Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Chương 1037

 1037. Giấu đầu lòi đuôi

Trong xe, Tĩnh Huyên lại lôi một bao thuốc lá cùng một cái bật lửa rất tinh xảo từ trong hòm đưa cho Vân Đào, sau đó nàng nghiêng nghiêng thân mình chống khuỷu tay dựa vào cửa sổ xe, ngón tay chạm vào đôi môi, biểu tình có chút lười biếng không trả lời Vân Đào.

Cho dù nàng mặc quần áo nào hay dùng tư thái nào thì trong mắt những người đàn ông, nàng chỉ cần giơ tay nhấc chân đều đẹp đến nao lòng, từ nhỏ nàng đã tập múa nên dù đứng hay ngồi đều là cảnh đẹp ý vui.

Vân Đào nhận thuốc lá và bật lửa, biết Tĩnh Huyên không thể nói ra lý do nhưng chuyện này đối với Bách Hoa thành không có chỗ xấu nào vì thế cũng tùy ý Tĩnh Huyên, chỉ dặn dò một tiếng:

"Đừng đùa với lửa, ta thấy Tô Yên kia không phải đèn cạn dầu đâu."

Chiếc xe màu đỏ dần dần lăn bánh, đèn đường dần dần từng ngọn từng ngọn được thắp sáng, sau đó ánh sáng lan tràn khắp cửa Bắc, chiếu sáng con đường đi tới cửa Bắc.

Trong nhà bạt, Lưu Tiểu Quyết nhẫn nại cầm hộp quà của Tĩnh Huyên gõ cửa phòng ngủ rất lâu, nhẹ giọng dỗ dành lần thứ n:

"Yên Yên, mở cửa đi, ta có lời muốn nói với ngươi."

"Tránh ra đi, tránh ra đi!"

Tô Yên không kiềm chế được gào khóc bên trong phòng ngủ.

"Ngươi có ý gì hả Lưu Tiểu Quyết, ngươi nói ngươi sẽ mang ta vào ở trong Bách Hoa thành, nhưng cả ngày nay có phải ngươi ở bên người đàn bà kia không? Các ngươi đã làm gì? Cả ngày tình chàng ý thiếp ở trong Bách Hoa thành giờ còn chạy tới trước mặt ta biểu diễn cho ta xem có phải hay không? Lưu Tiểu Quyết ta hận ngươi, ta hận ngươi!"

"Ta và Tĩnh Huyên làm gì có chuyện gì, hôm nay nàng chỉ nhờ ta giúp nàng tìm động vật biến dị, lúc ra khỏi thành thì nhờ ta bảo hộ nàng tới cửa hàng của Mã tỷ...."

Đang nói thì di động trong túi quần hắn kêu lên, di động kia là do Tĩnh Huyên đưa hắn, tiếng chuông là do Tĩnh Huyên tự cài đặt, là bài hát do chính nàng hát.

Đương nhiên Lưu Tiểu Quyết không biết là thanh âm của ai, hắn chỉ  theo phản xạ có điều kiện lấy di động từ trong túi ra xem, là một tin nhắn, Tĩnh Huyên kéo hắn vào diễn đàn của Bách Hoa thành, sau đó di động vang lên từng đợt âm thanh nhắc nhở, trong diễn đàn phi thường náo nhiệt, đều là tin tức hoan nghênh đội phó Lưu tham gia vào diễn đàn.

Cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra, Tô Yên với đôi mắt đỏ bừng nhìn vào di động trong tay Lưu Tiểu Quyết, không xem thì thôi vừa xem thì phát hiện avatar trong tin nhắn của hắn là ảnh chụp chung của Lưu Tiểu Quyết và kỹ nữ Tĩnh Huyên kia.

TMD, thân mật như vậy, còn nói không có gì!!!

Trong mắt Tô Yên lóe lên một mạt điên cuồng làm người xa lạ, nàng nhìn trừng trừng Lưu Tiểu Quyết, hắn không thể hiểu được cúi đầu nhìn avatar trong tin nhắn, là bức ảnh đứa bé kia chụp chung hắn và Tĩnh Huyên, hòa hợp lại săn sóc, thật đúng là có chút thân mật.

Lưu Tiểu Quyết toát ra một trận mồ hôi lạnh, thấy Tô Yên muốn đoạt di động, hắn mơ hồ nhìn tấm ảnh bị Tĩnh Huyên cài đặt kia, vì thế tay cầm chiếc di động kia hơi rụt lại, không muốn Tô Yên thấy.

Chỉ hành động nhỏ như vậy thôi, chuyện vốn dĩ không phải thật, đều trở thành sự thật, còn có chút ý giấu đầu lòi đuôi, bức ảnh kia lớn như vậy, đôi mắt Tô Yên lại sáng quắc như kia.

"Vậy ngươi đi a! Đi sửa phòng cho những người kia đi a!"

