Đường hầm còn đang đào, dựa theo ý An Nhiên, đường hầm này sẽ trực tiếp đào sang Đại phú hào kia, những người trong đại phú hào không phải thích oanh tạc hay sao? Không phải xem mạng người như cỏ rác hay sao?
Được, vậy oanh tạc bọn họ!
Trực tiếp oanh tạc trên đỉnh đầu đại phú hào đi.
Đồng thời với đào đường hầm, An Nhiên xoay người, nhìn xúc tu của Nhục hoa đang vặn vẹo bên người, tràn ngập cảm khái thấp giọng nói:
"Nhớ trước đây, mi khổng lồ như thế nào, hiện tại thoạt nhìn thật nhỏ."
Có thể bởi vì do không đủ dinh dưỡng, Nhục hoa đã từng to hơn cả một tòa trung tâm thương mại còn chiếm cứ cả toàn bộ tinh khu của Tương thành, hiện tại vừa gầy vừa nhỏ, hoa cầu chỉ lớn bằng một quả bóng rổ, cành hoa chỉ nhỏ bé như cánh tay, bộ rễ cùng phiến lá gộp chung vào phỏng chừng không lớn bằng một gian phòng biệt thự.
Nó cần rất nhiều rất nhiều đồ ăn, mới có thể khôi phục kích cỡ lúc trước.
Sau đó An Nhiên than nhẹ, cô cảm nhận được thế giới nội tâm của đóa Nhục hoa này, nó vẫn tàn bạo bất nhân như cũ, nhưng lại không phải đứa nhỏ không biết đạo lý. Nó đồng ý nghe An Nhiên nói, cô nói cái gì nó nhận định là cái đó.
Vì thế cô duỗi tay, sờ sờ xúc tu thịt thịt mà đóa Nhục hoa duỗi tới, cô không phân biết được đây là bộ rễ, là cành cây, hoặc cũng có thể là chồi non hay gì đó, nhưng cô vẫn vuốt ve nó giống như vuốt đầu Oa Oa, dịu dàng nói:
"Chúng ta phải rời khỏi nơi này, đạn pháo trên bầu trời tùy thời sẽ rơi xuống, hiện tại mi còn quá yếu ớt, ở thời tiết băng thiên tuyết địa này đồ ăn của mi cùng quá ít, đừng để cho chưa kịp lớn đã bị nổ đến bay tan tác nữa."
Sau đó cô nghiêng đầu, nói với Tiểu Bạc Hà đang ngồi ôm Oa Oa còn vô tri vô giác chơi đùa:
"Bạc Hà, giúp chị tìm tinh hạch của Cầu Gai Béo, không biết nó bị nổ bay đi nơi nào rồi."
Lúc nói lời này, nội tâm cô rất khổ sở, thực vật biến dị sinh trưởng quá khó khăn. Thật ra chúng giống như đứa con của An Nhiên, cô nhìn Cầu Gai Béo từ một con thực vật biến dị bình thường, trưởng thành sinh trưởng thành một quái vật khổng lồ giống như bạch tuộc tám chân, nuôi dưỡng lâu như vậy, không thể chịu được Cầu Gai Béo bị nổ đến chia năm xẻ bảy như vậy được.
Tiểu Bạc Hà nhanh chóng tìm được tinh hạch của Cầu Gai Béo, tuy rằng không lớn như tinh hạch của Nhục hoa nhưng tinh hạch hình thoi của nó cũng to gần bằng một bàn tay.
An Nhiên cẩn thận thu tinh hạch của Cầu Gai Béo lại, sau đó chỉ huy Nhục hoa, di chuyển trên mặt đất, mang theo một cái hoa cầu thịt thịt, giống như quả bóng rổ, còn có những bộ rễ không biết kéo dài tới đâu, đi vào càng sâu trong lớp băng của đường hầm.
Những xúc tu của Nhục hoa dần khổng lồ, tựa như một tấm võng phức tạp, bộ rễ sinh ra bộ rễ mới, thân cành mọc ra thân cành mới, đan chéo nhau, sinh trưởng trong đường hầm băng vốn đã phức tạp.
Thật ra tòa biệt thự này rất thích hợp để Nhục hoa làm ổ, nhưng An Nhiên muốn nó đem hoa cầu của mình vùi càng sâu càng sâu xuống dưới nền đất, đừng ngu xuẩn như hồi ở trong Tương thành, bị con người chạm tới hoa cầu.
Thời tiết hiện tại cũng không phải thời cơ tốt để Nhục hoa nảy mầm sinh trưởng.
Nếu không phải dị năng của An Nhiên lại thăng cấp, năng lực câu thông với thực vật của cô lại tăng lên, cảm xúc của cô được Nhục hoa cảm ứng, thì nó sẽ không lựa chọn lúc này để nảy mầm. Ở thời tiết này đối với bất kỳ ai, bất kỳ thứ gì đều quá mức khắc nghiệt, đồ ăn thiếu thốn cực kỳ nghiêm trọng.
Cầu Gai Béo đã chết, lực công kích của thực vật bình thường thì quá thấp. Thâm tâm An Nhiên tràn ngập phẫn nộ, vì vậy Nhục hoa muốn tới giúp cô, chính nó muốn nảy mầm sinh trưởng.
Cho nên cô nghĩ, cũng giống như Nhục hoa suy nghĩ, nó cần phải chôn giấu hoa cầu của mình càng sâu càng sâu hơn, nếu không chỉ thoáng không chú ý nó sẽ lại bị đánh về nguyên hình chỉ là một viên tinh hạch.
-------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét