ngày, nữ thần của anh ly hôn.

Sau đó điên cuồng mua sắm các loại vật tư, giống như tận thế sắp đến, phải làm sao bây giờ???

Hắc Tử nói: "Được thôi! Mặc kệ đó có phải là sự thật hay không, tôi sẽ đi với em."

--------
Sau khi Lương Nhiên sống lại, cô chỉ có một ý niệm, đó là có thể cùng con trai mình sống sót ở tận thế, mặc kệ gã chồng tồi cùng ả trà xanh đi chết đi!!!

Nhưng, cho dù có bàn tay vàng, một người phụ nữ còn mang theo con nhỏ rất khó để sống sót ở tận thế, may mắn thay cô có Hắc Tử.

P/s: Truyện thiên về hiện thực, không có dị năng, không có tiến cấp, không có xác sống biến dị, nam chủ và nữ chủ chỉ là người bình thường, sẽ chết, sẽ bị thương, sẽ khổ sở, sẽ rơi lệ.

Vai chính: Hắc Tử, Lương Nhiên.

Vai phụ: Người thân, bạn bè cùng rất nhiều, rất nhiều xác sống.

Thể loại: tận thế, xác sống, trung khuyển nam.
-----------------------