Nàng phẫn nộ giật lấy hộp quà trong tay Lưu Tiểu Quyết vứt mạnh xuống mặt đất, hét lên giận dữ:

"Ngươi đi đi, ngươi đi đi a, ngươi đi bảo hộ Tĩnh Huyên của ngươi đi, Bách Hoa thành có nhiều người như vậy, nhưng không thể thiếu ngươi có phải hay không?"

Chương 1036

 1036.  Ngươi đang làm cái quỷ gì.

Ở bên này, Lưu Tiểu Quyết dừng xe lại, hạ cửa sổ xe xuống, vừa muốn gọi một câu Yên Yên, thì Tĩnh Huyên vỗ vỗ lên cánh tay hắn, sau khi vỗ xong ngón tay trắng như ngọc với móng tay được sơn màu đỏ chói vẫn chưa rời khỏi thân thể Lưu Tiểu Quyết mà chậm rãi chọc chọc nhẹ nhàng vài cái vào cơ bắp ở cánh tay.

Lưu Tiểu Quyết quay đầu lại dùng ánh mắt dò hỏi Tĩnh Huyên làm sao vậy?

"Quên nói với ngươi, hiện tại Bách Hoa thành chúng ta đã khôi phục lại việc sử dụng di động, ta cho ngươi một cái, chốc lát nữa ta sẽ kéo ngươi vào trong diễn đàn của chúng ta."

Nói xong, Tĩnh Huyên mở ra cốp xe giữ đồ móc ra một cái điện thoại mới tinh đưa cho Lưu Tiểu Quyết, thuận tiện dặn dò hắn nói:

"Chúng ta có việc riêng gì có thế nhắn tin riêng, còn việc quan trọng cần thông báo, Bàn Tử sẽ phát trong diễn đàn, ta thuận tay giúp ngươi đăng ký một tài khoản rồi, không cần cảm tạ, điện thoại di động thì không cần tiền, mỗi người có thể được phát miễn phí một cái."

Đã nói như vậy, Lưu Tiểu Quyết cũng ngượng ngùng không cầm, miễn cho việc bỏ lỡ những tin tức quan trọng mà Bàn Tử thông báo đến lúc đó ném mặt của Luyện ca và Phi Phàm ca.

Tô Yên ở ngoài cửa sổ xe đã tức giận đến phát run, nàng thấy Lưu Tiểu Quyết đã dừng xe nhưng không có ý xuống xe, liền xoay người đi vào trong lều, một câu cũng không muốn nói với Lưu Tiểu Quyết.

"Y? Bạn gái của ngươi dường như không cao hứng."

Tĩnh Huyên thoáng liếc nhìn qua nhà bạt của Lưu Tiểu Quyết, sau đó lại có ý xin lỗi hắn vừa săn sóc vừa hào phóng nói:

"Không bằng, ngươi thả ta ở nơi này, tự ta đi tìm cửa hàng của Mã tỷ."

Lưu Tiểu Quyết nhíu nhíu mày, nhìn Tĩnh Huyên không nói chuyện.

Vì thế nàng lại bổ sung một câu.

"Nếu ta có chuyện gì xảy ra, khẳng định ngươi sẽ không có trách nhiệm gì, An Nhiên sẽ không trách ngươi, rốt cuộc ngươi còn đang nghỉ phép đâu."

Những lời này như một đòn bạo kích, làm cho thanh máu của Lưu Tiểu Quyết điên cuồng tụt xuống, hắn nhăn mày càng chặt, trầm mặc một lúc lâu sau đó ngoài dự đoán mở cửa xe ra, đi xuống, để chìa khóa vẫn cắm trong ổ khóa.

Tĩnh Huyên ngồi ở ghế phụ mở to đôi mắt rất ngạc nhiên, nàng thật đúng không nghĩ rằng Lưu Tiểu Quyết sẽ đi như vậy.

Ai biết, Lưu Tiểu Quyết xuống xe, không phải trực tiếp đi vào nhà bạt mà là chạy chậm tới cửa thành Bắc, gọi Vân Đào ra.

Hai người một trước một sau đi tới chiếc xe đỏ của Tĩnh Huyên, sau đó Lưu Tiểu Quyết khom lưng, đôi tay chống bên ngoài xe, nói với Tĩnh Huyên ở bên trong:

"Tĩnh Huyên, ta nhờ Vân đại ca bảo hộ ngươi, xin lỗi, hôm nay ta thật sự có việc."

"Không có việc gì, không có việc gì."

Tĩnh Huyên cười nói, rồi như chợt nhớ ra gì đó, từ bên trong hòm để đồ, lấy ra một hộp quà, đưa ra ngoài cửa sổ xe cho Lưu Tiểu Quyết.

"Vốn dĩ nghĩ tối hôm nay sẽ đưa cho ngươi, để ngươi tặng bạn gái xin lỗi nàng, hiện tại đưa luôn cho ngươi đi, thay ta biểu đạt lời xin lỗi chân thành, rất xin lỗi vì mượn bạn trai của nàng nhiều thời gian như vậy."

Lưu Tiểu Quyết xua xua tay, vốn không muốn thu lễ vật của Tĩnh Huyên nhưng nàng lại rất kiên trì giơ hộp quà trong tay lên, vì thế Lưu Tiểu Quyết chỉ có thể mặt dày biểu đạt sự cảm kích rồi tiếp nhận, hắn nói:

"Cảm ơn, ngươi quá khách khí rồi."

Sau lưng hắn, Vân Đào nhìn hết thảy mọi việc, đợi đến khi Lưu Tiểu Quyết đi rồi hắn mới mở cửa xe ngồi vào ghế lái, vừa điều chỉnh lại ghế vừa như vô tình hỏi:

"Ngươi đang làm cái quỷ gì thế?"

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2020

Chương 1035

 1035. Giúp ta chút việc đi.

Vài vị lão nhân gia trong nhà Tĩnh Huyên còn hẹn Lưu Tiểu Quyết ngày mai tới nhà bọn họ hỗ trợ nhìn xem, người này nói mỗi ngày vào nửa đêm đều nghe được thanh âm sàn sạt, phảng phất như có động vật nào đó đang gặm cắn trong phòng, người kia lại nói thường xuyên mất một số đồ, sợ là trong thành có trộm, tóm lại mọi người đều xếp hàng hẹn Lưu Tiểu Quyết tựa hồ thành tâm thành ý không muốn hắn có một kỳ nghỉ thoải mái.

Lưu Tiểu Quyết nhíu mày, gật gật đầu đang muốn nói lời từ biệt,  thì thấy Tĩnh Huyên đã thay bộ đồ cưỡi ngựa cho nữ, trên đầu còn mang mũ bảo hiểm, cùng với cặp mặt kính với phong cách thời thượng, ném một vật gì đó về hướng Lưu Tiểu Quyết.

Người kia nhanh tay lẹ mắt nhận lấy, mở tay ra là một chiếc chìa khóa xe.

"Ta vừa mới nhận được tin An Nhiên gửi, nói để ta giúp ở cửa hàng của Mã tỷ, ta cũng muốn ra khỏi thành, cần một bảo tiêu, đội phó Lưu, giúp ta chút việc nhỏ này được không!"

"Nhưng mà.... ta đang nghỉ phép."

Rốt cuộc, Lưu Tiểu Quyết mở miệng cự tuyệt, tuy rằng ngày mai hắn sẽ đi làm, nhưng hôm nay đã khuya, Tô Yên mới vừa đến, hắn đã để mặc nàng cả một ngày, hiện tại hắn cần phải nhanh chóng  trở về với bạn gái vừa tìm lại được. 

"Nha."

Tĩnh Huyên chưa từ bỏ ý định, nàng lấy ra giấy xin phép ra khỏi thành có chữ ký của Bàn Tử, nhìn Lưu Tiểu Quyết với vẻ mặt làm ơn làm ơn đi mà. 

"Ngươi đi với ta một lần cuối cùng này thôi, ta biết bạn gái ngươi đang chờ ở bên ngoài thành, như vậy đi, bạn gái ngươi mới đến đúng không, chỉ cần nàng vào Bách Hoa thành, ta sẽ làm cho nàng nhanh chóng hòa nhập dung nhập với sinh hoạt trong Bách Hoa thành được không, tin tưởng ta đi."

Nàng đã nói như vậy Lưu Tiểu Quyết không thể không đồng ý. Cùng sống trong Bách Hoa thành, mỗi ngày đều ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu thấy, Lưu Tiểu Quyết nghĩ đừng gạt đi ý tốt của Tĩnh Huyên, bằng không sau khi Tô Yên vào Bách Hoa thành, nơi nào có phụ nữ thì nhiều thị phi, sợ sẽ nảy sinh ra hiềm khích gì đó.

Nếu có Tĩnh Huyên dẫn đường, Tô Yên sẽ nhanh chóng thích nghi với sinh hoạt trong Bách Hoa thành.

Vì thế Lưu Tiểu Quyết lái xe chở Tĩnh Huyên ra khỏi thành, trên đường đi hắn còn nghĩ có nên tìm Tô Yên nói rõ ràng tình huống hôm nay hay không thì nghe Tĩnh Huyên ngồi ở ghế phụ nói:

"Ta thấy hôm nay ngươi có chút không quá cao hứng đối với yêu cầu của mấy chú mấy cô?"

"Không có, ta đang suy nghĩ, hôm nay bọn họ có phải đang chỉnh ta hay không."

Ánh mắt của Lưu Tiểu Quyết nhìn chăm chú về phía trước, chuyên tâm lái xe, chiếc xe chạy băng băng trên con đường nhỏ, vốn dĩ hắn không muốn nói quá nhiều với Tĩnh Huyên, nhưng lại nghe nàng nói:

"Ngươi đừng để ý, kỳ thật bọn họ rất thích ngươi, nếu không phải thích ngươi thì sẽ không nhờ ngươi hỗ trợ những việc đó."

Lại yên tĩnh, Lưu Tiểu Quyết không trả lời Tĩnh Huyên, hắn lái xe chậm rãi ra khỏi cửa thành, sau đó trầm mặc hồi lâu mới nói:

"Ngươi dường như rất thích ở cùng bọn họ."

Đối với Tĩnh Huyên, Lưu Tiểu Quyết không xa lạ, hắn thường xuyên đi sớm về muộn, vừa tới tối cô nương này sẽ cùng với một đám người già 70 - 80 tuổi mở loa phát nhạc khiêu vũ ở quảng trường.

Dưới sự dẫn dắt của nàng, mấy cụ già vốn chân cẳng không được tốt, mỗi ngày đều lắc lư lắc lư cho nên hắn mới hỏi.

"Người già sao, rất khó gặp được một người trẻ tuổi chịu phí thời gian tiêu hao tinh lực cùng với bọn họ, nên cả đám người đều giống như trẻ nhỏ."

Tĩnh Huyên cười nhìn sang thấy ven đường trước một cái lều lớn, Tô Yên đang tức giận trừng trừng đứng ở đó,  vì thế nàng lại cười với Lưu Tiểu Quyết một cái, phảng phất như hai ngươi đang nói gì đó cực kỳ vui vẻ vậy.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2020

Cảm xúc mãnh liệt trên xe

CẢM XÚC MÃNH LIỆT TRÊN XE


Tác giả: cuacua

Thể loại: Đam mỹ, H văn, L Luân, Truyện ngắn, Chú - cháu, 1x1.

P/s: Truyện có yếu tố 18+ và một chút yếu tố L. luân. 
Bạn cần cân nhắc trước khi đọc ........ bạn đã được cảnh báo nhé.




------- HẾT --------




Ngoại truyện 3 - Cảm xúc mãnh liệt (kết)

Ngoại truyện 3: Thổ lộ (H) (kết)

Thiếu niên đã hạ quyết tâm vì vậy những xao động trong lòng dần bình ổn. Nhưng ai ngờ vừa vào thang máy, cậu lại cảm thấy thấp thỏm bất an mà nhìn số tầng không ngừng biến hóa.... 

Đinh! 

Cậu cảm giác như trái tim đang rung động, nó đập thùng thùng như đang gõ trống trong lồng ngực, chân cậu như mềm đi khi bước ra khỏi thang máy.

Tiêu Nam chưa từng nghĩ sẽ có một ngày cậu thổ lộ lòng mình với một người đàn ông, người kia lại là chú của cậu. Cậu hiểu đây là tình yêu cấm kỵ nhưng bất tri bất giác cậu đã lún sâu rồi....

Thiếu niên đứng trước cửa phòng 708, nhấn chuông, hai lần, ba lần .... nhưng rất lâu không có ai mở cửa.

Chú đang ở đâu....

Tiêu Nam dựa vào cánh cửa, dần dần trượt xuống, cậu ngồi đó đến khi mặt trời dần lặn, hoàng hôn buông xuống.

Đêm cuối năm, thời tiết lạnh giá, cậu ra ngoài vội vàng nên không mặc áo khoác. Tuy rằng hành lang khách sạn có hệ thống sưởi, nhưng thiếu niên ngồi bất động trên nền đất cũng sẽ rất lạnh. Tiêu Nam ngồi co ro ôm hai đầu gối của mình, đầu gục xuống, chôn sâu vào hai chân, bả vai hơi hơi run rẩy.

Nhất định là chú tức giận mà rời đi mất rồi, chú không cần cậu nữa....

Tiêu Nam chưa từng yêu ai, từ khi ở bên Tiêu Ninh, cậu luôn được yêu thương, che chở. Dù những lúc không thể gặp mặt nhưng đối phương vẫn thường xuyên gọi điện cho cậu....

"Hu... hu..." Tiêu Nam không nhịn được nữa, khẽ nức nở thành tiếng.

Đột nhiên, cậu được một cái ôm rộng lớn ấm áp vây lại, cậu dùng lực đẩy ra theo bản năng.

"Đừng lộn xộn, người cháu lạnh ngắt rồi này, tại sao lại không mặc áo khoác đã đi ra ngoài."

Người ấy nhẹ nhàng bế cậu lên, mở cửa.

Chợt, nơi cần cổ ướt lạnh, hắn không khỏi thấp giọng hỏi:

"Làm sao vậy, có phải chờ rất lâu rồi không?"

Nghe được thanh âm của hắn, Tiêu Nam càng khóc to hơn, nức nở nói:

"Cháu cho rằng.... chú... chú đã đi rồi, không .... muốn... cháu."

"Đồ ngốc, chú chỉ ra ngoài làm việc, đâu ngờ rằng cháu đến sớm như vậy. Nào, ngồi xuống đây trước đã."

Tiêu Ninh muốn đặt thiếu niên xuống giường để rót cho cậu ly nước ấm, nhưng thiếu niên lại sợ hãi gắt gao ôm chặt lấy cổ hắn, tủi thân vẫn còn nức nở:

"Chú ôm cháu đi, cháu lạnh ~~~~"

"Được rồi." Hắn thuận thế ngồi xuống giường, nở nụ cười sủng nịch.

"Chú...."

"Hả?"

"Cháu thích chú..." 

Mặt thiếu niên đỏ lự chôn sâu vào cần cổ người đàn ông, còn nhỏ giọng nỉ non: 

"Chú, đừng rời khỏi cháu có được không?"

Tiêu Ninh nâng khuôn mặt đỏ lự của thiếu niên lên, khiến nó đối diện với mình, nghiêm túc nói: 

"Cục cưng, những lời này nên là chú nói mới đúng, cháu còn nhỏ, còn trẻ dại như vậy, trong khoảng thời gian này chú vẫn luôn lo lắng cháu đi học sẽ gặp được người mà cháu thích sau đó quên đi chú."

"Cháu sẽ không..." Thiếu niên dẩu miệng nhỏ. 

"Chú không hề già, đi trên đường rất nhiều người sẽ chú ý chú..." 

Lúc nghỉ hè cùng chú đi leo núi, không biết có bao nhiêu cô gái mượn cớ đến gần bọn họ đâu.

"Ồ? Bé yêu của chú còn ăn dấm à ~~~"

"Nào có..." 

Nhìn đôi mắt mang ý cười trêu ghẹo, Tiêu Nam cảm thấy thật thẹn thùng, giãy giụa muốn xuống khỏi đùi hắn.

"Được rồi, được rồi, không có, là chú mỗi ngày đều ghen tị."

Tiêu Ninh lại bế thốc thiếu niên lên, môi lưỡi nóng rực liếm cắn vành tai cậu, ôm chặt làm mông của cậu vừa vặn ngồi ở trên dục vọng đang phồng lên của hắn.

"Chú..." 

Tuy nói hai người đã cực kỳ thân mật, nhưng mỗi lần cậu cùng chú làm gì kia đều sẽ thấy thẹn. Thứ giữa hai đùi hắn nhảy lên tựa hồ thiêu đốt cậu dù đã cách lớp vải dệt, toàn thân cậu nóng rực, mồ hôi túa ra.

Môi lưỡi ướt nóng của hắn trượt từ thùy tai hồng nộn xuống đôi môi ngọt nị. Hơi thở thô suyễn hôn thiếu niên thật lâu, như muốn khảm thiếu niên vào trong lồng ngực mình. Chiếc lưỡi đầy đặn đảo qua từng chiếc răng trắng, câu lấy chiếc lưỡi nhỏ xinh trơn trượt hung hăng mút vào. Bàn tay to lớn cũng không thành thật, men theo sống lưng vuốt ve đi xuống, vói vào chiếc quần thể thao mềm mại.

"Ư..." 

Ngón tay thô lệ của hắn khẽ vuốt ve kẽ mông, thậm chí xoa nắn ấn sâu vào cửa động mẫn cảm. Tức khắc Tiêu Nam cảm thấy không khí như loãng ra, thân thể bất an vặn vẹo, nhưng không biết càng như vậy càng cổ vũ dục vọng của đối phương.

Cho đến khi trước mắt cậu mờ đi, người đàn ông mới kết thúc nụ hôn sâu thật dài. Thừa dịp thiếu niên còn đang thở dốc, hắn nâng mông cậu lên, xoay người khẽ đẩy ngã cậu xuống chiếc giường mềm mại, cởi quần cậu ra, đôi chân tinh tế trắng nõn xuất hiện.

Tiêu Ninh cúi người bao phủ hoàn toàn cơ thể cậu, cũng lột sạch quần áo vướng bận của đối phương, thâm tình nhìn chăm chú vào từng đường nét xinh đẹp riêng có của người yêu, muốn ngừng mà không được.

Nhũ đầu nho nhỏ trần trụi trong không khí, chưa chạm vào đã chậm rãi cứng lên đứng thẳng, giống như nụ hoa nhỏ nở rộ trước mắt Tiêu Ninh. Hắn không khỏi cúi người xuống hái đi đóa hoa mê người kia.

"Ha ~ ~ Chú ~~" 

Đầu lưỡi thô tròn của hắn hung hăng đảo loạn đầu vú đứng thẳng, thậm chí còn dùng hàm răng gặm cắn, cảm giác tê dại hỗn loạn trộn lẫn một chút đau đớn trào ra khoái cảm không hề tầm thường.

Ngón tay Tiêu Ninh nhẹ chạm vào đóa hoa giữa đùi thiếu niên, cười khẽ: 

"Không ngờ nhóc còn có loại đam mê này."

"Mới không có đâu!" 

Thiếu niên cảm thấy thẹn, bắt đầu giãy giụa, cậu không muốn 'làm' với người này nữa: 

"Buông ra đi, cháu phải về nhà!"

"Ngoan, chú đùa thôi mà." 

Hắn lấy lòng khẽ hôn lên môi thiếu niên.

"Hừ.." 

Thiếu niên quay đầu né tránh.

"Cục cưng à, chú sai rồi." 

Hắn truy đuổi cánh môi kia, giọng điệu vô cùng thành khẩn.

Thiếu niên không tránh nữa mà học động tác của hắn hung hăng mút hôn đôi môi hắn. Răng môi giao hòa, củi khô bốc lửa. 

Thiếu niên chủ động khiến Tiêu Ninh không thể không cách quần bắt đầu đưa đẩy, va chạm vào nơi mềm mại giữa hai đùi thiếu niên.

"Ừm..." 

Toàn thân cậu run lên vì thẹn, đặc biệt nơi cửa huyệt đang bị hung hăng va chạm kia, nó đang không ngừng đóng mở. Tiêu Nam không chịu nổi nữa, quay đầu kêu to: 

"Chú... cho cháu.... Ư ...a..."

"Cục cưng muốn gì nào?" 

Hắn khẽ cắn vành tai mẫn cảm của cậu, biết rõ còn cố hỏi.

"Ha ...ha... chú... chú.... cháu..."

"Hử?"

"Hu... hu... ông xã.... muốn ... muốn..." 

Giọt nước mắt dục vọng hoàn toàn trượt xuống lẫn vào sợi tóc, cảm giác thẹn thùng khiến Tiêu Nam không nói lên lời nữa. Hạ thân bị đâm chọc đến tê dại, phấn hành lặng lẽ đứng thẳng tự bao giờ, biết rõ thân thể đã đến cực hạn của khoái cảm, cuối cùng, Tiêu Nam không nhịn được thốt ra lời người kia muốn nghe nhất.

Tiêu Ninh chỉ cảm thấy sợi dây lý trí trong đầu bị chặt đứt, hơi thở  thô nặng. Hắn không bao giờ muốn nhẫn nại nữa, mà nhanh chóng cởi sạch toàn thân, phân thân thô tráng đâm sâu, chôn nhập vào nơi mất hồn kia.

"Hực..."

"Ư..."

Trong nháy mắt khi hắn tiến vào, hai người đồng thời thở dốc thật dài. Tiêu Ninh thực sự bị kích thích rồi, dương vật hung mãnh đâm sâu đưa đẩy, thiếu niên chỉ có thể phát ra từng tiếng rên rỉ rách nát.

"Ha .... Chú.... Chậm.... Chậm... một ... chút a...."

Làm sao Tiêu Ninh có thể chậm xuống được, cúc huyệt căng chặt không ngừng co rút mấp máy, tâm lý và sinh lý đạt đến khoái cảm cực hạn khiến hắn sảng khoái gầm nhẹ.

"A ...a ---" 

Thiếu niên nơi nào chịu được loại kích thích như thế này, điểm G mẫn cảm mỗi lần đều bị hung hăng ma sát. Cậu hét chói tai tiết ra, cơ vòng thít chặt co rút lại.

"Bé cưng, anh yêu em! Ư ---" 

Tiêu Ninh đưa đẩy mấy trăm lần, cuối cùng đâm thật sâu vào, không nhịn được phóng xuất ra thứ bỏng rát kia.

--------

Con đường về sau của hai người sẽ còn rất dài rất dài, nhưng mà không sao, chỉ cần bọn họ yêu nhau là được rồi, có phải không mọi người.....

------HẾT-----

Ngoại truyện 2 - Cảm xúc mãnh liệt

Ngoại truyện 2: Mẹ ở ngoài cửa

"Nam Nam..."

Không xong, mẹ đi làm về!

"Chú, nhanh dừng lại đi!"

Tiêu Nam hoảng loạn nói.

Cậu kinh hãi ngăn người phía trên lại, nhưng Tiêu Ninh không chút động dung, vẫn ngoan cố đưa đẩy:

"Ngoan, gọi ông xã đi."

"Nam Nam, con đang ngủ à?"

Tiếng bước chân của mẹ càng ngày càng gần.

Tiêu Nam chỉ cảm thấy hai từ kia nghẹn ở cổ họng, chậm chạp không gọi ra được, suốt ruột đến chảy nước mắt.

"Haizzz, thôi."

Người kia tỏ ra uể oải, ngồi dậy ôm thiếu niên đi vào phòng tắm, mở vòi sen ra.

"Nam Nam?" Tiếng gõ cửa phòng vang lên.

"Mẹ, con đang tắm."

Tiêu Nam lớn tiếng nói vọng ra từ bên trong.

"Ồ, vậy mẹ đi nấu cơm, chút nữa xuống ăn nhé."

"Vâng ạ."

Tiêu Nam được người đàn ông đặt vào bồn tắm, yên lặng rửa sạch thân thể. Cậu thấy có chút hoảng loạn không được tự nhiên, nhìn gương mặt cương nghị của đối phương, cậu cẩn thận hỏi:

"Chú tức giận à?"

"Không đâu."

Tiêu Ninh tắm rửa cho thiếu niên xong, chính hắn cũng sục rửa qua loa. Tuy ngoài miệng nói không tức giận, nhưng xác thật trong lòng rất khó chịu, hắn nghĩ tới ngay từ bắt đầu, là hắn cưỡng ép thiếu niên, giữa họ được như bây giờ đã quá tốt rồi nhưng hắn lại không thấy thỏa mãn nên chỉ biết cười tự giễu.

Sau đó bọn họ không nói gì thêm, thừa dịp mẹ của Tiêu Nam đang ở phòng bếp, hắn tạm biệt cậu.

"Chú phải đi đây, muốn gặp mặt thì đến tìm nhé, chú ở khách sạn đối diện, phòng 708, có khả năng ngày mai phải đi rồi."

Nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của thiếu niên, hắn thở dài, cúi người khẽ hôn lên môi cậu, sau đó xoay người, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Chú...."

Tiêu Nam mê mang nhìn theo hình bóng cao lớn đĩnh đạt của hắn, trong lòng thấy không tha, tựa hồ có chút quyến luyến.

***

"Nam Nam, con làm sao vậy?"

Mẹ Tiêu nghi hoặc nhìn cậu con trai đang thất thần, chỉ ăn cơm trắng.

"Dạ? Không có gì mẹ...."

Tiêu Nam nghĩ chắc chắn là chú ấy không vui rồi, bằng không vì sao chú lại chịu đựng dục vọng không muốn cậu lúc ấy. Chợt, cậu đỏ mặt, hay chú vẫn muốn cậu nói.... hai chữ kia. Hai chữ mà cậu cảm thấy thẹn thùng làm sao cũng không thốt ra được. Hiện tại ngẫm lại, chú ấy thích cậu như vậy, lúc ấy nhất định là cực kỳ mất mát.

"Nam Nam...."

Mẹ Tiêu tiếp tục hỏi cậu con trai đột nhiên đỏ mặt.

"Mẹ, con có việc muốn ra ngoài một chút."

Tiêu Nam buông chén đũa đứng lên.

"Hả?..."

Mẹ Tiêu bỗng nở nụ cười hiểu rõ, hỏi:

"Nam Nam nhà chúng ta trưởng thành, có bạn gái rồi đúng không?"

"Mẹ..."

Mặt Tiêu Nam càng đỏ hơn.

"Được rồi, con đi đi, buổi tối có về ăn cơm không?"

Mẹ Tiêu vừa cười vừa hỏi, nhìn thiếu niên đã chạy nhanh ra cửa như đang trốn tránh.

Mẹ thật là... Tiêu Nam đỏ mặt hờn dỗi dùng sức đạp từng bước xuống bậc thang. Bạn gái à?.... Trong đầu cậu hiện ra khuôn mặt của chú, cậu không nhịn được nở nụ cười vui vẻ, rồi đột nhiên ngừng cười, cậu đã hiểu ra, mình cũng thích chú.

Mỗi lần nhìn những đôi yêu nhau trong trường đại học, cậu sẽ nghĩ đến chú, thấy bọn họ dắt tay nhau làm một vài hành động thân mật, cậu sẽ nhớ đến chú, thấy nam sinh chạy vội dưới trời nắng chang chang mồ hôi đổ đầm đìa chỉ để mua một bình nước cho bạn gái, cậu cũng chỉ nghĩ đến những hành động tốt đẹp của chú đối với cậu.... Cậu thích người kia, nhưng mỗi lần muốn nói ra đều cảm thấy thẹn thùng nên mới trốn tránh....

Bất tri bất giác cậu đã tới dưới lầu khách sạn, Tiêu Nam nhìn lên tầng bảy, suy đoán đâu là cửa sổ phòng chú đây, khóe miệng non nớt khẽ cong lên. Cậu quyết định rồi, cậu muốn nói cho người ấy rằng cậu cũng thích người ấy.

---------------

Ngoại truyện 1: Cảm xúc mãnh liệt (H)

☆ Ngoại truyện: Gọi ông xã (H)

"Ưm ... ư.... Chú... chú.... ha.... chậm... chậm một chút...."

Trên giường hai người quay cuồng trong tình cảm mãnh liệt, đúng là Tiêu Nam và Tiêu Ninh.

Tiêu Ninh tinh tráng ngăm đen không có một chút thịt thừa, thân thể như bao trùm hết lấy cậu thiếu niên tinh tế trắng nõn ở dưới thân. Đôi chân trắng nõn của cậu bị gác lên bả vai rắn chắc, cánh mông tròn bị nâng cao cao như bay múa trên không. Thứ đồ vật màu tím đen đang mãnh liệt ra vào cúc huyệt với màu sắc diễm lệ. Thịt non nơi cửa huyệt bị phân thân cực lớn kia căng ra tưởng chừng như trong suốt, hỗn hợp dâm dịch cùng tinh dịch trộn lẫn bị ma sát đến hình thành một vòng bọt trắng.

Cẳng chân Tiêu Nam banh thẳng, ngón chân mượt mà cuộn tròn, khoái cảm từng đợt từng đợt truyền thẳng từ dây thần kinh vào não bộ.

Động tác của Tiêu Ninh vừa thô lỗ vừa mau lẹ, hắn đã ba tháng không được gặp thiếu niên, đâu phải không nhớ mong cậu, mà là do trong khoảng thời gian này thật sự quá bận bịu. Hắn hận không thể lúc nào cũng ở bên cậu. Hôm qua hắn vừa tới thành phố, vất quả lắm mới xử lý xong toàn bộ công việc trong một ngày. Sớm hôm nay vọt vào nhà, vừa thấy bộ dạng còn ngái ngủ đáng yêu của cậu đã không nhịn được, những nhớ mong toàn bộ biến thành hành động....

"Cục cưng, nhẫn nại, chú ra nhanh thôi, ư ~ ~" 

Vòng eo tinh tráng đưa đẩy, nhanh chóng thọc vào rút ra, phóng xuất từng luồng tinh hoa ẩn nhẫn đã lâu. Bụng nhỏ của thiếu niên tựa hồ bị tinh dịch làm cho căng phồng. Tiêu Ninh thỏa mãn cúi người nhìn người nằm dưới, khẽ đặt nụ hôn tinh mịn lên đôi môi đỏ tươi, khuôn mặt cương nghị tràn đầy tươi cười, cơ bụng rắn chắc cọ vào bụng thiếu niên, nói:

"Ha ha ~ ~ dường như cục cưng có cục cưng nhỏ."

Tiêu Nam cũng tiết ra theo, thân mình xụi lơ, hung hăng trừng mắt nhìn người phía trên. Trong mắt Tiêu Ninh ánh nhìn đó lại tựa như câu dẫn, dương vật cực lớn mới phóng thích một lần dần dần trướng lớn. Hắn ngồi dậy không cầm giữ được, lại chậm rãi đưa đẩy.

"A... Đừng, chú.... dừng.... để cháu nghỉ một chút..."

"Được thôi." 

Hắn dứt khoát đồng ý, ôm thiếu niên thay đổi vị trí, biến thành thiếu niên nằm trên hắn nằm dưới.

"Ưm.... Ư ~ ~."

Tiêu Nam không nhịn được rên rỉ, thịt non trong cơ thể bị hung hăng ma sát một đợt, điểm mẫn cảm bị đâm chọc, cậu mềm xuống ngay lập tức, ngã vào lồng ngực tinh tráng.

"Cục cưng, chú muốn nghe cháu gọi ông xã."

Dục vọng của hắn vẫn đang ở trong cơ thể cậu, còn thốt lời khiến Tiêu Nam đỏ bừng mặt, cậu lẩm bẩm hờn dỗi nói:

"Chú thật không đứng đắn."

"Chú muốn nghe."

Hắn cố ý nâng cao eo, dùng thanh âm khàn khàn trầm thấp dụ hoặc:

"Gọi đi nào, nhé ~~~~"

"Ô..."

Thiếu niên không đáp lại, bởi cơ thể đã sớm cảm thấy khô nóng khó nhịn.

Người kia càng có ý xấu kiềm giữ vòng eo của cậu, khiến cậu không thể tránh thoát bị động thừa nhận đưa đẩy càng ngày càng sâu.

"Ô.... ô.... Chú... cháu... cháu không kêu được không....."

Ngữ âm nức nở, cậu không thể chịu nổi xin khoan dung, chẳng qua, Tiêu Ninh không muốn dừng tay mà càng thêm dụ dỗ:

"Ngoan nào, rất dễ dàng thôi mà, bà xã ~~~"

Trái tim của thiếu niên như ngừng đập khi vừa nghe từ kia, sau đó nó nhảy lên mãnh liệt, nhất thời không nói lên lời, ngọc hành tinh xảo ngẩng đầu nhỏ nước.

Thấy thiếu niên quật cường không nói, hạ thân Tiêu Ninh lại bắt đầu va chạm vào điểm mẫn cảm của thiếu niên.

Hai người họ vất vả lắm mới gặp nhau một lần, đương nhiên làm thế nào cũng không đủ. Lúc nghỉ hè, thiếu niên từng bị đưa vào doanh trại ở hơn một tháng, mỹ danh là rèn luyện thân thể. Thật ra là tâm tư thầm kín cả ai kia để buộc thiếu niên ở bên người mình bồi dưỡng tình cảm. Ngày qua ngày ngọt ngào dễ chịu, nhưng ngày tháng thoi đưa chung quy cũng qua đi rất nhanh, hơn nữa sau đó vì doanh trại có chuyện quan trọng trì hoãn tới ba tháng mới có thể gặp thiếu niên. Hắn nhịn lâu như vậy mới gặp lại người tâm tâm niệm niệm trong lòng, tất nhiên làm thế nào cũng không đủ, hơn nữa càng muốn thân mật với thiếu niên thêm một bước nữa. Vì vậy, nũng nịu dỗ dành ở bên tai cậu, hô:

"Bà xã ~~~~"

---------------